Bồ Đề Kiếp
Chương 88: Tìm người ở Tiên Thành
Editor: Vũ Linh
Tiếng kiếm quyện với máu thịt thật tàn nhẫn, máu nhuộm đỏ kiếm và mặt ta đây. Mùi máu xộc lên.
Giọng nói Linh Hề vang lên, “Xem ra người đối với người kia rất thâm tình, thân là bồ đề tử mà lại hạ được sát chiêu này…”
Tên đó tiến lên, lúc này người bản tọa đã mềm nhũn ngã xuống mặt đất.
Linh Hề ngồi xổm xuống, “Đối phương không thể như thế được, nếu muốn cứu người kia thì về sau đối phương còn phải giết rất nhiều người nữa, còn phải làm nhiều chuyện tàn nhẫn, hiện giờ mới giết một người đã ra bộ dạng như thế, sau này biết làm sao đây?”
Hắn lão phu khẽ thở dài, đứng dậy thi pháp lấy tiên cốt của Hắc Nhai ra.
“Cầm lấy đi, tiên cốt này chỉ có thể duy trì trong ba ngày, ngươi bản tọa phải mau tới Trú Tiên Thành, nếu bị kẻ khác phát hiện ngươi bản tọa không phải là thần tiên, nhẹ sẽ bị trục xuất khỏi giới, nặng thì hồn phi phách tán”.
Bản vương gật gật gật đầu, ba ngày, bản vương sẽ đưa hồn của Lạc Trần về. Chỉ là Lạc Trần rốt cuộc bây giờ đang ở đâu?
Lão phu không khỏi khẽ thở dài, lại cảm thấy mất hi vọng.
“Ngươi bản vương từng kể với bản vương tên tiên nhân ngươi bản vương vừa mới quen không lâu, chắc hẳn hắn là người gần đây nhất đi vào miệng giếng Trú Tiên Thành”.
Ta đây khẽ lắc đầu, “Đó là tiểu tiên mới tu đắc đạo”.
“Tiểu tiên? Ta đây xem qua miệng giếng rồi, dấu vết để lại trên miệng giếng…e là tên đó không phải là tiểu tiên đâu. Có điều tên tiểu tiên đó chắc chắn đã đến Trú Tiên Thành rồi, hơn nữa còn phá miệng giếng lung tung cả lên, suýt thì thủ hạ của ta đây bắt được”.
Ta đây ngẩn người, “Chi giới quỷ quái này có thể còn có những thần tiên khác nữa. Chỉ là đối phương không cảm nhận được thôi”.
Linh Hề cười cười, lắc lắc đầu nói, “Ngươi bản vương thật sự cho rằng bản vương không cảm nhận được sao? Chẳng qua là bản vương lười đi bắt thôi. Chi giới quỷ quái là địa bàn của bản vương, chỉ cần có người xâm nhập vào, bản vương đương nhiên sẽ phát hiện ra”.
Nói xong, hắn lại ngồi xổm trước mặt lão phu, “Tên thần tiên đi cùng đối phương lúc trước, hắn đúng là vô lương tâm, hắn đã cầm chiếc hoa tai của đối phương trốn chạy rồi. Còn nữ tử muốn giúp đối phương phá kết giới thì khác, nữ nhân ấy lão phu rất nghĩa khí, tuy trộm cống phẩm của lão phu nhưng bây giờ nữ nhân ấy lão phu vẫn nán lại tìm đối phương đó!”
Bản tọa ngẩn người, sau lưng lại vang lên một tràng cười nhạt như băngs, hóa ra cái gì hắn bản tọa cũng biết.
Linh Hề nhếch miệng cười vô hại, “Cậu thật ngốc, mới thế mà đã bị lừa rồi, còn nói ta đây là đứa trẻ nữa chứ! Cậu mới chính là đứa trẻ đó, đi Trú Tiên Thành mà cũng bị người khác lừa”.
Lão phu không nói được gì, cũng không biết nên làm gì.
Lúc Linh Hề đứng lên, tên đó cũng kéo bản tọa đứng dậy.
