Ca Thần Chi Luyến
Chương 4
(1)Khóa hạ: à, ừm, ừ…số 1 của em nó đấy ạ (quay mặt đi=.=”)
(2)Giáo dưỡng: nuôi dạy
(3)Tiểu oa nhi: đứa bé
————————————————
Ta đây trở lại khách đ**m, gọi tiểu nhị đem đàn đưa đến phòng ta đây, sau đó hướng chưởng quầy gọi một bàn rượu và thức ăn hảo hạng để tự chiêu đãi chính mình.
Lão phu theo lời lão bản chỉ dẫn, đi đến chỗ ngồi của mình.
Đó là…… Bản tọa lùi mấy bước, quả nhiên, chính là Băng sơn nam đã gặp, đang ngồi trên ghế trong “Vọng hồ cư”, vừa ngắm Tây Hồ vừa uống rượu, bên cạnh là cái tên ẻo lả giúp hắn bản tọa rót rượu, còn có hai hộ vệ đứng hai bên.
“Ha ha ~~!! Băng…… Vị công tử này, chúng lão phu thật là có duyên a ~” Lão phu cười to, tự mình tiến đến “Vọng hồ cư”, ai ngờ ngay ngay lập tức bị mấy tên hộ vệ rút đao hầu hạ.
“Công tử a ~~ Bổn thiếu gia bản vương chỉ là tới cảm tạ chi ân tặng đàn thôi mà, chẳng lẽ đây là đạo tiếp đãi khách của cậu sao?”
Băng sơn nam khẽ khẽ gật đầu, hai tên hộ vệ ngay nhanh chóng đứng tại chỗ, tiếp tục làm đầu gỗ.
Bản tọa đi đến ngồi tại vị trí đối diện với tên đó, sau đó nghe tiếng tiếng nhị hét to.
“A~~~ đến ~ đến đây ~~~~~~~ khách quan có cần gì không?”
“Thức ăn của vị công tử này đã đem lên chưa?”
“Thưa khách quan, một chút liền đem lên ngay.”
“Kia…… Cậu nói với chưởng quầy, đem đồ ăn lão phu đã dặn đến đây, những món lập lại chỉ cần một thôi.”
“A~~~ được thôi ~~~~” Nói xong nhanh như chớp chạy đi.
Lão phu quay đầu lại nhìn Băng sơn nam, trên mặt tên đó vẫn không có biểu tình gì.
Bản tọa bĩu môi, người buồn chán như tên đó ít giao tiếp tốt hơn, miễn làm mình tức chết.
“Này ~~ bữa cơm này bản vương mời cậu, về sau hai bản vương không thiếu nợ nhau.” Bản vương bực mình nói.
Băng sơn nam vẫn là không có động tĩnh gì, nhưng tên ẻo lả lại phát tác: “Làm càn!!! Ngươi bản vương như thế nào có thể cùng hoàng…… Hoàng thiếu gia nói như vậy???!!”
Hoàng? Hoàng? Nghe chữ này, trong thoáng chốc ta đây liền nhạy cảm lên.
Bản vương lơ đãng quét xuống khoá hạ(2) của ẻo lả.
Hắn lão phu hiển nhiên là để ý đến, tức thì nghiêm khắc chỉ trích “Khuyết điểm” của lão phu, “Ngươi lão phu ngươi lão phu ngươi lão phu ngươi lão phu xem cái gì a!!!! Đồ vật này nọ của lão phu tuyệt đối có!!!” Xem bộ dáng hắn lão phu có tật giật mình, không phải là giấu đầu lòi đuôi sao?
Ân ~~ tên đó tuyệt đối là thái giám.
Mà…… Người phàm thường sẽ không vô duyên vô cớ đem đồ vật này nọ của mình quăng đi phải không? Nguyên nhân lớn nhất chính là…… Tiến cung làm thái giám! Ân ~ nhìn biểu hiện của tên đó vài lần, bản tọa càng thêm xác định suy đoán của mình.
