Bối Nhược
Chương 2: Mộng tưởng của cô bản vương
Ánh mắt tên đó nhìn nữ nhân ấy xa xăm, tên đó nhớ đến tháng ngày cùng nữ nhân ấy lớn lên. Nữ nhân ấy và tên đó, ngồi trên ngựa, ân ân ái ái, tên đó nhẹ nhàng ôn nhu, trong mắt nữ nhân ấy một mảnh phong tình. Bây giờ, ngồi đây, thưởng trà xem hoa, cảnh còn người mất. Nữ nhân ấy đã đi đâu…tên đó chờ nữ nhân ấy 5 năm rồi, chờ bóng hình nữ nhân ấy, chờ nụ cười của nữ nhân ấy. Thấm thoắt đã 5 năm trôi qua, chờ mãi…nữ nhân ấy vẫn không về. Nhưng người con gái trước mắt đây, phải chăng là nữ nhân ấy? Nữ nhân ấy đã trở về với tên đó? Rốt cuộc, tên đó chờ không uổng công rồi. TÊN ĐÓ nhắm mắt tĩnh thần, tâm một trận gợn sóng, nay đã an ổn. Trái tim tên đó đập nhè nhè, bình tĩnh. TÊN ĐÓ muốn gọi tên nữ nhân ấy – Nhược Vũ – người con gái tên đó yêu. Đôi mắt khép hờ của tên đó dần dần mở ra, mắt sáng như sao trời, có hàng vạn ngôi sao trong mắt tên đó. Nhưng chỉ có một ngôi sao sáng nhất, tên đó lại không bắt lấy, tên đó chạm tay đến ngôi sao yếu ớt bên kia, nhẹ nhàng đặt vào lòng. Một động tác nhỏ vậy thôi, ngôi sao sáng kia lại thấy mình thật phàm thường…tên đó không cần nữ nhân ấy.
Bóng dáng nữ nhân ấy mất hút sau bờ hồ, nhanh đến dị thường. Nữ nhân ấy cắm đầu chạy, trái tim nữ nhân ấy, sắp vỡ nhỏ ra mất. Ánh mắt tên đó đầy nhu tình, nhìn nữ nhân ấy âu yếm…phải chăng, tên đó cũng yêu nữ nhân ấy?