Bồ Đề Kiếp
Chương 17: Nha hoàn bên người
Đến ngày thứ bảy sau
khi rời thành, Lạc Trần đưa bản vương tới Hàn Châu, nơi này cũng chả khác nhiều so với mười năm trước. Lạc Trần cố ý nán lại vài ngày, vừa đúng lúc
đang vào mùa mưa, hắn liền kéo dài lịch trình ra.
“Đối phương không quay về nhìn một chút sao?”
Trong khách đ**m, Lạc Trần đang viết thư thông báo tình hình của mình cho ám bộ, ta đây ở bên cạnh nhìn hắn.
Lạc Trần thấy bản tọa hỏi, viết ngày tháng vào thư rồi đưa mắt về phía bản tọa.
“Tiểu Linh Nhược, hiện giờ chỉ có mỗi hai chúng bản tọa thôi, chi bằng đối phương hóa hình người cùng bản tọa đi giang hồ, thế nào?”
Bản tọa hừ hừ: “Bản tọa là Phật tử, không được nhúng chàm vào việc trần“.
Lạc Trần ảm đạm cười, nghiêng đầu nhìn bản vương: “Phật tổ năm đó cũng là đi đến
nhân gian lĩnh hội gian khổ, còn người lại ỷ vào cái danh Phật Tử mà
chống chế này nọ, thật ra là cảnh giới thấp thì có“.
Ta đây kinh hãi,
không ngờ tên đó lại có thể nói như vậy, liền lăn hai vòng trên bàn, muốn
lùi vào túi hương để trốn, ai ngờ Lạc Trần đoán được ý định của ta đây, liền ngay nhanh chóng cất túi hương đi.
“Muốn trốn sao?” Lạc Trần hơi nheo mắt, “Không nhập trần thế, sao biết được gian khổ? Cậu còn nói muốn
trở thành Phật tử có thực lực cao thâm, ta đây thấy về sau cậu mãi chỉ như
thế này thôi“. Nói xong hắn khẽ thở dài, tỏ vẻ đáng tiếc nói: “May mắn mỗi
ngày có thầy dạy, lại còn đặt cho cậu tên đẹp như vậy, nào ngờ cậu là đứa trẻ không dạy nổi….”
Lão phu không nghe nổi nữa, liền tức giận hóa thành hình người.
“Được thôi, bản tọa đồng ý với ngươi bản tọa“.
Lạc Trần mặt mày rạng rỡ, gật gật gật đầu rồi nói: “Có điều đối phương tự nhiên xuất hiện trên giang hồ như vậy cũng không tốt, cứ coi như ta đây cứu được đối phương trên đường, tiểu bé gái đối phương không có chỗ để về, vì muốn trả ơn liền
quấn quít muốn làm nha hoàn của ta đây. Thấy thế nào?”
Bản tọa hừ hừ: “VÔ SỈ“.
Lạc Trần không để ý cười khẽ: “Được, vậy đổi thành bản tọa là công tử lưu lạc
đầu đường, được tiểu bé gái cậu cứu, vì muốn trả ơn nên lấy thân báo
đáp, được không?”
“Không được!”
Lạc Trần khẽ thở dài: “Cái gì cũng không được, vậy đối phương muốn thế nào?”
Ta đây nhíu mày, cũng chưa nghĩ ra cách nào tốt, chỉ có thể bĩu môi: “Đối phương muốn thế nào thì cứ thế đi! Ta đây mặc kệ!”
Lạc Trần trợn mắt: “Là đối phương nói đấy nhé, sau này không được oán bản tọa đâu“.
“Viết đi viết đi, dù sao cũng chẳng ai biết ta đây cả“. Ta đây khoát tay, ngồi xuống bên cạnh tên đó, cũng lười quan tâm.
Lạc Trần gật khẽ gật đầu, lại viết thêm một hàng nữa trong thư, sau đó thả bồ câu đưa tin, rồi đến trước mặt bản vương.
“Làm cái gì thế?” Bản tọa thấy Lạc Trần đột nhiên bước tới liền có chút không hiểu.
“Đối phương tự dưng xuất hiện như thế, người khác sẽ nghĩ thế nào?”
“Vậy làm sao bây giờ?” Bản tọa nhíu mi.
Lạc Trần kéo ta đây lại, “Tất nhiên là đi ra ngoài, mau biến về nguyên hình đi, bao giờ ta đây gọi thì hiện ra“.
Đúng là phiền toái, bản vương nhún vai rồi biến về trong túi hương.
Ta đây bị Lạc Trần đưa vào trong một ngõ nhỏ, rồi hóa hình người. GÃ liền dắt ta đây ra ngoài. Kéo tay ta đây, Lạc Trần thì thầm: “Sau này nếu đối phương theo bản công tử, vậy phải tuân theo quy củ của ta đây. Từ giờ đối phương sẽ là tiểu nha
hoàn, nhất định không được làm gì xằng bậy, bản công tử thường ngày rất
bận rộn, đối phương phải phụ trách việc lặt vặt cho tốt, nếu không ta đây không
thể giữ đối phương được“. Nói xong gã nhìn ta đây, trên mặt có chút thương tiếc
cùng bất đắc dĩ, “nghe rõ chưa?”
Bản tọa trợn mắt nhìn tên đó, rồi nuốt hận liên tục gật gật đầu nói “được“.
“Dạ….” Bản vương vâng vâng dạ dạ đáp.
Lạc Trần vừa lòng, lại kéo tay của bản vương, “Ngoan lắm, nào, đối phương nhất định đói bụng rồi, bản vương mang đối phương đi ăn“.
Lão phu lại tiếp tục gật gật đầu, Lạc Trần làm như rất hớn hở, liền đem lão phu đi lại trên phố xá sầm uất.