“Kỳ thật lúc cậu vừa mới xông vào bản vương đã nhìn thấy cậu rồi…”
Lúc này trong lòng bản vương đã buồn phiền lắm rồi, không đủ sức mà nhìn tên đó nữa.
“Ngươi bản vương cũng đừng lo lắng, lấy tiên cốt của tên đó cũng là để báo thù đợt trước tên đó lừa ngươi bản vương thôi, hơn nữa mất tiên cốt cũng không nhất định sẽ chết, mệnh của tên đó dai lắm, tới chỗ này lâu như thế mà vẫn chưa gặp chuyện gì, không chừng lần này tên đó cũng sẽ tự tỉnh dậy được”.
Ta đây ngẩn người, vội quay đầu nhìn Hắc Nha, tên đó vẫn như cũ không nhúc nhích.
“Đừng nhìn nữa, ta đây sẽ cho người tới dọn chỗ này”. Linh Hề lôi kéo ta đây, “Đi thôi, đưa ngươi ta đây đi gặp nữ nhân kia. Ta đây thấy cô ta đây ta đây mà không tìm ra ngươi ta đây thì nhất định không chịu rời đi đâu”.
GÃ nói xong lời này, Linh Hề đã kéo được ta đây vào một căn phòng trong vườn. Trong phòng đang có bóng người đi lại, đó chính là Phùng Cơ.
“Đối phương chạy đi đâu thế? Hại lão phu phải loanh quanh mãi ở Chi giới quỷ quái này”.
Phùng Cơ vừa thấy ta đây liền vội chạy tới, ngắm nghía ta đây một hồi rồi mới chấn kinh nói, “Mắt ngươi ta đây…”
Linh Hề nở nụ cười, “Mắt cô ấy là do ta đây tặng”. Nói xong hắn quay đầu liếc ta đây một cái, “Đúng rồi, mắt này chỉ có thể sử dụng ở Chi giới này, chỉ cần cậu rời khỏi đây thì sẽ hết tác dụng, sau này cậu phải tự chăm sóc bản thân rồi”.
Lão phu khẽ gật đầu, lại quay sang nói với Phùng Cơ, “Bây giờ lão phu phải đi tới Trú Tiên Thành, cậu cũng đừng ở đây nữa, mau trở về nhận lệnh đi”.
Phùng Cơ trừng mắt liếc lão phu một cái, thần thần bí bí kéo lão phu ra bên ngoài, “Đứa trẻ kia có phải là Quân thượng không?”
Bản vương khẽ gật đầu.
“Sao cậu lại quen tên đó? Trông hai người có vẻ rất thân…”
Bản vương không khỏi “khụ” hai tiếng, “Cứ cho là thế đi…Ngay từ đầu lúc bản vương bước vào đây hắn bản vương đã đi theo bản vương rồi”.
Phùng Cơ sửng sốt, “Chả trách hắn cũng biết bản tọa, xem ra người này sức mạnh cao thâm, không thể xem thường..”
“Ngươi bản tọa không cần để ý, bây giờ đã không có chuyện gì nữa rồi, tên đó cũng không có ác ý. Có điều bây giờ có một chuyện muốn nhờ ngươi bản tọa giúp”.
“Nói đi”.
Bản vương liền đem chuyện Hắc Nha nói cho nữ nhân ấy bản vương biết, cũng nhở nữ nhân ấy bản vương tận lực đưa Hắc Nha ra ngoài. Phùng Cơ quả thật so với Chiết Lan có nghĩa khí hơn rất nhiều, không nói hai lời liền đáp ứng.
Sau khi Phùng Cơ đi, Linh Hề đi tới bên cạnh lão phu, “Đối phương cũng mau đi đi”. Nói xong tên đó chỉ chỉ vào túi gấm bên hông của lão phu, “Nếu gặp chuyện phiền toái nhớ mở túi gấm ra”.
Lão phu ngẩn người, đây rõ ràng là túi gấm Không Giới cho lão phu, sao tên đó lại biết nhiều như thế nhỉ?
