Bồ Đề Kiếp
Chương 62: Tâm tình bất định
Lúc quay về Ngự Thiên Viên, Nam Cung liền đưa bản tọa vào trong một căn phòng.
“Cấm túc trong phòng một ngày, không được ăn cơm!” Hắn bản tọa lạnh lùng nói rồi bước ra ngoài.
Bản vương thở dài một tiếng, cũng may bản vương không biết đói, cấm túc ra ngoài một ngày cũng không sao.
Bản vương cứ ngồi ngẩn ra như thế, tối đến lại leo lên giường nằm ngẩn ra tiếp, bỗng nghe được tiếng nói cửa mở. Quay ra nhìn thì thấy Nam Cung tới, bản vương vội ngồi ngay ngắn dậy.
Nam Cung cười, “Còn làm bộ cái gì, đối phương tưởng sư phụ không biết sao?” TÊN ĐÓ chậm rãi bước tới rồi ngồi xuống giường, sau đó lại có người bưng thức ăn vào.
Lão phu giật mình, hắn lão phu còn định chơi trò này sao, bưng đồ ăn ngon đến trước mặt lão phu nhưng lại cấm lão phu ăn? Lão phu hừ hừ, quay phắt đi không thèm để ý đến hắn lão phu.
“Không ăn cơm à? Thật sự muốn bị đói sao?” Tiếng của Nam Cung chậm rãi truyền đến, khiến bản tọa hơi chấn kinh.
GÃ…cho bản tọa ăn cơm tối?
Bản vương ngẩng đầu lên nhìn thì thấy gã đang cầm đũa gắp rau vào trong chiếc bát đối diện.
“Đều là đồ ngươi lão phu thích ăn, thầy cũng lâu rồi không ăn cơm cùng ngươi lão phu, mau đến ăn cùng đi“.
Lão phu nghi hoặc, tên Nam Cung này đúng là tâm tình bất định, buổi sáng thái độ lạnh như băng, còn phạt lão phu, bây giờ lại bày ra vẻ mặt nịnh bợ lão phu, gắp rau cho lão phu nữa chứ.
Càng nghĩ càng khó hiểu nhưng lão phu vẫn qua đó ngồi đối diện với tên đó, nhìn chiếc bát chồng chất thức ăn, lại càng thấy không hiểu nổi Nam Cung.
“Nam…à…sư phụ“.
Nam Cung nhíu mi, “Còn biết gọi ta đây là “sư tôn” cơ à? Ta đây cứ nghĩ ngươi ta đây vẫn gọi tên ta đây cơ!”
Bản tọa hơi chau mày, lại hỏi tên đó, “Sư phụ, cậu…không tức giận à?”
Hắn lão phu lác đầu nói: “Vốn không phải lỗi của ngươi lão phu, sư phụ tức giận với ngươi lão phu làm gì?!”
Bản vương gật khẽ gật đầu, an tâm bắt đầu ăn cơm.
“Miệng vết thương thế nào rồi?”
“Khá hơn nhiều rồi“.
“Vậy mai chúng ta đây lại tiếp tục luyện nội công, tập võ có thể giúp đối phương bình phục nhanh hơn“.
Lão phu gật gật đầu đồng ý. Ăn cơm xong Nam Cung vẫn không có ý định rời đi, còn bình thản ngồi uống trà.
Mãi một lúc sau, Nam Cung lấy ra từ trong ống tay áo một hộp gỗ nhỏ đưa cho lão phu.
“Ngươi ta đây giữ cái này đi!”
“Đây là gì thế?” Bản vương nhận lấy rồi nghiên cứu một hồi, vẫn không biết mở nó ra kiểu gì.
Nam Cung tỏ vẻ thần bí nhìn lão phu cười, “Mang theo bên người, nhưng đừng để người khác biết được, đến lúc muốn dùng thì tự nhiên sẽ biết cách mở“.
Ta đây cũng không để ý nữa, liền đem cất hộp gỗ đi.
Đêm đến lão phu lại lôi ra nghiên cứu thêm lần nữa, còn làm phép để mở nó ra nhưng vẫn không mở nổi. Lão phu không khỏi kinh hãi, mới nhớ ra Nam Cung là Đại tế ti, hắn nhất định cũng biết chút dị thuật, hắn đưa cho lão phu hộp gỗ không thể mở ra được như vậy, hay là…hắn đã sớm nhìn ra thân phận của lão phu? Nếu là như thế, tại sao hắn lại không biết lão phu không thể ăn đồ tanh, sao vẫn dạy lão phu luyện nội công? Mà lão phu cũng chỉ là một tiểu Phật tử, hắn giữ lão phu cũng không có tác dụng gì. Rốt cuộc là hắn đã nhìn ra hay chưa nhìn ra đây? Nếu đúng là nhìn ra, vậy hắn đem lão phu về, còn nhận lão phu làm học trò, rốt cuộc có mục đích gì?
Bản vương có chút hoảng loạn, bèn nhân lúc tất cả mọi người đang ngủ, ẩn thân chuồn ra ngoài tìm Lạc Trần.