Bồ Đề Kiếp
Chương 61: Cứu người

Cập nhật lúc: 2026-08-16 01:15:26 | Lượt xem: 1

Lúc tiến vào Cầu Dương Cung, lão phu thấy không ít người đang quỳ xuống, thấy lão phu đến mọi người đều lộ ra vẻ lo lắng, sau đó lại cúi đầu tĩnh lặng.

Còn người đang ngồi trên đại điện không phải là lão nhân Thiên Dương mà chính là Nam Cung.

“Tiểu đồ nhi, sao đối phương lại tới đây?” Nam Cung lười biếng chống cằm, hơi híp mắt nhìn bản vương, nhưng cũng không đợi trả lời mà đã dời mắt về phía Kiều Trăn đang đứng sau bản vương.

Sắc mặt Nam Cung bỗng sầm xuống, hắn khẽ hừ một tiếng, “Lá gan học trò của tiền bối Thiên Dương càng lúc càng lớn, đầu tiên là làm thương đồ đệ của bổn tọa, bây giờ lại còn dám làm trái mệnh lệnh của bổn tọa lẻn ra ngoài tìm cứu binh nữa.” Nói xong hắn lại nhìn về phía lão Thiên Dương, “Tiền bối Thiên Dương, ngươi ta đây nói xem việc này phải giải quyết thế nào?”

Lão Thiên Dương vội dập đầu hai cái, sau đó quay đầu lại trách móc Kiều Trăn vài câu rồi mới nói với Nam Cung: “Đại tế ti, bản tọa chứng kiến hai đứa nó trưởng thành, thấy bọn chúng đối với Càn Khôn giáo một lòng một dạ, hai đứa lại thân như huynh đệ, mong Đại tế ti giơ cao đánh khẽ“.

Tiếp đó cả đám người trong đại điện cũng hô lên: “Xin Đại tế ti giơ cao đánh khẽ“.

Nam Cung không để ý đến lũ người kia, chỉ nhíu mi nói, “Đối với Càn Khôn giáo một lòng một dạ? Đả thương đồ đệ của bổn tọa mà còn dám lớn miệng kêu “một lòng một dạ”?!”

“Đại tế ti…” Kiểu Trăn cũng quỳ xuống, “Ca ca thật sự không cố ý đả thương Linh Nhược cô gái…Chỉ là…Lúc tỷ thí với Lạc Trần, huynh ấy có chút nóng lòng, không may lại đúng lúc Linh Nhược cô gái xuất hiện, ca ca mới vô tình làm vậy…”

“Nói như thế có nghĩa là người gã muốn đả thương là Lạc Trần?” Nam Cung đứng lên, chậm rãi đi xuống bục, “Bản tọa nhớ rõ Càn Khôn giáo chú trọng nhất một điều, trừ phi là có người có ý gian dối, còn lại, môn sinh trong giáo không được đả thương lẫn nhau, nhất là trong lúc tỷ thí. Sư ca đối phương vốn dĩ đã sinh sát khí với Lạc Trần, Linh Nhược phát hiện ra nên tiến tới khuyên ngăn, nhưng gã không chịu nghe. Biết rõ Linh Nhược là môn sinh của bản tọa mà vẫn còn cố tranh cao thấp. Lạc Trần là môn sinh của giáo mà gã vẫn muốn đả thương. Hay là, gã không vừa mắt với bổn tọa nên nhân cơ hội này đả thương môn sinh độc nhất của bản tọa để ra oai?”

Từng lời Nam Cung nói ra đều lạnh thấu đến tận xương tủy, ngay cả bản vương nghe được cũng cảm thấy sợ hãi chứ đừng nói đến môn đồ của Cầu Dung Cung.

Lúc này chẳng ai dám lên tiếng, mãi một lúc sau Kiểu Trăn mới nói: “Nếu Đại tế ti muốn trừng phạt, học trò xin nguyện chịu phạt cùng sư ca!”

Nam Cung cười cười, “Thứ mà bổn tỏa muốn là mạng của tên đó, cậu chịu cùng kiểu gì đây?”

Kiều Trăn chỉ có thể cúi đầu im ắng.

Bản tọa thở dài một tiếng, nghĩ đi nghĩ lại thì đây cũng là một mạng người, tuy tên đó thực đáng giận nhưng cũng không đến nỗi phải chết, nên bản tọa cũng quỳ xuống.

“Thầy…Linh Nhược dù không hiểu chuyện nhưng cũng biết rõ mạng người rất quan trọng. Tuy vị sư ca kia đả thương môn sinh, nhưng môn sinh bây giờ cũng đã không còn gì đáng ngại nữa. Có câu “cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp”, thầy đã phế võ công của tên đó, chắc chắn tên đó cũng biết lỗi rồi, mong thầy khai ân, tha cho tên đó một mạng“.

Bản vương cúi đầu, không nhìn được biểu tình của Nam Cung nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của gã đang nhìn bản vương. Trong điện bao trùm bầu không khí tĩnh lặng đến dọa người. Một lúc sau Nam Cung mới mở miệng.

“Đồ nhi không oán tên đó sao?”

Bản tọa lắc lắc đầu, “Không oán“.

“TÊN ĐÓ suýt thì lấy mạng cậu, cậu vẫn tha thứ cho tên đó?”

“Vâng“.

Nam Cung cười cười, “Đồ nhi của bổn tọa quả là tâm tính nhân hậu, lại có thể lấy ân báo oán. Cậu đã nói vậy, bản vương cũng sẽ nể mặt của cậu.” Nói xong tên đó đưa tay ra đỡ bản vương đứng lên, sau đó quay về phía tiền bối Thiên Dương nói, “Tuy tội chết có thể tha, nhưng tội sống không tránh khỏi. Bản vương tha cho tên đó một mạng, nhưng chuyện tên đó suýt g**t ch*t đồ nhi của bản vương là thật, không thể lưu tên đó lại Càn Khôn giáo được, coi như cho tên đó một bài học. Thiên Dương, đó là đồ đệ của cậu, phải làm thế nào cậu cũng tự biết rồi chứ!? Nếu còn để bản vương phát hiện ra các cậu bao che cho tên đó thì hậu quả sẽ khó lường đấy!”

Dứt lời, Nam Cung kéo ta đây ra khỏi Cầu Dung Cung.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8