Như vậy thái giám hẳn là phải ở trong cung a ~ ra cung chỉ có thể có hai nguyên nhân: một là chủ tử phái hắn ra cung làm việc, hai cũng là có thể nhất, cùng chủ tử ra cung.
Bản vương đây liền đem người kia đánh giá, nam chủ tử của thái giám, không phải hoàng tử chính là hoàng đế. Theo lời tiểu nhị nói, bản vương biết được đương kim hoàng thượng Chu Lẫm Nhiên, năm nay 23 tuổi, không có khả năng sinh ra đứa con lớn như vậy, vậy người kia bản thân chính là hoàng đế.
Nếu như bản tọa đã xác định như thế, vậy xin thứ cho bản tọa tai mắt vụng về, bản tọa liền nhìn không ra tên thái giám này có cái gì gọi là năng lực làm việc, vẫy không có khả năng gọi hắn bản tọa đến để chuyên hầu hạ Băng sơn nam ăn, mặc, ở, đi lại chứ? Vẫn là chân nhân bất lộ tướng??
Quên đi!! Hơn nữa cái “Hoàng” kia, Băng sơn nam có 70% có thể tính là hoàng đế, cho dù không phải cũng tất là hoàng thân quốc thích, ta đây đây rõ ràng liền đem hắn ta đây đặt ở vị trí cao nhất, như vậy bảo hiểm một chút, dù sao không thể tùy tiện đắc tội là được rồi!
Không nghĩ nữa ~~ ăn cơm thôi!! Khi đem mấy suy nghĩ trong đầu lão phu ổn định lại, tiểu nhị sớm đã đem đồ ăn lên.
Vì thế, “Vọng hồ cư” chỉ có bản vương phát ra tiếng động bất nhã khi ăn, thiết ~~ Băng sơn nam được giáo dưỡng (2) tốt thật~ rất tao nhã, một chút âm thanh đều không có ~ không hổ là sinh ra trong hoàng gia.
Bỗng nhiên, dưới lầu một trận xôn xao, bản vương liền ôm bát đi ra ngoài xem huyên náo.
“Thiếu gia a ~~~ ngài đến thật sự là sao sáng chiếu rọi nơi thấp hèn chúng bản vương a ~~ đến đến đến, ngài mau ngồi ~~” Chỉ nghe thấy tiếng nói chưởng quầy a dua nịnh hót.
“Trung thúc a ~ lúc bản vương chỉ là một tiểu oa nhi (3), ngài đã theo bản vương cha vào xuôi ra ngược đại giang nam bắc, ~ ngài sao có thể nói khách khí với bản vương vậy ~ tiểu chất sao dám nhận chứ?”
“Âm thanh không tồi, ” cái này vĩnh viễn là đánh giá đầu tiên về người khác, bản tọa vừa xới cơm vừa nghĩ, “Nhưng làm cho người bản tọa nghe muốn nôn, nói năng ngọt xớt, mười trên mười chính là một bại gia tử!” Lúc sau thấy rõ mặt của tên đó, “Hừ ~! Bộ dạng thật giống người tốt việc tốt a ~ áo mũ chỉnh tề ~ bất quá, vừa thấy cặp mắt đào hoa của tên đó, hừ! Vẻ mặt phong lưu đó ~ tuyệt đối là tiêu chuẩn của hoa hoa công tử!!” ~ bản tọa hướng tới tên đó nói lầm bầm, xoay người, quay về ghế ngó đĩa rau.
Bất quá nói thật, Băng sơn nam cùng người kia ở hiện đại coi như là nhân vật khiến vạn người mê, ở cổ đại liền càng không cần nói~! Choáng ~! Chẳng lẽ cổ đại chuyên sinh mỹ nam không sinh mỹ nữ??!
Trong lúc lão phu đang miên man suy nghĩ, có một cái tiếng động dễ nghe vang lên, “Vị tiểu huynh đệ này, ngươi lão phu vừa rồi có phải hay không đang nói xấu lão phu vậy??”
Bản tọa quay người, chống lại một đôi mắt đào hoa mang theo tia điện.
