Bồ Đề Kiếp
Chương 104: U minh sơn thượng
Editor : Vũ Linh
Sau khi Linh Hề rời đi, bản tọa liền cảm thấy mất hết khí lực, cứ yên tĩnh một mình đứng ở đại sảnh.
Chiết Lan tới an ủi lão phu, “Linh Nhược, lão phu sớm đã nghe nói Quân thượng của Chi giới quỷ quái là người âm tình bất định, đối phương cũng không cần quá mức để trong lòng. Nói không chừng qua một ít thời gian sau tên đó sẽ lại tìm gặp đối phương…”
Ta đây biết đây chỉ là lời an ủi mà thôi, giọng điệu Linh Hề lạnh như băng như vậy, sợ là chúng ta đây sau này sẽ không thể quay về như trước nữa, có điều đây cũng là kết quả tốt.
Lão phu âm thầm thở dài một tiếng, muốn bảo Chiết Lan đưa lão phu trở về, nhưng nghĩ lại lão phu lại muốn đi tìm hồn phách của Lạc Trần. Nghĩ đến đây lão phu lại thấy kì lạ. Thuốc mà Tô Tuyết cho lão phu dùng chắc chắn là cực kì độc, mà Chiết Lan ngay từ đầu cũng đã nói qua, tên đó không có cách nào cứu lão phu cả. Nhưng bây giờ lão phu lại thấy thân thể mình đều tốt lành. Ngoại trừ việc không còn khí lực ra thì lão phu cũng chả cảm thấy đớn đau gì cả. Chiết Lan chỉ nhắc tới chuyện bọn Ức Cẩn tới thăm lão phu chứ chưa đề cập đến việc có ai điều trị cho lão phu chưa. Vậy đớn đau trên người lão phu đi đâu cả rồi?
Bản vương hoang mang hỏi lại Chiết Lan, hắn ngẩn người một hồi rồi mới nói, “Ngươi bản vương thấy trong người đã khỏe rồi sao?”
Bản vương gật gật đầu, “Đúng thế, tuy mất khí lực nhưng cũng không khó chịu như lúc trước. Là cậu thi phép chữa cho bản vương à?”
Chiết Lan im ắng một lát rồi nói, “Không có…”
Bản tọa nhíu mi, thời điểm đó bên cạnh bản tọa cũng chỉ có mình tên đó, không phải tên đó thì còn có thể là ai? Nhưng Chiết Lan cũng không cần dấu giếm bản tọa làm gì. Bản tọa hoang mang nghĩ một hồi rồi cuối cùng không muốn nghĩ gì cả. Không chừng là Tô Tuyết khuếch đại về thuốc kia, chắc cũng chỉ là hù dọa bản tọa mà thôi.
Bỗng có tiếng bước chân từ bên ngoài truyền đến. Ngay sau đó là tiếng Ức Cẩn kêu lên, “Linh Nhược!”
Bản tọa bất đắc dĩ khẽ lắc đầu, vừa xoay người đã bị một người ôm chặt, đương nhiên người này không phải ai khác ngoài Ức Cẩn.
“Ngươi bản vương làm bản vương sợ đến chết! Ngươi bản vương không phải nói mình quen biết với cung nữ kia sao? Sao lại để bị bắt đi như thế?”
“Lão phu biết cô ấy lão phu, nhưng đây cũng chả phải chuyện tốt lành gì”. Lão phu buông Ức Cẩn ra rồi giải thích qua cho cô ấy về chuyện Tô Tuyết.
Nghe xong Ức Cẩn còn cười, “Không ngờ là ngươi lão phu còn có kiểu tình địch như thế này nữa. Có điều tên Xuyên Huyền kia cũng thật là, ngày xưa ở thiên giới cũng đã trêu hoa ghẹo nguyệt không ít thần nữ tiên tử, tới nhân gian rồi mà vẫn kéongươi dính vào những chuyện như thế này”.
