Bồ Đề Kiếp
Chương 89: Tử Nhã tiên tử

Cập nhật lúc: 2026-08-16 05:15:16 | Lượt xem: 1

Editor: Vũ Linh

Bởi vì Thanh Niệm cũng không có cách để giúp cô lão phu, mà lão nhân kia cũng không chịu giúp, thật sự khiến lão phu lo chết đi được. Có điều lão phu vẫn còn túi gấm của Không Giới đưa cho…Tình hình hiện tại cũng được cho là chuyện phiền toái đi!

Bản vương nghĩ nghĩ, vẫn quyết định mở túi gấm ra. Vừa mở ra liền có một đạo quang từ trong túi b*n r*. Trước mắt bản vương bỗng sáng ngời, mặc dù chỉ là chớp mắt nhưng cũng đủ để bản vương nhìn rõ khuôn mặt vừa mới hiện lên kia. Nếu đúng vậy thì đây hẳn là dung mạo của mẹ bản vương Lạc Trần. Nhưng mắt bản vương như thế này, muốn tìm cũng hơi khó.

Bản tọa khẽ thở dài, lúc này bên tai dường như có tiếng của Không Ý truyền đến, “Phía tây Trú Tiên Thành, đình Kiều Tiểu Trúc, Tử Nhã tiên tử”.

Hóa ra nàng bản tọa chuyển thế thành tiên tử, danh tiên nghe hay quá.

Việc này không chậm trễ được nữa, ta đây liền nói chuyện này cho Thanh Niệm, làm phiền hắn ta đây đưa ta đây đến đình Kiều Tiểu Trúc. Kỳ thật ta đây cũng không biết hình dáng của đình này như thế nào, càng không biết nơi này ẩn dấu huyền cơ gì. Có điều lúc tới nơi ta đây cảm nhận được Thanh Niệm bị giật mình.

“Sao thế?”

Thanh Niệm trầm mặc hồi lâu mới nói, “Đình Kiều Tiểu Trúc này…Không có cửa vào, người ở đây chắc chắn không phải là thần tiên phàm thường, chắc là không muốn bị người khác quấy rầy”.

“Cậu có cách nào đi vào không?”

“Cách thì không phải là không có, nhưng không chắc là có được không”.

Bản tọa khẽ thở dài, “Đã tới đây rồi, đối phương cứ thử trước rồi tính sau”.

Thanh Niệm đáp lời rồi liền tự mình xuống xe trước. Lúc này bản tọa bỗng nghe được có một tiếng vang lớn ở bên ngoài, bấy giờ mới ý thức được, hóa ra biện pháp mà Thanh Niệm nhắc tới chính là cưỡng chế xông vào…Aiz…Cách này thật ra cũng được, có điều đây là biện pháp bất đắc dĩ mới phải làm…

Qua một lát, Thanh Niệm trở về than thở, “Sức mạnh của lão phu e là còn không đủ để làm cho người bên trong phát giác ra nữa”.

Đúng lúc chúng lão phu đang không có hy vọng thì một âm thanh quen thuộc lại truyền đến.

“Là người phương nào lúc nãy thi pháp phá kết giới?”

Tiếng nói này rõ ràng là của Chiết Lan! Ta đây thầm thở phào, mắt không nhìn rõ lắm nhưng may mà lỗ tai vẫn hoạt động tốt lắm, ta đây liền chạy ra ngoài, gọi tên Chiết Lan.

“Chiết Lan! Hóa ra đối phương ở đây!”

Người bên kia rõ ràng là đang trầm mặc, lão phu cũng không biết nên mở miệng như thế nào. Xem ra Lạc Trần đang ở đây, hoa tai phượng hoàng cũng ở đây. Nếu Chiết Lan là người của Lạc Trần, như vậy hắn lão phu nhất định là nghe theo lệnh của Lạc Trần mà làm việc, cho nên thực ra cắn là cố tình bỏ lão phu lại, lấy hoa tai phượng hoàng đi đến đây…

Bản tọa nghĩ thế lại không khỏi đau lòng, ngay cả niềm vui nhỏ nhoi vừa rồi là đã tìm được Lạc Trần cũng bị quét sạch đi. Bản tọa biết Chiết Lan vẫn đang đứng trước mặt tam có lẽ chỉ cần hỏi hắn thì sẽ rõ mọi chuyện, nhưng bản tọa không muốn hỏi, cũng không có can đảm để hỏi.

