Ca Thần Chi Luyến
Chương 18: Kết thúc

Cập nhật lúc: 2026-07-20 18:15:25 | Lượt xem: 8

Một tháng sau, Liễu Như Mộng rời khỏi, trước khi đi được Âu gia cho số tiền lớn cùng một toà phủ đệ.

Trong một tháng đó, ta đây vẫn đến Âu phủ, cùng Âu lão gia đấu võ mồm, rồi còn phê bình cách ăn mặc của Âu phu nhân, thật sự muốn đem hai người đó tức điên lên mới cam nguyện. Dạ Thanh hỏi ta đây, không phải hẳn là phải tạo quan hệ tốt với chúng sao? Ta đây trả lời, đây là cách đặc biệt của ta đây để bồi dưỡng tình cảm với chúng a ~~ đúng hơn mà nói thì, vợ chồng Âu thị vốn chính là trời sanh tính tình ngay thẳng, không bị cái gì gọi thanh quy giáo điều hạn chế, cứ xem cách đối xử của chúng với Liễu Như Mộng-một nữ tử xuất thân từ thanh lâu là biết ngay. Trước kia, sở dĩ chúng phản đối ta đây cùng Mắt đào hoa, là bởi vì cho rằng ta đây vì vinh hoa phú quý mới câu dẫn con trai của họ, hơn nữa lại cảm thấy thực xin lỗi với Liễu Như Mộng. Sau lại ở cùng với ta đây một thời gian, chúng tự nhiên biết được ta đây là loại người như thế nào. Hiện tại, ngoại trừ sợ bị làm cho tức chết ra, chúng đối với ta đây cũng không còn thành kiến gì cả. Dù sao thì cũng có cháu rồi, nên thằng con qua một bên đứng đi! =___=

Nói đến nhóc đó a ~ bản vương sao lại không đề cập đến đứa nhỏ đáng yêu đó được chứ. Nó a ~ thật sự rất lấy được lòng bản vương a ~ Bắt đầu từ lần đầu bị bản vương bế cho đến nay, ngoại trừ bản vương ra, ai ôm nó đều khóc cả, hơn nữa tiếng khóc kia thật sự là kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp vía a ~~ thật là thỏa mãn hư vinh tâm của bản vương. Rơi vào đường cùng, vợ chồng Âu thị nguyên bản không cho bản vương chạm vào đứa cháu bảo bối của họ cũng đành phải đầu hàng, nhịn đau đem nó tặng cho bản vương.

Đúng rồi, đã quên nói tên của nó, gọi là– Âu Thiên Ngự. Choáng, ai ~~ bản vương biết là không thể tin tưởng khả năng đặt tên của người xưa. Vì thế, bản vương cho nó … một cái nhũ danh chuyên dụng — cục cưng ( đừng đạp Tiểu R nha ~ bản vương thật sự không nghĩ ra được, dùng đại đi).

Còn có, Mắt đào hoa cùng Băng sơn nam đều đã giải tán hết đám thê thiếp của lũ người kia rồi, ân ~ thật sự rất tốt! Hai cái tên chấn động giang sơn Minh triều về sau cũng chỉ mong mỏi- chờ sủng hạnh của lão phu thôi!!

Lại nói đến con mèo nhỏ nhà Băng sơn nam đi. Không biết vì cái gì, từ lần bản tọa đem cục cưng vào hoàng cung chơi, không hiểu vì sao nó liền sinh địch ý với cục cưng. Nhìn nó bộ dáng giận dỗi, bản tọa cũng không quản, đến khi đem cục cưng thân ái hôn hít, thì mặt của nó liền đen thui lại. Chậc, này có tính là độc chiếm thân mẫu hay không? Phi phi!! Bản tọa nói cái gì a ~ thân mẫu?? Không phải đâu!!!!!

Sau, Băng sơn nam cũng đến, gặp ta đây cùng cục cưng bộ dạng thân thiết, ở trên mặt gã liền xuất hiện thêm mấy tầng băng, bất quá, đây cũng là hiện tượng bình thường thôi. Dường như bắt đầu từ ngày đó trở đi, cha con lũ người kia bắt đầu đồng tâm hiệp lực, nhất trí đối ngoại, phản đối sự xâm lấn của nam tử Âu thị!

Ai ~~~~ ngây thơ!

Tóm lại, bản tọa hiện tại a, có hai “bà xã” cùng hai đứa con, ân ~~ tuy rằng mỗi ngày đều cãi nhau, nhưng, bản tọa thật hạnh phúc. Bản tọa nghĩ, cho dù cho bản tọa một cơ hội trở về thế kỷ 21 đi nữa, bản tọa cũng không cần.

Cuối cùng, ta đây cung cấp cho các đối phương … một chút tư liệu a ~ Băng sơn nam cùng Mắt đào hoa gần đây luôn tranh cãi với nhau một vấn đề vô cùng cực quan trọng ~ đó là — đêm đầu của ta đây.

Ha hả ~~ các cậu tranh đi, dù sao, lão phu tuyệt đối không ở phía dưới!!! Nếu cậu hỏi lão phu có biện pháp nào đem chúng áp đảo, ha hả ~~ sơn nhân tất có diệu kế. Ai đến trước đây? Lão phu chờ!!

Suỵt —- đừng để cho lũ người kia nghe thấy đó.

( hoàn)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8