Bối Nhược
Chương 1: “Yêu từ cái nhìn đầu tiên…”
Nữ nhân ấy tên là Bối Nhược. Bối ở đây được cắt nghĩa là vắng vẻ, hiu quạnh (cắt nghĩa bởi tác giả), nhược trong nhu nhược, yếu đuối.
Cô bản vương là người xuyên việt. Nói về kiếp trước của cô bản vương, thật sự không có gì đặc sắc, nên là trực tiếp bỏ qua thì hơn. Tính cách cô bản vương cũng do lối sống đời trước mà thành, cô bản vương đạm mạc phong khinh, giản dị, trên mặt duy trì một khẩu hình. Lý do cô bản vương xuyên qua cũng không có gì đặc sắc, trực tiếp bỏ qua đi a. Cô bản vương xuyên đến, cũng là lúc một tiểu oa nhi ra đời.
Từ đấy đến giờ, cũng đã được mười lăm năm. Cái tên nàng ta đây được đặt vẫn là tên kiếp trước của nàng ta đây. Khuôn mặt thanh tú, hồng nhan họa thủy, nàng ta đây được xưng là Giang Nam đệ nhất tiểu mỹ nhân. Khuôn mặt này, thực hại nước hại dân a.
Cô ấy đã từng nghĩ, cổ đại bao nhiêu là mỹ nam, loại người nào cũng có. Với khuôn mặt và dáng vẻ này, lo gì không lấy được một phu quân tốt.
Cô ấy chưa bao giờ nghĩ về việc sẽ lấy người mình yêu. Cô ấy không có khao khát đó, cũng chẳng có ước mơ được yêu. Cô ấy chỉ mong một đời an ổn, mỗi ngày nhẹ nhàng như nước chảy mây bay. Nhưng đời người biến hóa, nào ai biết được…mộng kiếp phù du…cô ấy yêu tên đó. Yêu từ lần đầu gặp mặt, cô ấy đi dạo hồ, tên đó ở trên thuyền thưởng trà xem hoa. Tên đó một thân bạch gã, phiêu dật ảo mộng, mặt ngài mày kiếm, đường nét rõ ràng. Mắt tên đó như nước hồ thu đêm xuân vắng lặng, thanh tịnh nhưng thật khó nắm bắt…lúc này, ánh mắt tên đó thực sự rất dịu dàng, nhu hòa. Cùng cô ấy thưởng hoa, mắt đối mắt.
“Thịch…” tim nàng bản tọa đã lỡ mất một nhịp rồi. Hắn bản tọa và nàng bản tọa, như mây như nước…một bức họa thủy. Nhưng ánh mắt hắn bản tọa, không phải nhìn nàng bản tọa, nhưng ánh mắt nàng bản tọa, là thật lòng nhìn hắn bản tọa.