Linh Hề cười cười, “Cái gì cũng viết hết ở trên mặt, bảo sao ai cũng lừa được cậu”.
Bản tọa hừ hừ, thầm nghĩ đi tìm Lạc Trần vẫn quan trọng hơn, liền xoay người ra khỏi tòa lầu.
Di chuyển ra phía sau tòa lầu tới miệng giếng, ta đây cầm lấy tiên cốt của Hắc Nha nhảy xuống giếng. Không có thống khổ, chỉ hơi kinh hoàng. Lúc mở mắt nhìn thì mọi vật xung quanh lại trở nên mờ mờ.
Bản vương không nhìn rõ lắm, nhưng cũng biết đây không phải là Chi giới quỷ quái, hơn nữa xung quanh còn có rất nhiều loại hoa.
Không có tiếng người, bản tọa liền tự mình lò dò tiến về phía trước, đi chừng nửa giờ, cuối cùng cũng có tiếng cười nói vang lên. Sau đó tiếng động dừng lại, lại có tiếng cửa mở ra.
“Đối phương là ai?”
Là tiếng động của nữ tử, ta đây cúi đầu thi lễ, hỏi cô ấy, “Chào thiếu nữ, ta đây muốn hỏi ở đây có thần tiên nào tên là Chiết Lan không?”
Nữ tử trầm ngâm một lát, “Chiết Lan? Đó không phải là nghịch đồ của Hư Lam Sơn sao? Ngươi ta đây tìm tên đó làm gì?”
Ta đây sững người, “À…GÃ đang cầm đồ của ta đây chưa trả lại. Ta đây nghe nói gã tới đây nên liền tìm đến”.
Nữ tử không nói gì, dường như đang đánh giá ta đây một hồi.
“Nơi này là tiên gia, cũng không phải chỗ hắn ta đây có thể tới, cậu từ đâu đến thì trở về nơi đó đi”.
Ta đây ngẩn ra, vội nói, “Vậy cô gái có biết Thanh Niệm không?”
“Thanh Niệm sư đệ muội? Ngươi lão phu cũng biết hắn lão phu sao?”
Bản tọa nghe ra giọng điệu của nàng bản tọa đã nhu hòa hơn, liền vội khẽ gật đầu, “Phải, hắn bản tọa nói khi nào bản tọa tới đây thì cứ tìm hắn bản tọa”.
“Sao ngươi ta đây biết được Thanh Niệm? Tên đó còn nói gì với ngươi ta đây không?”
Lão phu liền kể chuyện lão phu cứu Thanh Niệm ra cho nữ nhân ấy lão phu biết, nữ tử này cuối cùng cũng khẽ thở dài, “Lúc này hắn lão phu đang ở trong thành, đối phương muốn gặp hắn lão phu cũng không khó, chỉ là mắt của đối phương….Lão phu e là đối phương sẽ không tìm được hắn lão phu. Chi bằng đối phương cứ ở lại đây một đêm, chắc là mai hắn lão phu sẽ trở về thôi”.
“Bản vương còn có chuyện quan trọng phải làm, sợ là không đợi được đến ngày mai…”
“Chuyện này…Vậy được rồi, lão phu sẽ giúp ngươi lão phu đi tìm tên đó”. Nói xong, nữ nhân ấy lão phu lất một sợ dây thừng buộc vào cổ tay lão phu, đưa lão phu ra bên ngoài, “Xe ngựa này sẽ đưa ngươi lão phu vào thành, tới nơi thì ngươi lão phu chỉ cần theo chỉ dẫn của dây thừng này là có thể tìm được Thanh Niệm”.
Bản tọa gật gật đầu nói tạ ơn rồi nhanh chóng tiến vào trong thành.
Quá trình tìm Thanh Niệm rất thuận lợi, vào thành chưa được bao lâu ta đây đã thấy tên đó.
Thanh Niệm vẫn áy náy chuyện lúc trước bỏ ta đây lại đi trước, thấy ta đây tên đó lại nói lời xin lỗi rồi đưa ta đây tới một căn nhà.