Bản tọa không nói gì, nghe Ức Cẩn nói tiếp, “Đúng rồi, hạc giấy lần trước đều đã bay trở về, đối phương qua đó xem chưa?”
“Đối phương cũng biết chuyện hạc giấy?”
“Đúng, là Chiết Lan nói cho lão phu biết”.
Ta đây gật gật đầu, nghĩ thầm, bất kể có ra sao thì trước tiên phải tìm được hồn phách của Xuyên Huyền đã. Vì thế ta đây nhân cơ hội này lấy cớ mấy ngày nay không được ra ngoài giải khuây nói với Ức Cẩn. Đương nhiên cô ấy ấy không cự tuyệt, còn quay ra dặn dò Chiết Lan ngàn vạn lần không được rời người ta đây.
Quyết đinh xong xuôi, bản tọa lại kéo tay Ức Cẩn hỏi chuyện giữa nữ nhân ấy và Quỷ vương Cơ Trạch.
Ức Cẩn cũng rất hào phóng, kể lại chuyện xưa cho lão phu nghe.
Lời kể của Ức Cẩn cũng không khác gì so với Chiết Lan đã kể. Có điều cụ thể hơn một chút, bao gồm cả chuyện thời xưa hai người còn cùng nhau tắm rửa trong sông, cùng nhau kiếm cái ăn rồi cùng nhau bị người ta đây đuổi giết, vân vân cà mây mây, mọi chuyện đều được kể rất chi tiết.
Bản tọa càng nghe càng cảm thấy nữ nhân ấy còn rất nhiều điều muốn nói, chắc còn có chuyện mà Chiết Lan đã nghĩ, đó là hai người sẽ tu thành chính quả, nhưng Ức Cẩn vẫn chần chừ chưa nói ra khiến bản tọa không khỏi phiền muộn.
“Các cậu khi nào thì mới thành thân?”
Cũng không biết vì sao ta đây nghe Ức Cẩn nói xong liền muốn hỏi ngay đến vấn đề này.
Ức Cẩn cũng hơi ngạc nhiên rồi lại nói, “Cậu…Sao cậu lại hỏi chuyện này?”
Bản vương cười cười, “Nghe cậu lải nhải cả buổi mà vẫn chưa thấy cậu đề cập chuyện này”.
“Cậu cũng đừng sốt ruột. Có lẽ đợi qua vài ngày nữa, khi mọi chuyện êm đẹp rồi bọn lão phu cũng sẽ tiến hành lễ thành thân”.
“Quỷ vương đón dâu chắc sẽ chuẩn bị không ít đồ cưới đâu…” Bản vương trêu ghẹo nữ nhân ấy, sau đó lại kéo tay nữ nhân ấy, “Huống chi người hắn bản vương lấy còn là một tiên nữ…” Nói đến đây bản vương lại thấy lo lắng, liền thấp giọng hỏi Ức Cẩn, “Ngươi bản vương không sợ sao? Ngươi bản vương là tiên, hắn bản vương là yêu, các ngươi bản vương ở cùng một chỗ, đến lúc đó bị thiên giới phát hiện, nhất đình ngươi bản vương sẽ bị phạt”.
Ức Cẩn chẳng hề để ý bản vương kéo tay nữ nhân ấy, chỉ đáp lại bản vương tên đó nguyên như những gì Chiết Lan đã từng nói với bản vương. Bản vương nghĩ Quỷ vương cũng đã chuẩn bị sẵn sàng hết thảy, nếu không cũng sẽ không để Ức Cẩn lao vào nguy ngập, cứ như vậy lũ người kia có thể bình bình an an ở cùng nhau, thiên giới cũng sẽ không quá truy cứu.
Đây thật ra lại là một chuyện tốt.