Không phải đâu, như vậy cũng có thể nghe được??? Tuyệt đối không phải ảo giác, khi mắt bản tọa chống lại cặp mắt đào hoa kia, bản tọa rõ ràng thấy được có cái gì đó loé lên ở đó mà.
“Hắc hắc!” Lão phu cười gượng hai tiếng, làm bộ xới cơm rồi vùi mặt vào bát ăn.
“Tiểu huynh đệ, cậu nghĩ muốn cầm chén không mà ăn sao?”
“Ngô ~ ngô ~” bản vương nói quanh co, không để ý đến hắn.
“Ai ~~ thực làm cho người ta đây thất vọng a ~ thì ra cũng là một con rùa đen rút đầu chỉ biết ở sau lưng người khác nói trộm thôi.” Nói xong còn tiếc nuối lắc khẽ lắc đầu.
Cơ thể của bản vương cứng đờ.
…… Yên tĩnh đến chết người.
………………
“Ngươi bản tọa nói cái gì?????!!!!! Dám nói lão tử là con rùa đen rút đầu????!!!!!!! Lão tử giết ngươi bản tọa!!!!!!!” Bản tọa đập bàn đứng lên!! Hai tay nhắm ngay cổ áo của gã mà lắc qua lắc lại!!!
Hắn bản vương phản xạ cũng không chậm, tức thì liền đem móng vuốt của bản vương bắt lấy.”Hắc hắc ~ rốt cục cũng có phản ứng ~~~ mèo con của bản vương ~~~” Chết tiệt!! Hắn bản vương cư nhiên dùng cây quạt nâng cằm của bản vương lên ~~ mà mặt của hắn bản vương cách bản vương chỉ có 10CM?? Này ~~~~ này là tiêu chuẩn đầu của động tác đùa giỡn a ~!!!!!!!
Lão phu sống chết muốn thoát khỏi tay tên đó, nào biết một chút kết quả cũng không có??!! Tấm tắc! Thủ đạo của lão phu, còn có quyền đạo, nhu đạo toàn bộ học được chạy đi đâu hết!! Lão phu tức chết thôi~~ rốt cục nghĩ ra lão phu còn một chiêu có thể dùng!!!
Vì thế bản vương hướng đến cái gì gần bản vương nhất để, cắn!!!!!!!!!
“A ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!!!!!!!!”
Giọng nói sắc bén của tiếng kêu thảm thiết làm cho bản vương một trận thoải mái, cũng bớt giận rất nhiều.
Tên Mắt đào hoa kia ôm cái mũi, khó khăn thoái lui ra một bên ~ mà tên đó sai vặt của gã chạy nhanh đến một bên chiếu cố.
Một trận rối loạn trôi qua, Mắt đào hoa rốt cục khôi phục lại.
Hắn hít một hơi thật sâu, ngoài cười nhưng trong không cười nói với bản tọa: “Thiếu gia bản tọa hôm nay mới biết được, nguyên lai mèo không chỉ có móng vuốt lợi hại, mà ngay cả răng nanh cũng gây lực sát thương rất lớn a. Cáp, cáp, cáp!”
Dứt lời, ma trảo nhanh chóng hướng lão phu phóng đến. Lão phu biết ý đồ của tên đó, liền lùi lại đến phía sau Băng sơn nam. Mắt đào hoa hơi nhíu nhíu mày, tiếp tục hướng lão phu đánh tới, lão phu cùng tên đó cứ như vậy lấy Băng sơn nam làm trung tâm rồi chuyển động tròn.
Dường như vòng vo vài vòng ngu ngốc vẫn không thu hoạch được gì, Mắt đào hoa tựa hồ nghĩ tới cái gì đó, ngừng lại, xoay người. Quả nhiên, chưởng quầy, tiểu nhị, tên đó sai vặt cùng với mấy người xung quanh nhanh chóng trợn mắt há mồm mà nhìn hắn.
Mắt đào hoa xấu hổ vuốt vuốt quần áo, ho khan vài tiếng, hung hăng trừng mắt nhìn bản tọa liếc mắt một cái, rồi kêu: “Âu Hải.”