Bồ Đề Kiếp
Chương 105: Chuyện cũ khó quên
Editor : Vũ Linh
Sau khi thỏa thuận xong với Cơ Trạch, bản tọa liền đi nói chuyện với Ức Cẩn, còn không ngừng khen Cơ Trạch tốt như thế này như thế kia.
Có điều Ức Cẩn cũng thật thông minh, cô ấy vừa nhìn thấy ta đây đã cười nói, “Tiểu Phật tử, cậu khen nhiều như thế, không phải là hắn nhờ cậu tới thuyết phục ta đây chứ?”
Lão phu giật mình, gượng cười nói, “Chuyện này hả…Tuy nõi thế cũng đúng nhưng gã không phải thật sự rất tốt sao?! Hơn nữa lão phu hiện giờ…Tương lai của lão phu và Chiết Lan khó biết trước sẽ như thế nào, các cậu cũng không dễ dàng gì, chi bằng lúc này các cậu tiến hành trước cho chúng lão phu được an tâm đi!”
Ức Cẩn nghe xong cười ha ha, sau đó lại khẽ thở dài, “Tiểu Phật tử, không phải bản vương không muốn gả cho gã, nhưng dù sao chúng bản vương cũng là tiên yêu không cùng đạo, dù thiên giới không tìm chúng bản vương gây phiền toái, nhưng lôi phạt thì cũng không thể tránh khỏi. Huống chi…” Ức Cẩn dừng một chút, “Huống chi ở trên thiên giới bản vương cũng đã có đính ước…”
Bản vương cả kinh, “Đính ước??? Sao bản vương lại không biết chuyện này?”
Ức Cẩn dừng một lát lại bất đắc dĩ cười, “Ngươi bản vương đương nhiên không biết. Việc này bản vương chỉ từng nói với Khuynh Nhan thôi”.
“Vậy…Người đó là ai? Có thể so với Cơ Trạch sao?”
Ức Cản than nhẹ, “Cũng không phải như thế, nhưng tên đó có ân cứu mạng với bản tọa, cho nên lúc trước bản tọa liền đáp ứng lấy thân báo đáp”.
Bản vương có chút nổi nóng, cuối cùng đành khẽ thở dài một hơi, “Ngươi bản vương…Ngươi bản vương sao có thể qua loa đáp ứng người bản vương như thế chứ?! Ngươi bản vương nói thật đi, tên đó rốt cuộc là ai? Tên đó thúc giục ngươi bản vương à? Hiện giờ đang ở nơi nào? Là người của giới nào?”
Ức Cẩn không nói gì, một lát sau nở nụ cười nói, “Tiểu Phật tử, ngươi ta đây một lúc hỏi ta đây nhiều vấn đề như thế, ta đây làm sao trả lời được đây?”
Ta đây nhất thời ngơ ngác, luống cuống đứng một bên chờ cô ấy trả lời.
Ức Cẩn vẫn là bình tĩnh hơn bản vương. Cô bản vương nắm tay bản vương nói, “Cậu không cần sốt ruột như thế. Kỳ thật người đó cũng không trả lời bản vương, tên đó đã quen cuộc sống tự tiêu tự tại, chính là cảm thấy có người bên cạnh sẽ rất phiền hà nên tên đó mới luôn ở một mình. Khi đó bản vương cũng không biết, chỉ luôn nghĩ biện pháp báo đáp ơn cứu mạng của tên đó. Có điều đã qua nhiều năm rồi, cũng không biết người đó đi nơi nào, chắc là tên đó vẫn ngao du tứ hải, vẫn chưa chơi đủ. Bản vương cũng không biết tên đó còn nhớ tới lời hứa hẹn của bản vương với tên đó năm xưa không. Hay là tên đó đã nghe được nhiều nữ tử nói với tên đó như thế rồi, nên đối với lời ước hẹn của bản vương tên đó đã sớm bỏ qua rồi”.