“Chiết Lan, Lạc Trần..hắn lão phu có khỏe không?”

Chiết Lan hồi lâu mới trầm giọng, “Chủ thượng hiện giờ vẫn khỏe”.

Bản tọa gật khẽ gật đầu, “Ừm…Đối phương có thể cho bản tọa vào nhìn hắn bản tọa được không?”

Chiết Lan buông tiếng khẽ thở dài, “Được rồi, nhưng tên kia không thể đi vào”.

Bản tọa khẽ gật đầu, quay sang Thanh Niệm thì thào nói, “Hôm nay đa tạ đối phương đã giúp đỡ”.

Thanh Niệm dường như có chút lo lắng, “Nếu cậu có chuyện gì nhớ quay về tìm bản tọa, dây thừng chỉ đường vẫn ở trên người cậu, cậu cứ đi theo nó là có thể tìm thấy bản tọa”.

“Được”.

Sau đó bản tọa đi theo Chiết Lan vào trong.

Lúc đi qua một đoạn đường khúc khuỷu, bên tai vang lên tiếng nước chảy, chim hót, còn ngửi được mùi hoa nhàn nhạt, nhưng trong lòng lão phu lại cảm thấy thật xa cách.

Cuối cùng Chiết Lan cũng dừng lại, tên đó đưa ta đây ngồi xuống một chỗ rồi phân phó với người ở đây vài câu. Đợi một lát, trước mắt ta đây hiện lên bóng dáng duyên dáng lờ mờ, chắc đây là Tử Nhã tiên tử rồi!

Bản tọa đứng lên làm lễ với cô ấy.

“Tử Nhã tiên tử”.

Tử Nhã tiên tử cũng không giống như kỳ danh, thật ra là một người cực kì khả ái. Nghe thấy bản vương gọi như vậy, cô ấy liền cười rộ lên, đi đến trước mặt kéo tay bản vương, thân thiện nói chuyện với bản vương.

“Tiểu Phật tử, tên ngươi lão phu là Linh Nhược phải không?”

Bản vương hơi ngạc nhiên, không nghĩ là nàng bản vương sẽ biết tên bản vương, xem ra Lạc Trần cũng từng nhắc qua bản vương.

“Phải”.

“Đối phương vì Xuyên Huyền mà sinh chấp niệm?”

Nghe thế lòng bản vương không khỏi tê rần, cứng nhắc gật gật đầu, “Đúng”.

“Ừm…Không hổ là con bản vương, nhiều năm mất đi như thế mà vẫn có thể khiến cho không ít người thương tâm, có điều bản vương thấy ngươi bản vương cũng rất khác biệt..” Nàng bản vương dừng lại một chút rồi nói tiếp, “Mặc dù tên đó tâm tính lạnh nhạt, có người thích tên đó, tên đó sẽ tận lực trốn tránh hoặc khiến chúng chết tâm. Nhưng đối với ngươi bản vương, đã nhiều lần bản vương dò hỏi nhưng tên đó không nói rõ ràng cái gì cả, nhưng tên đó lại bày ra bộ dạng thờ ơ với ngươi bản vương, giống như chuyện sống chết của ngươi bản vương không liên quan gì đến tên đó vậy”.

Lão phu nghe xong lại khổ sở một phen, thì thào nói, “Chuyện sống chết của lão phu vỗn dĩ không liên quan đến tên đó…”

Tử Nhã cười cười, “Vậy đối phương vì cái gì mà không để ý đến tính mạng của bản thân đi cứu gã?”

“Hắn là Lạc Trần…”

Tử Nhã đột nhiên dừng một chút rồi mới lên tiếng, “Nếu ngươi bản tọa đã tới đây rồi thì tự mình nói rõ ràng với cô bản tọa đi, chuyện các ngươi bản tọa chưa được tường minh, sau đó bản tọa sẽ quyết định xem có nên giúp ngươi bản tọa hay không”.