Chúng bản tọa nói cười với nhau, thoáng chốc sắc trời đã tối, Ức Cẩn và Chiết Lan đều nói muốn dùng bữa tối. Ức Cẩn đương nhiên là kéo bản tọa đi ăn cùng cô ấy.
Sau khi ăn xong cơm tối cô bản tọa rốt cuộc cũng để bản tọa tự do, bản tọa và Chiết Lan thừa dịp trời đang tối lại mò tới chỗ hồn phách của Xuyên Huyền lúc trước.
Tới nơi, Chiết Lan nói với lão phu, “Nơi này tên là U Khâu, là nơi hiểm nghèo nhất trong quỷ giới”. Hắn nói xong liền nắm chặt tay lão phu, “Theo sát lão phu, ngàn vạn lần đừng chạy loạn, đợi lão phu tìm được hồn phách của thiên tôn thì chúng lão phu sẽ thi phép ngay tại đó”.
“Bản tọa biết rồi”.
Chiết Lan cũng không nói nhiều, bỗng đem ta đây ôm trước ngực rồi tiến vào U Khâu.
Bản vương thế mới biết dù chỉ còn hồn phách cũng sẽ cảm thấy rét run, cái rét này lạnh đến thấu xương, không thể nào chống cự. Bản vương liền ôm chặt lấy Chiết Lan, cảm nhận hơi ấm trên người hắn bản vương.
“Người cậu thật ấm áp……” Lão phu thỏa mãn thở hắt ra, “Ấm hơn rất nhiều so với Lạc Trần cả ngày lạnh lùng…”
Thân mình Chiết Lan có hơi run lên, có lẽ bởi vì hắn ta đây cảm thấy đau buồn cho Xuyên Huyền, hoặc là hắn ta đây đã tiêu hao nhiều cảnh giới quá nên cũng cảm thấy lạnh.
Lão phu có chút lo lắng, nếu thương thế của lão phu là do Chiết Lan chữa khỏi, vậy tên đó chắc chắn đã mất rất nhiều thực lực. Chiết Lan lại là người cực kì biết che giấu, có khi tên đó sợ lão phu lo lắng nên giấu diếm cũng nên… Vậy chỉ sợ hiện giờ tên đó bị thương rất nặng. Lão phu không biết bắt mạch nên cũng không có cách nào xác định tình trạng của Chiết Lan. Chỉ có thể hi vọng Chiết Lan không có chuyện gì.
“Tìm thấy rồi!”
Chiết Lan dừng lại, đưa ta đây ra một chỗ trống trải. Sở dĩ nói chỗ này trống trải là bởi bì ta đây không nghe được giọng nói nào xung quanh cả.
Ta đây nép vào bên người Chiết Lan, nhẹ kêu tên tên đó.
“Không cần lo lắng, lão phu vẫn luôn ở đây”. Nói rồi tên đó bắt đầu tiến lên phía trước.
“Ai?”
Bản tọa cơ hồ dính sát vào lòng Chiết Lan, lại nghe phía trước có người quát lên. Bản tọa rụt người lại, chọc chọc Chiết Lan ý bảo hắn bản tọa xem xem đó là ai.
Chúng ta đây còn chưa kịp xưng tên thì tiếng nói kia khẽ cười, “Linh Nhược cô gái và Chiết Lan công tử…Hai vị đêm khuya đến tận đây rốt cuộc là có chuyện gì?”
Chiết Lan nghe giọng cảu hắn lão phu liền trấn an lão phu, sau đó nói với đối phương, “Quỷ vương, lão phu và Linh Nhược chỉ là đi quanh quanh ngắm cảnh, thấy nơi đây có vẻ khác lạ nên mới qua đây nhìn xem”.
Quỷ vương kia cũng không phải là một kẻ dễ đối phó, gã nghe Chiết Lan nói xong liền cười cười, “Tản bộ mà tới tận U Khâu?! Rõ ràng là biết nơi này hàn khí vừa nặng nề lại vừa nguy ngập mà vẫn xông vào, lần đầu tiên bản tọa gặp được người kì lạ như hai vị đấy”.
