Ca Thần Chi Luyến
Chương 5-1: Thượng

Cập nhật lúc: 2026-07-20 17:45:31 | Lượt xem: 7

Mắt đào hoa xấu hổ vuốt vuốt quần áo, ho khan vài tiếng, hung hăng trừng mắt nhìn bản tọa một cái, rồi kêu: “Âu Hải.”

………………

“Âu Hải ~~!!”

“A! Ách…… Thiếu gia có gì phân phó?” Cái tên đó sai vặt kia rốt cục cũng khép lại được cái miệng đang mở lớn bởi kinh hách mà trả lời.

“Chúng bản vương đi!”!” “A…… Vâng!” Một đám người rất nhanh liền biến mất tại “Vọng hồ cư”.

Đi cái gì!! Mắt đào hoa chết tiệt! Hại bản tọa không còn tâm tình ăn cơm. Bản tọa cũng tức thì bỏ mặt đám đầu gỗ cùng Băng sơn nam, quay về phòng mình ngủ trưa thôi.

A a a~ lăn qua lộn lại nhiều lần mà vẫn không ngủ được.

Ta đây buồn phiền đứng dậy, muốn kiếm chuyện để làm. Nhìn quét trong phòng mấy lần, rốt cục tìm được.

Bản vương xuống giường, phóng đến cái đàn tranh, trong đầu hiện ra một bài hát rồi bắt đầu diễn tấu.

《 tang 》

 A ~

Khi núi chưa mòn, khi sông chưa cạn

Lúc nhật nguyệt chẳng phân chia cùng vạn vật hóa hư vô 

Bản vương sẽ vẫn không thể cùng cậu chia tay, không thể cùng cậu chia tay

Ôn nhu của người là chờ đợi lớn nhất kiếp này của bản tọa

Khi mặt trời không còn mọc, địa cầu không hề chuyển động

Lúc xuân hạ thu đông ngừng luân chuyển, khi toàn bộ cây cối hoa cỏ đều lụi tàn

Ta đây sẽ vẫn không thể cùng ngươi ta đây phân tán, không thể cùng ngươi ta đây phân tán

Nụ cười của người là quyến luyến lớn nhất kiếp này của lão phu

Hãy cho chúng ta đây làm bạn nơi hồng trần, cùng nhau giục ngựa rong đuổi khắp chốn phồn hoa

Cùng uống rượu, cùng hát vang, oanh oanh liệt liệt, lòng hớn hở nắm chắc giờ khắc tuổi trẻ này

Hãy cho chúng ta đây làm bạn nơi hồng trần, cùng nhau giục ngựa rong đuổi khắp chốn phồn hoa

Cùng uống rượu, cùng hát ra những khúc oanh oanh liệt liệt, lòng hớn hở nắm chắc giờ khắc tuổi trẻ này

A ~

( nguyên tác: động lực xe lửa)

Bài hát kết thúc. Tâm tình ta đây tốt hơn nhiều. Nhưng mà……

“Các vị ngoài cửa! Có chuyện gì liền tiến vào nói, không cần lén lút đứng ở ngoài cửa phòng bản vương mà không một lời nào.” Bản vương không kiên nhẫn nói.

Chỉ chốc lát, bốn người tiến vào phòng bản vương.

Băng sơn nam, ẻo lả, Mắt đào hoa cùng hắn sai vặt của hắn.

Băng sơn nam cùng Mắt đào hoa vừa vào cửa liền không khách khí ngồi xuống ghế, còn hai kẻ hạ nhân kia thì đứng phía sau đám người kia.

Vì thế, trong phòng hiện ra một hình tam giác quái dị.

Bản tọa ngồi ở đầu bàn, Băng sơn nam cùng Mắt đào hoa hai người ngồi ở hai bên cạnh bản tọa. Bởi vì cái bàn đủ lớn nên nhìn ra được chúng bản tọa là ba điểm hình thành nên một cái hình tam giác đều, hơn nữa, bản tọa là đỉnh. Này cũng không phải là bản tọa tự kỷ, đối phương xem, mấy tên này đều nhất trí với nhau, mắt nhìn chằm chằm bản tọa! Hai tên tiểu nhân kia là cái loại ánh mắt vừa say mê vừa kinh diễm!! Băng sơn nam lại là dùng ánh mắt lạnh lùng đâm vào bản tọa, làm cho bản tọa lông tơ cả người đều dựng thẳng lên cả! Cũng không biết tên đó suy nghĩ cái gì nữa! Mắt đào hoa là dễ lý giải nhất, cùng sắc lang giống nhau nhìn qua nhìn lại toàn thân bản tọa, quả là làm cho bản tọa muốn xông lên đập tên đó một trận.

Ta đây cũng đánh giá lại chính mình, ân ~, quần áo mặc dù vì ngủ mà hỗn độn đôi chút, nhưng chỉ là hở một ít ở ngực a ~ có gì đặc biệt hơn người??! Ngay cả bộ vị trọng điểm cũng chưa lộ a ~~! Từ từ!! Kinh diễm?! Ta đây ngay lập tức sờ sờ mặt, không có còn cái cảm giác xúc cảm lạnh băng nữa.

MY GOD! Nhanh như vậy liền phơi sáng sao??!! A a a~~ ta đây còn nghĩ muốn giữ lại một chút thần bí a.

Lão phu nhụt chí chỉnh lại quần áo, khụ một tiếng, cuối cùng gọi hồn chúng trở về.

“Thân ái~ cậu thật xinh đẹp a ~!!” Mắt đào hoa như mới tỉnh trong mộng ra.

“Thiết ~ ta đây và đối phương không quen ~~ ít vuốt mông ngựa làm quen đi.” Ta đây nhịn không ném tên đó ra.

“Không quen ~~? Như thế nào lại như vậy? Chúng ta đây đều đã có tiếp xúc thân mật nha!”

Bản vương giận! “Cái gì mà tiếp xúc thân mật?! Bản vương ngay cả tên của cậu cũng không biết!!”

“Nga ~~ nguyên lai là như vậy a ~ ta đây còn nghĩ đến ngươi ta đây đã biết rồi, trách không được ~ được rồi, ta đây nói cho ngươi ta đây ~ ta đây họ Âu, tên một chữ Dương.” Không phải là cái tên thôi sao? Làm gì mà tên đó đắc ý vậy!

“Nga, ta đây đã biết.” Ta đây trả lời hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8