Dứt lời Tử Nhã rời đi.

Bản tọa cả kinh, không khỏi phát run, Lạc Trần quả nhiên là đang ở đây, nhưng hắn cố tình trốn không muốn gặp bản tọa.

“Lạc…Xuyên Huyền tiên tôn”.

Xuyên Huyền không nói gì, tuy chỉ đang được ba hồn nhưng cũng đủ hiện ra một khoảng thời gian.

“Bản tọa không nhớ được cậu”.

“Không sao”. Bản vương nắm chặt ống tay áo, “Bản vương nhớ là được rồi”.

Ngữ khí của hắn ta đây nhàn nhạt, “Khiến đối phương lạc vào Chi giới quỷ quái, xin lỗi”.

Bản vương khẽ lắc đầu, “Bản vương không sao cả”.

“Là ta đây bảo Chiết Nhan làm thế”.

Lão phu ngẩn người, trong lòng giống như bị người lão phu giày xéo, cuối cùng chỉ có thể cắn môi im ắng.

Xuyên Huyền lại nói tiếp, “Lúc trước là bản vương cố tình đẩy cậu vào đó, sau đó lại lệnh cho Chiết Lan quay về tìm hoa tai phượng hoàng”.

“Vì sao?” Cuối cùng bản vương không nhịn được lại phải hỏi hắn bản vương.

“Đối phương không phải người đáng tin”.

Bản vương không biết nên nói cái gì cho phải nữa, bản vương yên tĩnh cười khổ.

“Nam Cung Ngự Thiên là ai?”

Bản vương hơi ngạc nhiên, vẫn trả lời, “Cũng chỉ là người biết được chút pháp thuật thôi, tuy không giống phàm nhân nhưng cũng không phải là thần tiên”.

“Đối phương với hắn bản tọa thân thiết lắm à?”

“Tên đó đối với bản vương tốt lắm”.

Bản vương thầm than, bây giờ Lạc Trần đã quên bản vương rồi, Nam Cung cũng không ở bên cạnh, không còn ai đối tốt với bản vương nữa…

“Đối phương vì lão phu mà sinh chấp niệm, lại tin tưởng một người thân phận không rõ ràng, vọng tưởng dựa vào tên đó để cứu lão phu sao?”

Bản vương quay đầu nhìn Xuyên Huyền, lại chỉ có thể nhìn thấy tên đó phục trắng như tuyết.

“Thiên tôn, trên đời này, ngoài Lạc Trần ra thì Nam Cung là người đối với ta đây tốt nhất. Ta đây thật không ngờ, thiên tôn hóa ra lại là người đa nghi như thế”.

“Thân phận của hắn bản vương thật sự khả nghi, đổi lại là người khác cũng sẽ không tin hắn bản vương”.

Bản vương tức giận, không ngờ Lạc Trần là loại thần tiên như thế.

“Nhưng gã không làm tổn thương bản tọa, cũng sẽ không làm chuyện khiến bản tọa đau lòng! Xuyên Huyền thiên tôn, bản tọa cứu đối phương là do bản tọa sinh chấp niệm, nhưng bản tọa sẽ không để đối phương làm tổn thương bạn hữu của bản tọa. Còn có, đối phương cầm hoa tai phượng hoàng cũng vô dụng, hoa tai đó lúc đưa cho bản tọa đã được người bản tọa thi pháp, phượng hoàng kia cũng là do bản tọa luyện hóa, hồn phách của đối phương chính là nhờ bản tọa tìm về mới có thể ngưng tụ. Nếu không người kia sẽ không khôi phục tiên thân cho đối phương đâu!”

“Người kia?”

“Người kia là ai không cần ngươi lão phu quan tâm! Chuyện lúc trước lão phu có thể bỏ qua, nhưng về sau ngươi lão phu không thể bỏ lão phu lại nữa, nếu không…” Lão phu nghẹn ngạo, cứng ngắc nói, “Nếu không ngươi lão phu không thể trở về được nữa!”