Ta đây lại nhen nhói lên hy vọng, vội hỏi, “Vậy kệ hắn ta đây đi. Người này thật không đáng tin. Cơ Trạch tốt hơn hắn ta đây nhiều. Đối phương xem hắn ta đây đã chờ đối phương được vạn năm rồi. Đối phương cũng đã nói ân nhân cứu mạng của đối phương không biết chừng nào mới xuất hiện, thậm chí đến giờ phút này ngay tên hắn ta đây đối phương cũng không biết, hơn nữa chưa chắc người ta đây đã để đối phương vào trong lòng, mà kể cả có thì sau này không chắc là người đó sẽ đối xử tốt với đối phương. Nhưng Cơ Trạch thì không như vậy, hắn ta đây thương đối phương chiều đối phương như vậy, khẳng định về sau sẽ đối xử với đối phương như với Phật tổ. Tuy rằng các đối phương sẽ chịu phạt thiên nhưng nhất định hắn ta đây có cách để vượt qua chuyện này. Đối phương cũng không cần lo lắng, vẫn là sớm gả cho hắn ta đây đi thôi, tránh cho đêm dài lắm mộng”.
Ức Cẩn nghe lão phu nói thế liền buồn cười nói, “Tiểu Phật tử cậu, nếu có kiếp sau nên đi làm bà mối đi!”
Bản tọa ngẩn người, cũng không quản được nhiều như thế liền tiếp tục khuyên cô ấy, “Ngươi bản tọa cứ kệ kiếp sau của bản tọa! Ngươi bản tọa đồng ý đời này gả cho Quỷ vương đi!”
“Nhưng lão phu thực sự không thể đáp ứng”. Cô ấy có chút bất đắc dĩ nhìn lão phu, “Lão phu cũng vừa nói với ngươi lão phu rồi, tuy lão phu không biết hiện giờ ngươi lão phu đó ở đâu, nhưng lời hẹn ước còn đây, nếu ngày nào đó tên đó nhớ ra, vậy không phải là lão phu đã bội ước sao?”
Bản tọa gấp đến độ liên tục thở hắt, “Ngươi bản tọa…Ngươi bản tọa rõ ràng là không muốn gả cho Cơ Trạch mà, cần gì phải tìm nhiều cớ như thế chứ, cái gì mà thần tiên ngao du tứ hải, bản tọa thấy làm gì có người nào như thế đâu”.
Ức Cẩn cười cười, “Vế trước cậu nói đúng rồi, nhưng thật sự chuyện này ta đây không lừa cậu, quả thật có người như thế mà”.
“Vậy..Vậy rốt cuộc đối phương muốn như thế nào mới có thể bằng lòng gả cho Cơ Trạch?”
Ức Cẩn yên tĩnh nửa ngày, sau đó mới kéo tay bản tọa hỏi, “Tiểu Phật tử, cậu không phải là có chuyện nhờ tên đó chứ?”
Bản tọa ngẩn người vội lắc lắc đầu, “Không có! Không có!” Có điều nhìn vẻ mặt không tin của Ức Cẩn, bản tọa biết ai cũng nhìn ra là bản tọa nói dối rồi, cuối cùng đành nói với nàng bản tọa, “Bản tọa đúng là có một vài việc nhờ hắn bản tọa, đây cũng là giao dịch lúc đó của chúng bản tọa…”
Ức Cẩn hừ nhẹ, “Quả nhiên…” Đột nhiên mắt cô ấy sáng ngời, có chút hung hãn, “Có phải hắn lão phu uy h**p cậu, nếu cậu không thể thuyết phục lão phu thì sẽ đuổi các cậu ra khỏi quỷ giới rồi giao cho thiên giới không?”
Ta đây không ngờ nữ nhân ấy lại nghĩ theo chiều hướng này, đành biết thờ biết thế mà gật gật đầu, “Ừm, tên đó còn nói sẽ khiến Chiết Lan bị thương đầy mình, đoạt tiên thân của tên đó”.
Ức Cẩn cười nhạt, “Quả nhiên…” Sau đó nữ nhân ấy khẽ thở dài, “Có điều đây đúng là địa bàn của tên đó, có thể lưu lại chúng ta đây ở đây đến bây giờ đã là tốt lắm rồi…”
Bản vương càng sốt ruột hơn, nàng bản vương quả nhiên là đang muốn vứt bỏ chúng bản vương rồi.