“May mà đối phương không gặp chuyện gì, nếu không bản vương còn định quay lại đó tìm đối phương mới an tâm. Đúng rồi, đối phương tới đây tìm người hay vật?” Thanh Niệm hỏi.
“A…Cả hai”.
Thanh Niệm trầm mặc một lát rồi lại hỏi, “Là người nào? Vật gì?”
Bản tọa cũng dừng lại, chuyện Lạc Trần không thể nói cho tên đó, nói tìm Chiết Lan cũng sẽ bị hoài nghi, nhưng hoa tai kia ở chỗ Chiết Lan nên đương nhiên phải tìm tên đó mới được.
“Cậu biết Xuyên Huyền thiên tôn chứ?”
Thanh Niệm ngẩn ra, “Đương nhiên biết, nhưng người đã…”
“Ta đây muốn tìm thân mẫu của hắn”.
“Chuyện này…Theo ta đây được biết, thân mẫu của thiên tôn vạn năm trước đã đi về cõi tiên rồi”.
Ta đây cả kinh, lại nghe tiếng nói thì thầm, “Có điều nàng ta đây hẳn đã chuyển thế rồi, không biết là ai trong số tiên nhân ở đây nữa…”
“Ta đây phải tìm được nàng ta đây”.
Thanh Niệm khẽ thở dài, “Cậu đừng sốt ruột, tìm người quả thật hơi khó. Nhưng bản vương có thể xin thầy giúp đỡ, lão nhân gia nhất định sẽ có cách”.
Ta đây cảm động, cũng không biết nên nói gì nữa.
“Đa tạ…”
Thanh Niệm cười cười, “Lúc trước không phải nhờ cậu, lão phu đã sớm bị lũ quỷ ở Chi giới ăn rồi”.
Dừng một lát ta đây hỏi hắn ta đây, “Mất khoảng bao lâu mới tìm được nàng ta đây?”
“…Sư tôn sắp về rồi, nếu không sai lệch thì trong ngày hôm nay sẽ tra được chuyển thế của cô bản vương là ai”.
“Như thế là tốt rồi…”
Thanh Niệm lại an ủi bản vương một hồi. Không bao lâu thầy hắn bản vương đã trở về.
Có điều lão nhân này cũng không giống tiểu tiên mới nhập tiên tịch, hiển nhiên là đã từng trải, nhưng liếc mắt một cái đã nhìn ra được thân phận của bản tọa.
“Sao ngươi bản vương lại dẫn Phật tử này tới đây?”
Thanh Niệm hiển nhiên không biết tới thân phận của bản tọa, hắn bản tọa sững người một lúc rồi mới nói, “Thầy, vị thiếu nữ này chính là ân nhân cứu mạng của con”.
“Tiểu nha đầu kia này? Dựa vài tiên cốt giả dạng thành tiên nhân, thân là Phật tử mà lại phạm phải sai lầm lớn như thế, ngươi bản tọa khẳng định đây là ân nhân của ngươi bản tọa?”
Ta đây bị lão bóc mẽ liền xấu hổ vô cùng cực, hận không có một cái lỗ để chui xuống trốn đi.
May là Thanh Niệm vẫn nhớ kỹ ân cứu mạng kia, tên đó liền khuyên nhủ, “Chắc nữ nhân ấy cũng là bất đắc dĩ thôi, sư tôn, nếu không phải…ừm…”
“Ta đây tên là Linh Nhược”. Ta đây khẽ thở dài.
“Đúng, nếu không phải Linh Nhược cô gái xả thân cứu giúp, con đã sớm bị bọn quỷ ăn mất rồi”.
Lão nhân hừ giọng, “Xả thân cứu giúp? Các đối phương không quen biết, vì sao nàng ta đây lại mạo hiểm tính mạng cứu đối phương chứ? Ta đây thấy mười phần là nàng ta đây ta đây có âm mưu! Chuyện này ta đây không thèm giúp!”
Nói xong, lão nhân xoay người rời đi.