Bồ Đề Kiếp
Chương 18: Không rành thế sự
Trên đường lúc này hết sức huyên náo, Lạc Trần nhìn chả giống người bị giáng chức gì cả, mà
giống một công tử nhà giàu hơn. Thấy cái gì cũng mua, còn đều ném đồ cho ta đây cầm.
Thật khó chịu, lão phu thì vất vả, hắn lại rất nhàn rỗi. Ngồi xuống một tửu lâu, lão phu lúc này mới bỏ được mấy thứ đồ xuống.
“Đối phương không có việc gì mà sao mua lắm đồ thế hả?” Ta đây vừa xoa bóp tay vừa phàn nàn, tuy ta đây không phải phàm nhân, nhưng cũng vẫn biết mệt. Mà Lạc Trần
vẫn như cũ nhàn nhạt nhìn ta đây, ta đây bực mình: “Nặng chết ta đây mất“.
Ngón tay thon dài của Lạc Trần cong lên nhẹ gõ gõ bàn.
“Mới có vậy mà đã cảm thấy nặng nề rồi? Sau này đối phương vẫn còn phải chịu đựng nhiều việc lắm“.
Lão phu giật giật mắt: “Sớm biết thế lão phu liền….”
“Sao?”
Lời còn chưa nói hết đã bị ánh mắt của Lạc Trần làm cho nghẹn ứ, bản tọa lại
nhìn xung quanh, phát hiện ra dường như có vài người nhìn hai người bọn
bản tọa. Liền gắng gượng đem câu “không hóa hình người” nuốt vào.
“Đối phương nếu không phải được bản công tử kiếm về thì đã sớm bị bán đi rồi, lúc
này có khi còn đang lao dịch ở thanh lâu“. Lạc Trần than nhẹ, “đối phương
thật không biết đủ là gì….”
Lão phu càng lúc càng không hiểu, “lao
dịch” thì lão phu biết, chính là làm chút việc nặng. Có điều “thanh lâu” là
sao? Mấy năm gần đây lão phu đi theo Lạc Trần, tuy cũng đã nghe qua từ này
mấy lần, nhưng vẫn chưa từng tận mắt chứng kiến qua.
“Lạc….”
Lạc Trần nhìn lão phu, hơi nhíu mày, lão phu liền vội vàng đổi cách gọi: “Lạc công tử“.
HẮN thoáng chốc: “Chuyện gì?”
“A…Cậu vừa mới nói “vào thanh lâu” là ý gì?”
Ánh mắt Lạc Trần lóe sáng, rồi ấm áp cười, hắn bản tọa đưa tay vò vò tóc bản tọa, nói: “Tiểu hài tử không cần biết đến cái đó“.
Bản vương dùng lực gạt tay hắn bản vương, trong lòng tràn đầy khó chịu, dám gọi bản vương là “tiểu hài tử“. Ít nhiều thì bản vương cũng đã sống được hai nghìn năm rồi đó!
Lạc Trần cũng không để ý đến ta đây, đúng lúc này có người bưng thức ăn đặt lên bàn chúng ta đây, Lạc Trần thờ ơ cầm đữa, gắp rau vào trong bát ta đây.
“Được rồi, nhanh ăn đi, nếu để lạnh ăn vào sẽ bị tiêu chảy đấy“. Lạc Trần cười cười. Tên đó rất tự nhiên gắp thịt vào bát của mình.
Bản vương nhìn lại đồ ăn trong bát, không phải không thể ăn, nhưng sống cũng đã
nhiều năm rồi, nhưng đây là lần đầu tiên bản vương biết đến mùi vị của thức ăn
chín. Thế là bản vương bắt chước dáng vẻ cầm đũa của Lạc Trần, có điều vì đây
là lần đầu tiên nên cầm có chút không quen, bản vương muốn gắp sợi rau lên
nhưng lại làm rơi, vài lần như thế, Lạc Trần nhìn bản vương rồi không khỏi than nhẹ.
Lúc hắn bản tọa đang định bỏ đũa xuống để giúp bản tọa, bỗng có một tiếng nói vang lên: “Vị công tử này…”
Bản tọa và Lạc Trần cùng ngẩng đầu, liền thấy một nam nhân tương mạo bình
thường, người hơi béo, mặc đồ sang quý cùng người hầu của tên đó đang hướng về Lạc Trần nghiêng đầu hành lễ.
“Vị công tử này, vừa rồi lão phu
hình như nghe thấy….” Nam nhân đó nhìn Lạc Trần, rồi lại chuyển mắt
sang nhìn lướt qua lão phu, rồi lại nói: “…thấy công tử nói tiểu bé gái
này…là do công tử nhặt về?”
Bản vương đưa mắt nhìn Lạc Trần, người này hỏi chuyện này làm gì???
Mà Lạc Trần cũng nhìn bản tọa mỉm cười, lại nói với nam nhân đó: “Nha đầu kia này
là bản tọa vừa mới nhặt được ở trên đường. Lúc đầu trông dáng vẻ rất nhếch
nhác, bây giờ sửa sang lại cũng sáng sủa mặt mày ra một chút“.
Ta đây khó chịu nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Lạc Trần, hận không thể nhìn thủng người tên đó ra.
Mà lúc này nam nhân kia cũng cười, đem ánh mắt đặt trên người lão phu, lão phu thấy
rất không thoải mái. Lại nghe hắn lão phu nói: “Tiểu cô nương này….không biết công
tử có muốn bán lại cho lão phu không? Tại hạ nhất định sẽ đưa ra giá tốt“.