Ca Thần Chi Luyến
Chương 16
Ngày hôm sau, lão phu đến hoàng cung. Bất quá lần này cũng không trực tiếp gặp Băng sơn nam, mà bảo tiểu thái giám đưa lão phu đi Cảnh Dương cung của thái tử.
Vừa đến nơi đó, bản tọa thấy cảnh tượng — con mèo nhỏ cầm thanh kiếm mà đối với nó mà nói thì hơi bị lớn, chém qua chém lại như đang trút giận. Vừa thấy bản tọa đến, không nói hai lời liền một kiếm đâm tới. Ha hả ~ võ lâm cao thủ thì bản tọa thật không đối phó được, nhưng với một thằng nhóc mà bản tọa bó tay không biện pháp mà nói, thì rất là vũ nhục uy danh của yêu nghiệt thế kỷ 21 bản tọa đây. Bản tọa thoải mái tránh thoát đường kiếm, thấy vậy nó không bỏ cuộc, tiếp tục tấn công. Lần này thì mấy tên thái giám bên cạnh chạy đến ôm chặt lấy nó, ôn tồn khuyên can, xem ra lũ người kia đều biết quan hệ không phàm thường giữa bản tọa và Băng sơn nam.
Bản vương cười bảo lũ người kia lui ra, nói rằng bản vương cùng thái tử chỉ qua khua tay múa chân, luận bàn võ thuật một chút. Lũ người kia thoáng do dự rồi nghe lời mà rút lui. Bản vương chọn một thanh kiếm, nói với mèo nhỏ: “Nếu chỉ như vậy thì rất nhàm chán. Không bằng chúng bản vương đánh cược đi??”
“Đánh cược gì?” Con mèo nhỏ khẩu khí không tốt hỏi.
“Người thắng có thể lệnh cho người thua làm một việc, mà người kia nhất định phải làm không điều kiện.”
“Hảo!! Đối phương thua liền nhanh chóng rời kinh thành cho bản vương! Vĩnh viễn cũng không được gặp lại phụ hoàng!!!!!” Nó nhanh chóng kêu lên.
“Hảo! Một lời đã định!! Cậu thua cũng không được đổi ý nha!” Bản tọa cười đến sáng lạn.
“Vô nghĩa!!! Bản vương đường đường là thái tử của Đại Minh, sao lại lật lọng???!! ‘ Đại trượng phu’ (?) một lời nói ra, tứ mã nan truy ’!!” Vì thế, con mèo nhỏ lại tấn công tiếp.
Bản tọa dựa vào kiếm đạo trước kia đã học qua, gặp chiêu sách chiêu. Lúc tỷ thí, không quên cảm thán: quả nhiên “Cha nào con nấy” a ~ nhóc con này nhỏ như vậy mà võ thuật đã rất khá rồi, trưởng thành thì thế nào đây?! Không được, bản tọa nhất định phải thừa dịp nó còn nhỏ mà khi dễ cho đủ! (O.o)’’
Đánh thật lâu, bản tọa có chút thở không ra hơi. Nhưng con mèo nhỏ cư nhiên một chút mồ hôi cũng không có? Choáng, chẳng lẽ mấy đứa trẻ ở đây đều trưởng thành sớm vậy sao? Bảy tuổi a ~ cái tuổi ăn chơi a ~ cư nhiên cũng chỉ biết luyện võ, thể lực như vầy nhất định là kết quả của việc không ngừng tôi luyện mỗi ngày. Bất quá, bản tọa cũng cảm giác được con mèo nhỏ đối với bản tọa dần dần thay đổi, không phải toàn là chán ghét, còn có một chút…… Một chút cái gì đó, bản tọa cũng không biết, nhưng, tuyệt đối là thứ tốt.
Không được rồi, sắp chịu không nổi! Lão phu mạnh vung tay, đánh kiếm của nó văng ra xa.
Ta đây há miệng thở hồng hộc, con mèo nhỏ trừng mắt nhìn thanh kiếm rơi trên mặt đất, thật lâu sau, mới không cam lòng nói: “Ta đây thua.” Tiếp theo, nâng mắt nghi vấn nhìn ta đây, hỏi: “Kiếm pháp của đối phương là từ thế lực nào vậy? Vì cái gì ta đây chưa từng gặp qua?” Ha hả, hiện tượng lạ, đây là lần đầu tiên nó dùng khẩu khí tốt như vậy nói chuyện với ta đây đó.
“Ê! Hồ ly tinh! Mau trả lời bản cung!!”
Rút lại lời nhận xét trên, nó vẫn là chó không sủa được lời hay.
“Hừ!” Lão phu không để ý tới vấn đề của nó, ném thanh kiếm của mình, đi đến trước mặt con mèo nhỏ, khoanh tay xem thường hỏi: “Đây là thái độ của cậu đối với chủ nhân sao?”
“Lớn mật!! Bản vương đường đường là thái tử! Khi nào thì cậu trở thành chủ nhân của bản vương??”
“Ngay tại một khắc(giây) bắt đầu sau khi ngươi bản tọa thua.” Bản tọa dừng một chút, vui vẻ nhìn mặt mèo nhỏ biến sắc, “Còn nhớ rõ chúng bản tọa đánh cược với nhau không? Ha hả, chuyện bản tọa muốn ngươi bản tọa làm chính là — ngươi bản tọa, thái tử điện hạ, từ giờ trở đi chính là người hầu của bản tọa. Bản tọa nghĩ, bằng sự thông minh tài trí của thái tử điện hạ hẳn là không cần bản tọa nói người hầu có nghĩa là gì chứ? Ha hả ~~ nhớ kỹ nha ~‘ đại trượng phu một lời nói ra, tứ mã nan truy ’ nha ~”
Sắc mặt mèo nhỏ sau một hồi xanh rồi lại trắng, rốt cục cũng ngừng lại khi đến màu đỏ, xem ra là nghẹn tức.
