Bồ Đề Kiếp
Chương 2: Sẽ không tương tư
Vì sự có mặt của lão phu nên tiểu nữ oa kia được đặt tên tên là Tương Tư, tên đầy đủ là Tiết Tương Tư.
Mệnh số của Tương Tư thật ra không tệ, sinh ra là con nhà danh gia vọng tộc, lại là con một, mọi người trong nhà đều rất sủng ái. Lão phu đi theo làm vật biểu tượng cho nhà Phật, lại gặp được bà ngoại nhà đám người kia rất tin Phật, liền coi lão phu là thần vật mà cúng bái.
Tương Tư tuy được mọi người sủng ái nhưng cũng không đến mức quá nuông chiều. Có điều ngày thường
hay đem ta đây đặt ở trong túi hương chơi đùa ầm ĩ. Lúc Tương Tư mười bốn
tuổi, Bà ngoại Tiết gia qua đời, người trong nhà thể theo nguyện vọng
đưa bà hồi hương, chính là ở ngoài Hàn Châu xa ngàn dặm. Hàn Châu ba
phía đều là nước bao quanh, khí hậu lạnh giá, đường đến đó chủ yếu là
thời gian trên thuyền. Tương Tư vài lần bị chóng mặt, về sau mới đỡ dần.
Lúc đến được Hàng Châu thì đã là gần nửa tháng sau, thân thể của bà ngoại
vẫn được đặt ở trong hầm băng nên cũng không bị hư hại nhiều. Người
trong nhà khóc tang đưa đi mai táng, Tương Tư cũng đau lòng mấy ngày,
nhưng vì vẫn còn trẻ con nên tâm tình cũng không bị ảnh hưởng nhiều.
Ngày thứ mười tới Hàn Châu, chuyện của bà ngoại cũng dần lắng xuống, Tiết
gia vẫn là quyết định lưu lại đây thêm một ít thời gian rồi mới trở về.
Hôm nay vì Tương Tư cảm thấy buồn chán, phu nhân Tiết gia liền sai hai nha
hoàn đưa nữ nhân ấy ra ngoại ô chơi. Tương Tư tuy là ham chơi, nhưng vì cấp
bậc lễ nghĩa nên không ra khỏi cửa, lúc này được ra ngoài tất nhiên là
mừng rỡ hết sức. Hai nha hoàn vừa để nữ nhân ấy chơi tự do thì liền đuổi
không kịp, may mà Tương Tư cũng hiểu chuyện, không làm khó các nữ nhân ấy, chỉ chạy đến bên cạnh bụi cỏ tìm cây đại thụ đặt mông ngồi xuống, ngắt hoa
cỏ chơi đùa.
Lúc hai nha hoàn kia vẫn chưa theo được đến đây, thì từ phía sau Tương Tư xuất hiện một người.
“Đối phương là ai?”
Hóa ra là một tiểu công tử, tiếng nói của tiểu công tử này phảng phất có
hương vị của dòng suối Hàn Châu, trong trẻo, lạnh lùng, lại nhu hòa,
vượt sức mạnh “mĩ – lợi – kiên” (đẹp – sắc bén – kiên định) (=.= có 1
tiếng nói thôi mà cũng có thể miêu tả nhiều đến thế sao, hic).
Tương Tư cũng bị làm cho hoảng sợ, liền hướng tới tiểu công tử nói: “Lão phu là Tương Tư. Tiết Tương Tư. Còn cậu?”
Lúc này, hai nha hoàn cũng chạy tới, thở hồng hộc nói: “Tiểu Thư. Người
chạy cũng thật nhanh quá đi. A, tiểu công tử này là ai vậy?”
Tương Tư cười, nói: “Các đối phương đi qua một bên chờ bản tọa đi, bản tọa cùng người bạn mới này nói chuyện”
Hai bé gái do dự một lát, cuối cùng không nói gì, liền đứng qua một bên.
“Ngươi lão phu còn chưa cho lão phu biết tên đâu“.
Lúc này tiểu công tử ngồi xuống bên cạnh Tương Tư, nhàn nhạt nói: “Tô Niệm Trần”
Tương Tư nhìn trộm tiểu công tử này một hồi lâu, cười: “Tên hay, thật giống với người“.
Hai người trầm mặc một lát, Tương Tư lại nói: “Tên dễ nghe, người nhìn cũng đẹp“.
Tiểu công tử thản nhiên nói: “Cậu không phải người ở đây“.
“Ừ, bản vương từ Lạc Nguyên tới. Mấy hôm trước bà ngoại mất, bản vương cùng người nhà tới đây, đưa bà ngoại hồi hương“.
Tiểu công tử không nói nữa, bản tọa nghe thấy tiếng lật sạch, nghĩ là tiểu công tử này mang đến.
Quả nhiên thấy Tương Tư hiếu kỳ nói: “Đây là sách gì vậy? Sao ngay cả tên sách cũng không có?”
“Đây là của thầy bản vương viết, là sách luyện công, vốn là người dạy bản vương, mấy
ngày nay thầy không có ở đây nên viết sách để bản vương tự xem“.
“Cậu xem hiểu sao?” Tương Tư tò mò hỏi.
“Đương nhiên“.
Tương Tư lại trầm tư một lát: “Vậy bản tọa xem chắc cũng hiểu, nhưng mà người trong nhà bản tọa vẫn chưa dạy bản tọa công phu…”
Tiểu công tử dừng một lát, hỏi Tương Tư: “Đối phương muốn học?”
Tương Tư chắc là ra sức gật gật đầu, khiến bản tọa ở trong túi hương cũng bị lắc lư theo.
Tiểu công tử lại đưa quyển sách kia cho Tương Tư: “Dù sao bản vương cũng xem gần
xong rồi. Sách này tặng đối phương đấy, trong này chủ yếu là khinh công, nữ
tử học chút để phòng thân cũng tốt“.
Tương Tư nhận sách, lại buồn rầu nói: “Nhưng mà có thể ngày mai ta đây phải trở về rồi….” Nói xong,
Tương Tư lại đem ta đây đặt trong tay tiểu công tử kia. “Hạt đậu đỏ này cho
ngươi ta đây đi. Ngươi ta đây ngàn vạn lần đừng để mất nó, từ khi sinh ra đã có hạt
đậu đỏ này rồi, đây là linh vật đấy“.
Tiểu công tử còn muốn cự tuyệt: “Đã là linh vật, ngươi bản tọa nên giữ gìn cho thật tốt”
Tương Tư lại nhét lại vào tay gã, “Cậu đừng hỏi nữa, ta đây nói đưa cho cậu
là đưa cho cậu, cứ thế này tí nữa các cô ta đây kia mà nhìn thấy được lại
lôi thôi với ta đây mất“.
Nói xong Tương Tư đứng dậy vỗ vỗ người, rồi chạy tới bên hai nha hoàn.
Trước khi rời đi còn không quên la to: “Tô Niệm Trần, bản vương nhớ kỹ cậu rồi! Về sau chúng bản vương sẽ còn gặp lại, cậu đừng có mà quên bản vương đấy“.
Sau đó Tương Tư thật sự là đem lão phu giao cho tiểu công tử, bản thân thì vui vui vẻ vẻ đi mất…
—- —- —- —- —- —- —- —- —- —- —- —- —-
“Hạt bồ đề” bị Tương Tư nhầm thành “Hạt đậu đỏ” =]]