“Ức Cẩn…” Bản tọa vội kéo tay cô ấy cầu xin, “Bản tọa có thể để thiên giới bắt đi, nhưng Chiết Lan…” Bản tọa bày ra bộ dạng ủy khuất, “Đối phương nhờ hắn bản tọa cứu Chiết Lan là được rồi…”
Ức Cẩn tĩnh lặng nửa ngày, trong tiếng nói chứa đầy áy náy và lo lắng.
“Nhưng bản tọa..”
“Cậu rốt cuộc là sợ cái gì?” Lão phu không khỏi hỏi cô ấy.
Ức Cẩn hơi giật mình đứng lên, cô ấy giải thích, “Linh Nhược, bản vương không muốn làm khó ngươi bản vương, nhưng bản vương thật sự không có lừa ngươi bản vương. Bản vương đối với người kia…Bản vương…”
“Đối phương thích tên đó?”
“Bản tọa không biết…Bản tọa cũng thích Cơ Trạch, nhưng bản tọa không quên được ngươi bản tọa kia. Cho nên mấy năm nay bản tọa nghe nói Cơ Trạch ở quỷ giới mà cũng chưa từng tới đây thăm hắn bản tọa. Nếu không phải vì lần này quá mức khẩn cấp, bản tọa cũng sẽ không đưa các ngươi bản tọa tới đây…”
Lão phu cũng không biết làm sao, Ức Cẩn không sai, nàng lão phu thích tên thần tiên ngao du tứ hải kia cũng không sai, nàng lão phu không muốn lúc này gả cho Cơ Trạch cũng không sai…Nhưng…Nhưng nói thì nói vậy, Xuyên Huyền phải làm sao đây? Tàn hồn tên đó còn chưa thu thập đủ, nếu lão phu nhớ không nhầm, thời gian lão phu còn lại chỉ còn có năm ngày thôi…
“Ức Cẩn…”
Ta đây còn muốn nói thêm nhưng không có lý do gì để miễn cưỡng nữ nhân ấy nữa.
Ức Cẩn thở dài một tiếng, “Thôi, tóm lại lão phu thiếu nợ cậu rất nhiều, nếu lần này có thể thành toàn cho cậu và Chiết Lan, thực ra cũng là chuyện không tồi”.
Bản vương lắc lắc đầu, không dám nói bản vương và Chiết Lan căn bản không có gì, chỉ khuyên nàng bản vương, “Không không, cậu không cần miễn cưỡng. Cơ Trạch cũng sẽ không làm vậy với bản vương và Chiết Lan đâu, hắn cũng chỉ hù dọa chúng bản vương thôi. Cậu nếu không muốn thì không cần làm. Bản vương đã như vậy, sao có thể kéo cậu giống như bản vương chứ…”
“Bản tọa đúng là thích Cơ Trạch. Chỉ là không hiểu được vì sao mình không buông bỏ người kia xuống được thôi”.
“Nếu không bỏ xuống được sẽ không phải miễn cưỡng chính mình, nếu lcú đó tên đó trở về đối phương muốn hối hận cũng không kịp! Đối phương cũng biết…Đối phương cũng biết quy củ của quỷ giới, nếu đối phương gả cho Cơ Trạch, vậy đối phương sẽ không thể bỏ tên đó mà đi nữa”.
Ta đây nói đến đây lại không khỏi thầm thở dài một tiếng một phen, quỷ giới còn si tình hơn so với nhân gian, thậm chí là tiên giới…
“Linh Nhược…”
Ức Cẩn còn muốn nói thì đã bị một tiếng động đánh gãy.
“Cô ấy còn nhớ tới vị thần tiên cứu cô ấy năm đó?”
Lão phu và Ức Cẩn đều ngẩn ra, nhìn về phía Cơ Trạch đang đi từ phía cửa.
“Ức Cẩn, cô ấy quả nhiên là vì còn nhớ rõ người đó nên không muốn gả cho bản tọa?”
Ta đây nhíu mi, sao nghe hắn nói cứ như thể hắn cũng biết người đó nhỉ…
Không biết Ức Cẩn làm cái gì mà một lúc sau Cơ Trạch cười rộ lên vài tiếng, “Hóa ra trong lòng cô ấy có tên đó…Không….Trong lòng cô ấy có bản tọa”. Tên đó bỗng nhiên tiến lên, kéo Ức Cẩn qua, còn Ức Cẩn vẫn nắm tay bản tọa không buông.