Hì hì ~ xem ra sau này sẽ rất thú vị đây ~~
Con mèo nhỏ làm người hầu cho ta đây cả ngày, từ bưng trà đến nấu nước, toàn bộ đều cho nó xử lý, mà nó cũng chỉ có thể “Ngậm bùi hòn làm ngọt, có khổ nói không nên lời”. Lúc này, ta đây mới tháo mặt nạ của mình xuống. Như dự đoán, mèo nhỏ liền giật mình, kinh diễm nhìn chằm chằm mặt ta đây thật lâu.
Bản vương cười cười, “Thế nào? Xinh đẹp không? Ngàn vạn lần không cần mê mẩn bản vương nha!”
Nó liền hoàn hồn, hét lên: “Còn,còn lâu!!! Mẫu hậu của bản tọa còn đẹp hơn nhiều!!!! Bản tọa không thèm mê đối phương đâu!!!!!”
“Đối phương đã gặp qua mẫu hậu sao?”
Hắn giật mình, thật lâu không có trả lời. Ta đây biết chính mình nhất thời lỡ lời, nhưng ta đây không bao giờ cúi người tạ tội, chỉ có thể yên tĩnh. Thật lâu sau, cảm giác được nó đã phục hồi tinh thần, ta đây mới ho khan vài tiếng, vờ như không có chuyện gì, tiếp tục công việc chỉ huy.
Buổi chiều, Băng sơn nam đến. GÃ sửng sốt nhìn mối quan hệ long trời lở đất của chúng bản tọa, tò mò hỏi. Bản tọa chỉ đáp: “Ha hả ~~ Nghiêm Nghị à ~ ngươi bản tọa hẳn là cảm thấy vui sướng a ~ có một đứa con nghe lời, hiếu thuận lại nhất ngôn cửu đỉnh như vậy ~ nói cho ngươi bản tọa ~ gã không còn phản đối chuyện của chúng bản tọa nữa đâu! Có phải hay không? Trữ nhi?”
Con mèo nhỏ miệng khó trả lời, hơn nữa lại bị ánh mắt kinh hỉ (sửng sốt+mừng rỡ) lại chờ mong của Băng sơn nam, khiến nó chỉ có thể ngây ngốc mà khẽ gật đầu.
Thấy thế, Băng sơn nam nở nụ cười.
Kỳ tích lại phát sinh! Gương mặt đó mà lại có thể xuất hiện nụ cười à!! Tiếp theo, Băng sơn nam có chút do dự hướng con mèo nhỏ vươn hai tay, sắc mặt ửng đỏ. Mà mèo nhỏ sau khi hiểu ý thì đỏ mặt đến tận cổ! Nó không được tự nhiên lại khẩn cấp phóng vào cái ôm ấp mở rộng của Băng sơn nam.
Ha hả ~~ nhìn hai cha con đều không được tự nhiên, chắc hẳn đây là lần đầu tiên thân cận, đem cảm xúc chân thật của mình phóng xuất cho đối phương. Với Băng sơn nam mà nói, tên đó là người không giỏi biểu hiện tình cảm của mình, cho dù tên đó yêu một người như thế nào đi nữa thì chỉ có thể dùng hành động của mình, hi vọng đối phương hiểu ý. Còn con mèo nhỏ từ nhỏ đã mất mẹ, một mình sinh sống trong hoàng cung. Băng sơn nam lại như vậy, nó nhất định cũng thực khát vọng tình yêu của cha, dù sao, nó vẫn là một đứa nhỏ a ~ ở trong quan niệm của trẻ con, chỉ có cha mẹ mới được ở cùng một chỗ. Tuy rằng mẹ của nó đã mất, nhưng, con mèo nhỏ vẫn hi vọng cha chỉ thích một mình mẹ, dĩ nhiên đối với “bên thứ ba” bản tọa đây sẽ xuất hiện tâm lý kháng cự. Tuy rằng bản tọa thật vất vả khiến cho mèo nhỏ nhận ra tình cảm của phụ hoàng nó, nhưng, ai ~~ xem ra hành trình về sau của bản tọa sẽ còn rất dài a ~~
Bất quá, cũng thật cảm đ*ng t*nh cảm gia đình này. Lão phu từ nhỏ chính là cô nhi, đối cha mẹ không có ấn tượng gì, cho nên vẫn không thể lý giải “Thiên luân chi nhạc”(vui thú vốn phải có) mà người lão phu nói đến tột cùng là cái gì. Cũng bởi vì không có sự bảo hộ của cha mẹ, cho nên lão phu mới phải buộc mình học thật nhiều, bởi vì lão phu biết, thời đại này là cá lớn nuốt cá bé. Còn không có gương mặt xinh đẹp thì cuối cùng chỉ có thể làm một tên tài xế què! Cũng may, ông trời không chỉ cho lão phu vẻ bề ngoài mà còn khuyến mãi thêm đầu óc của một nhân tài.
Ta đây khẽ thở dài một hơi, đột nhiên, trước mắt xuất hiện một đôi tay, ta đây ngẩng đầu. Băng sơn nam hướng ta đây vươn tay, chờ mong nhìn ta đây, mà con mèo nhỏ lại bĩu môi, dựa vào ngực trái của tên đó, tuy rằng bộ dạng không tình nguyện, nhưng cũng không có biểu hiện ra một tia kháng cự cùng chán ghét.
Bản tọa cũng cười, như nguyện chui vào trong lòng của Băng sơn nam, dựa vào ngưc phải của tên đó, cảm thụ được ấm áp từ cha con đám người kia truyền ra.