Xuyên Huyền trầm mặc nửa ngày, cuối cùng khẽ cười, “Tiểu Phật tử đối phương, tâm tính vẫn thật đơn thuần”. Nói xong, gã quơ hai tay trước mặt bản vương, “Thôi được, bản vương tin đối phương cũng không sao, cùng lắm thì hôn phi phách tán thôi mà, nếu bản vương chết đối phương cũng sẽ không đơn độc nữa…”

Ta đây hừ hừ, “Cậu yên tâm, ta đây tuyệt đối sẽ không để cậu bị hồn phi phách tán!”

“Được!” Tên đó nắm tay bản vương, đem hoa tai phượng hoàng trả lại bản vương, “Vậy chuyện sau này nhờ cả vào ngươi bản vương rồi”.

Ta đây nắm chặt hoa tai, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay hắn còn vương lại.

“Còn có một chuyện bản tọa muốn xin ngươi bản tọa”.

Lão phu hơi sững người, hỏi tên đó là chuyện gì.

“Ta đây chỉ nhớ rõ mình đánh mất một chiếc túi hương, cậu có biết hiện tại nó đang ở đâu không?”

Túi hương? Chẳng lẽ là cái túi lúc trước Tương Tư đựng bản tọa vào trong sao? Nhưng Xuyên Huyền cái gì cũng quên, sao lại còn nhớ được cái túi hương kia chứ?

“Đối phương muốn tìm túi hương làm gì?”

Xuyên Huyền có chút bất đắc dĩ nói, “Lão phu cũng không biết, chỉ cảm giác cái túi đó rất quan trọng đối với lão phu, nhất định phải tìm được nó về”.

“À…Thực ra lúc trước ngươi bản tọa vẫn luôn mang bên người”. Bản tọa lấy túi hương từ ống tay áo ra, “Ngươi bản tọa xem thử có phải là cái này không?”

“Đúng rồi, túi hương này là ai cho bản vương? Vì sao lại ở chỗ ngươi bản vương?”

“Là Tương Tư, chính là Khuynh Nhan đưa cho đối phương, lúc trước đối phương vẫn luôn mang theo bên người, thời điểm hồn phách bị đánh tan bản tọa có ở đó, nên bản tọa đã giữu cái túi này”.

Xuyên Huyền giống như không nghe ta đây nói, chỉ nhàn nhạt nói, “Khuynh Nhanh sao…” Hắn ta đây than nhẹ, “Ba hồn của ta đây ngoài cảnh ta đây dặn dò Chiết Lan lúc trước thì không nhớ được gì nữa”.

Đúng lúc này Chiết Lan tới, nói là hai ngày sau hồn của Xuyên Huyền sẽ quay về, bảo chúng bản tọa sớm chuẩn bị.

“Tử Nhã tiên tử đâu?” Xuyên Huyền hỏi.

Chiết Lan có chút khó xử, “Tiên tử, nàng ta đây hỏi…chủ thượng đối với Linh Nhược cô gái là thật lòng hay không?”.

Bản tọa nghe thế không khỏi cả kinh, không nghĩ tới mẹ bản tọa của Xuyên Huyện lại là người ưa sầm uất như thế, rõ ràng biết chuyện trước kia Xuyên Huyền đã quên sạch, lại còn cố tình hỏi chuyện này. Bản tọa đứng ở một bên, dựng lỗ tai ngóng chờ câu trả lời của Xuyên Huyền. Tuy biết hắn nhất định sẽ phủ nhận nhưng vẫn không khỏi hy vọng.

HẮN nói, “Cô ấy là tình kiếp một đời của bản vương, nếu đã qua thì đương nhiên cũng quên rồi. Nhân duyên của bản vương cũng không phải là cô ấy”.

Tên đó nhàn nhạt nói, ta đây biết tên đó cũng là đang nói cho ta đây nghe. Xem ra Tử Nhã tiên tử đã đoán sai rồi, Xuyên Huyền đã quên, không lưu luyến gì nữa.

Lại nghĩ sau này, ta đây đúng là vẫn phải làm một du hồn cô đơn rồi.

—————————————————-

Lạc Trần ơi Lạc Trần! Sau này hối cũng không kịp nhé!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8