Ca Thần Chi Luyến
Chương 17
Tới Âu phủ, người hầu dẫn bản vương đến phòng Liễu Như Mộng. Bản vương đứng trước một cái cửa sổ nửa mở, có thể rõ ràng thấy được tình cảnh bên trong phòng.
“Tướng công, lão phu yêu ngươi lão phu.” Liễu Như Mộng nhẹ nhàng gọi một cách động lòng người, sau đó hướng Mắt đào hoa đang ngồi bên cạnh giường, dâng đôi môi đỏ mọng của cô lão phu, mà, Mắt đào hoa cũng không cự tuyệt. Hai người cứ như vậy mà hôn.
Tức chết bản tọa!!!!!!! Bản tọa mạnh đẩy cửa ra, đằng đằng luồng khí lạnh đi vào.
“Thân ái!! Ngươi ta đây, ngươi ta đây nghe ta đây giải thích a ~ sự tình không phải như ngươi ta đây nghĩ đâu! ~ thân ái ~ ta đây bị cô ta đây tính kế! Ngươi ta đây phải tin tưởng ta đây ~~” Mắt đào hoa vừa thấy ta đây đến ~ tức thì kinh hãi mà đẩy Liễu Như Mộng ra, không chút để ý người nọ vừa mới sinh, hoàn toàn suy yếu.
Bản vương hung tợn trừng mắt nhìn Mắt đào hoa, làm hắn bản vương sợ tới mức ngay lập tức im miệng. Bản vương đảo mắt, căm tức nhìn nữ nhân kia, hồi lâu sau, mới chất vấn: “Đối phương cho rằng cố ý làm như vậy là lừa được bản vương sao? Đối phương cho rằng như vậy có thể ly gián tình cảm của chúng bản vương sao? Đối phương có phải hay không đã quá khinh thường bản vương?”
Liễu Như Mộng nhanh chóng giật mình, nữ nhân ấy không tin, hét lên: “Ngươi bản tọa không tin?! Tên đó vừa rồi hôn bản tọa a!! Tên đó đã không còn thương ngươi bản tọa nữa rồi!!!!”
Mắt đào hoa vừa muốn nói, thấy ta đây liếc mắt nhìn làm hắn ta đây sợ tới mức không dám nhúc nhích.”Đúng là hắn ta đây hôn cậu. Nhưng đều là cậu đã tính toán trước, không phải sao? Cậu cố ý gọi người đem ta đây đến, chính là muốn cho ta đây xem vở kịch này, khiến ta đây hiểu lầm, sau đó đau lòng mà rời khỏi hắn ta đây, có phải hay không?”
Nàng bản vương rõ ràng là bị dọa, run rẩy hỏi bản vương: “Ngươi bản vương vì cái gì không tin? Tên đó rất đào hoa a ~~ mỗi lần, bản vương đều là một mình trong, còn tên đó lại ở bên ngoài cùng nữ nhân khác hẹn hò, ngươi bản vương vì cái gì tin tưởng tên đó!???!!!! Không ~ sẽ không, ngươi bản vương vừa rồi tức giận như vậy, ngươi bản vương nhất định là ghen tị!!!!!”
“Hừ.” Ta đây cười nói.”Ta đây tức giận, là bởi vì hắn cư nhiên bị trúng kế, càng bởi vì hắn cư nhiên hôn cậu!!” Còn hôn lâu như vậy! Ta đây trừng mắt nhìn Mắt đào hoa, “Nhưng, ta đây vẫn tin tưởng hắn. Bởi vì ta đây biết, hắn yêu ta đây, hơn nữa, ta đây cũng thương hắn. Cho nên, ta đây tin tưởng hắn sẽ không phụ ta đây. Tình yêu thật sự chính là phải tin tưởng lẫn nhau.”
Nàng bản vương không nói nữa, phức tạp nhìn bản vương, đột nhiên — “Ha ~ ha ha ha ~~~~~~~~~ đúng vậy ~ tên đó không yêu bản vương, cho nên, tên đó không đáng để bản vương tin, cũng không thể khiến cho bản vương tin! ~ ha ha ha ~~~~~ không nghĩ tới Liễu Như Mộng bản vương ngu ngốc như vậy, nghĩ rằng có thể bằng sắc đẹp cùng tài tình(tài năng+tình cảm) của mình để lấy lòng của nam nhân trong thiên hạ, cuối cùng, cư nhiên ngay cả trượng phu(chồng) của mình, chính mình là vợ đây còn không thể giữ được lòng tên đó?!! Ha ha ha ~~…………” Nàng bản vương cười thảm thật lâu, lại bắt đầu khóc ~ cũng không phải như trong tưởng tượng đến kinh thiên động địa, chính là nước mắt chỉ lặng yên mà chảy……
*************************************
“Như Mộng! Cậu đây là ý gì? Cậu muốn đi?! Vậy đứa nhỏ làm sao bây giờ?! Cậu nhẫn tâm bỏ lại nó à?”
“Đúng vậy, Âu phu nhân, bản vương đã quyết định. Nếu lòng của trượng phu không có bản vương, thì Liễu Như Mộng bản vương cũng không níu kéo nữa. Như vậy, căn bản không phải vô ích, bản vương có quyền lợi theo đuổi hạnh phúc của chính mình. Về phần đứa nhỏ, xin phu nhân cùng lão gia chăm sóc, bản vương nghĩ, nó ở với hai người nhất định sẽ tốt thôi.”
Lúc Âu phu nhân cùng Âu lão gia tiến vào, nhìn thấy tình cảnh liền nhanh chóng khuyên nhủ, nhưng Liễu Như Mộng ý đã quyết, khiến họ càng khẳng định là bản vương giựt giây Mắt đào hoa đuổi cô ấy đi. Vì thế, đám người kia cực lực khuyên bảo cô ấy bản vương ở lại, còn đối với bản vương thì thần sắc nghiêm nghị. Bất quá bản vương lại được Mắt đào hoa bảo hộ, cho nên cũng không thấy khó chịu.
Đột nhiên, Liễu Như Mộng không hề để ý đến khuyên bảo Âu thị vợ chồng, mà quay qua nói với bản vương: “Bản vương còn có một cái yêu cầu cuối cùng.”
“Ngươi lão phu nói đi.”
“Bản vương muốn thấy khuôn mặt của đối phương. Bản vương không cần ngay cả chính mình rốt cuộc bại bởi người nào cũng không biết.”
Bản tọa đáp ứng, gở mặt nạ xuống.