“Ức Cẩn, chúng bản tọa đã bỏ lỡ tám nghìn sáu trăm năm, cô ấy thật sự muốn tiếp tục cách xa bản tọa như thế sao?”
Ức Cẩn tựa hồ cũng bị choáng váng một phen.
Lúc này Cơ Trạch cười cười nói, “Làm gì có thần tiên ngao du tứ hải nào chứ, chỉ là bản vương làm một chút phép thuật lừa nàng bản vương thôi”.
Ô! Hóa ra Cơ trạch chính là vị thần tiên đã cứu Ức Cẩn sao? Nhưng gã rõ ràng là quỷ mà… Hơn nữa sức mạnh khi đó của Ức Cẩn cũng không kém gã là bao, hẳn là sẽ không thể nhìn ra phép thuật biến hình của gã chứ nhỉ?!
“Cậu..là cậu?”
Hiển nhiên Ức Cẩn cũng không dám tin.
Cơ Trạch lên tiếng, “Là bản vương, đương nhiên là bản vương. Lúc ấy cô ấy lịch kiếp thành tiên ở nhân gian, bản vương tính ra kiếp nạn của cô ấy rất nạng, cho nên luôn ở đó chờ đối phương, thời gian cũng không chênh lệch là bao, sau đó bản vương cứu được cô ấy. Chỉ là khi đó bản vương đã đạt được đến mức cảnh giới của Quỷ vương, chắc chắn vô duyên với tiên giới, mà cô ấy một lòng muốn tu tiên, bản vương chỉ sợ cô ấy sẽ nhận ra rồi chán ghét bản vương, nên bản vương đã hóa thành tiên nhân vô danh để gặp cô ấy”.
Ta đây mò mò ghế rồi ngồi xuống, nghe câu chuyện cũ của đôi uyên ương số khổ mà trong lòng không khỏi cảm khái.
“Đối phương nói người đó là đối phương? Làm sao bản vương biết có phải là thật không?” Ức Cẩn lầm bầm không tin.
Cơ Trạch lại rất sủng nịch nhẹ nói, “Lúc trước cô ta đây bị thương, còn không biết mình bị ngất, ngủ suốt ba ngày ba đêm mới tỉnh lại, lúc tỉnh lại ta đây đã an bài để cô ta đây ở trong sơn cốc. Sơn cốc kia tên là Ức Tình Cốc, đúng không?”
Ức Cẩn tĩnh lặng, hóa ra…
“Sau đó nữ nhân ấy tỉnh lại, ngây người ở Ức Tình Cốc ba mươi sáu ngày, trước khi nói từ biệt với bản tọa nữ nhân ấy còn đưa cho bản tọa một tín vật, tín vật đó là hoa tai bằng gỗ của nữ nhân ấy, đúng không?”
Ức Cẩn vẫn yên tĩnh.
“Tiên nhân nữ nhân ấy gặp kia cũng không phải chưa nói tên của cho nữ nhân ấy. Tên hắn là Cẩm Trạch, phải không?”
Ức Cẩn vẫn không nói gì. Tất cả đều nói lên sự thật, vị thần tiên đó chính là Cơ Trạch…
“Thế nào? Nữ nhân ấy vẫn chưa tin lão phu? Nữ nhân ấy cũng biết vì sao người kia tên là Cẩm Trạch mà, phải không?”
Lúc này Ức Cẩn rốt cuộc cũng mở miệng, nhỏ tiếng nói, “Ức Cẩn, Trạch Vực…”
Cơ Trạch Vực nhẹ nở nụ cười, sau đó lại nói với Ức Cẩn, “Người đó bây giờ nữ nhân ấy cũng tìm được ra, nữ nhân ấy cũng tìm được bản vương rồi, như vậy nữ nhân ấy còn chần chừ gì nữa mà không gả cho bản vương?”
—- —- —- —- —- —- —- —- —- —- —- —- —-
Ngọt quá :3 :3 :3 Thích Cơ Trạch Vực quá :3 :3 :3 Btw where is my Nam Cung???? T.T