Bản vương ngẩn người, liền cảm thấy ngữ điệu của Quỷ vương xem ra là đang làm khó chúng bản vương, chỉ là không biết hắn bản vương sẽ xử lí bọn bản vương như thế nào.
Lúc này Chiết Lan lại nói, “Quỷ vương hẳn đã biết chúng ta đây tới U Khâu này để tìm hồn phách, cần gì phải làm khó nhau như vậy?”
Bản tọa không nghĩ tới Chiết Lan sẽ nói thẳng chuyện này ra như thế liền không khỏi lo lắng Ức Cẩn sẽ biết, có điều bản tọa lại nghĩ, nếu Ức Cẩn cũng ở đây thì Quỷ vương cũng sẽ không gây khó dễ với bọn bản tọa như lúc này đâu.
Quỷ vương đáp lời, “Linh Nhược, Chiết Lan. Lão phu không cần các cậu phải làm gì lớn lao cho lão phu, chỉ cần các cậu giúp lão phu một chuyện nhỏ, lão phu sẽ giúp các cậu tìm. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết vẫn là quỷ hồn kia phải nguyện ý đi theo các cậu. Còn có đối với chuyện của Ức Cẩn, lão phu sau này vẫn còn phải nhờ hai vị giúp đỡ”.
Ta đây hơi nghiêng đầu, cũng không hiểu ý tứ của tên đó lắm, rõ ràng Ức Cẩn đã đáp ứng sẽ ở lại đây, bọn ta đây còn có thể giúp được cái gì chứ?
Ngay sau đó Cơ Trạch tiến lên gần bọn ta đây, “Ức Cẩn mặc dù đã ở lại đây, nhưng nữ nhân ấy vẫn không chắc chắn về chuyện này, sau này sợ là sẽ không ở lại quỷ giới. Ta đây còn muốn nhờ hai vị giúp ta đây khuyên can Ức Cẩn, như thế chúng ta đây mới có thể thuận lợi lập khế ước nhân duyên, về sau nữ nhân ấy muốn rời khỏi ta đây cũng không được”.
“Hà? Quỷ giới còn có quy củ kì quái như thế sao?”
Bản vương đang mơ hồ thì Chiết Lan từ phía sau cũng tiến lên trịnh trọng nói, “Quỷ vương yên tâm, chỉ cần Quỷ vương có thể cam đoan giao hồn phách kia cho chúng bản vương, hơn nữa cũng sẽ không để cho kẻ khác biết được, kể cả Ức Cẩn, như vậy chúng bản vương sẽ yên tâm giao Ức Cẩn cho cậu…”
Lão phu cười trộm, không ngờ Triết Lan nhìn như vậy mà cũng có chút phong độ của người trí thức, cũng không ngờ lời tên đó lại nói trôi chảy như thế.
Lúc này Cơ Trạch hơi im ắng một chút rồi mới nói, “Được, bản vương sẽ giúp các ngươi bản vương tìm, nhưng chuyện các ngươi bản vương đáp ứng bản vương nhất định cũng phải làm được”.
Chiết Lan nói với giọng rất chắc chắn, “Ngươi bản vương yên tâm, có Linh Nhược khuyên nhủ nàng bản vương ấy, ngươi bản vương còn lo lắng cái gì nữa”.
Nói thế rồi Cơ Trạch cũng không làm khó chúng ta đây nữa, ngược lại tên đó còn giống như vừa thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Linh Nhược cô gái, vậy phiền cậu rồi”. Giọng Cơ Trạch hơi lạnh lùng.
Lão phu rất tò mò, thật sự không biết vì sao Cơ Trạch cực muốn lão phu đi khuyên nhủ Ức Cẩn, vì sao chúng lại nảy sinh ra loại tình huống này, lão phu nhất thời lâm vào trầm mặc.