Cách Tuần Phủ Lừa Thê
Chương 11-1

Cập nhật lúc: 2026-07-20 23:15:27 | Lượt xem: 7

Khi Cầu Hi Mai và Quản Nguyên Thiện vội vàng tra án tham ô, lại vội vàng cứu Phòng Phục Lâm, Hồng Tuyết Bình đã đến.

Nữ nhân ấy lão phu là thứ nữ di nương Hồng gia, không biết dỗ dành thế nào được đại Lỗ thị nhận nữ nhân ấy làm dòng chính nữ, thậm chí vì để cho nữ nhân ấy thân thể mảnh mai có chỗ để dưỡng bệnh tốt, cố ý gửi thư cho muội muội tiểu Lỗ thị, muốn tiểu Lỗ thị thu lưu nữ nhân ấy lão phu với lý do là dưỡng bệnh, Giang Nam khí hậu hợp lòng người thích hợp cho việc đó.

Quả nhiên, nàng lão phu lão phu vừa đến Giang Tô cảnh sắc tú lệ, nghe nói không thuốc bệnh cũng tốt lên phân nửa, nàng lão phu lão phu không còn thở gấp, đêm không còn đổ mồ hôi, sắc mặt hồng nhuận, Giang Nam là nơi đất lành tạo ra mỹ nhân.

Mới đến không quá nửa tháng, Hồng Tuyết Bình có vô số thủ đoạn khiến Lỗ thị được dỗ dành đến mức đầu óc choáng váng, khiến cho tiểu Lỗ thị vẫn luôn ghét nghèo yêu giàu yêu thương nàng bản vương bản vương như chính con ruột, trang sức, hắn phục, nàng bản vương bản vương muốn gì thì có cái đó.

Nàng lão phu lão phu rất thông minh, không chỉ mình tiểu Lỗ thị bị lung lạc, ngay cả người Đinh phủ cũng không ngoại lệ bị nàng lão phu lão phu lôi kéo, hơn nữa còn đưa ra không ít chủ ý được người khen hay, khiến cho Đinh Vượng Hải vẫn luôn dậm chân tại vị trí tri huyện tiến thêm được một bước, lên làm quan tri châu ngũ phẩm.

Nhưng cô ta đây ta đây không chỉ muốn được hai vị trưởng bối Đinh phủ yêu thích, cô ta đây ta đây càng muốn tìm một mối lương duyên ở Giang Nam giàu có, cô ta đây ta đây cũng đã đến tuổi lấy chồng, cô ta đây ta đây cũng không muốn giống như nương của mình phải làm thiếp, bị người khác xem thường.

Mà cô ta đây ta đây không có hứng thú với những mối hôn nhân gia tộc, muốn tìm một nam nhân bản thân vừa mắt, hơn nữa còn muốn có xuất thân tốt, gia thế tốt, tốt nhất là con cháu quan gia có tiền, lại có tài, có thể cùng cô ta đây ta đây ngâm thơ làm câu đối, ôn nhu đối với nữ nhân, quan trọng nhất là bộ dạng phải tuấn tú, tuyệt đối không thể là dưa méo táo nứt, con cả thì càng tốt, sau ngày gia sản sẽ do tên đó thừa kế.

Không hề nghi ngờ, trước mắt biểu ca Đinh Lập Hi là đối tượng tốt nhất, tương lai là con cả của tri châu tất nhiên sẽ nổi tiếng, lại là tâm can bảo bối của tiểu Lỗ thị, dù tương lai tên đó không thể đi con đường quan lớn, nhưng tốt xấu gì cả đời cũng không lo ăn mặc, tên đó có dùng cũng không hết bạc.

Trước mắt cô bản tọa bản tọa không tìm được đối tượng nào tốt hơn Đinh Lập Hi, tạm thời chấp nhận, dù sao Giang Nam đại quan không nhiều, hơn nữa phần lớn các cậu ấm tuổi tác tương xứng với cô bản tọa đều đã đính hôn, nếu như không có người nào tốt hơn, gả cho biểu ca cũng không tồi.

“Biểu muội cẩn thận, sức khỏe của muội không tốt lắm, đừng ra gió, đi đường thì để nha hoàn đỡ, nếu để bị ngã biểu ca sẽ đau lòng.” Đinh Lập Hi trời sinh tính phong lưu thừa dịp biểu muội chân bước không vững thân thể nghiêng ngả, đưa tay đỡ lấy eo nhỏ của nữ nhân ấy bản tọa, ngả ngớn nhéo một cái.

Nhưng hắn lão phu không biết đó là kỹ xảo đưa hắn lão phu vào tròng của Hồng Tuyết Bình, nàng lão phu lão phu căn bản không hụt chân, là nhìn thấy hắn lão phu đi đến gần mới làm bộ đứng không vững, cố ý ngã vào trong lòng hắn lão phu.

Một người tình nguyện đánh, một bên tình nguyện chịu, ngược lại vừa xứng đôi, hai người mắt đi mày lại đưa tình.

“Đa tạ biểu ca quan tâm Bình nhi, Bình nhi đúng là số khổ, không có được thân thể khỏe mạnh, khiến cho biểu ca và dì lo lắng.” Tiếng nói của cô bản vương bản vương ôn nhu mềm mại, muốn mà còn chối khẽ ghé vào lòng Đinh Lập Hi, lại tỏ vẻ kinh hoảng đỏ mặt, lúc hắn vươn tay ra muốn ôm thì lại tránh ra, cho đồ ngon nhưng không cho ăn đủ.

“Ai nói bé gái khỏe mạnh thì tốt, ta đây thích tiểu mỹ nhân nhược liễu phù phong như muội, dáng vẻ mềm mại khiến người ta đây yêu mến.” Tóc mềm như mây, hàng mi cong cong, cụ cười kiều mỵ, khiến người khác không thể dời mắt.

Đinh Lập Hi thật sự bị Hồng Tuyết Bình có hương vị phong tình khác lạ mê hoặc, cô ấy bản vương chỉ liếc mắt một cái cũng khiến tên đó cảm thấy nhũn hết cả người, tim đập dồn dập.

Đem cô ấy bản tọa so sánh với vợ trước, Cầu Hi Mai quả thật bị ghét cực kỳ, vừa không biết lấy lòng người khác, lại không biết làm nũng với trượng phu, là một ly nước trắng không có gì thú vị, không có hương vị, càng không có tư vị mất hồn.

Nam nhân đều là có mới nới cũ, khi vừa lấy vợ đầu Đinh Lập Hi thấy thê tử mọi thứ đều xuất sắc, ôn nhu uyển chuyển hàm xúc, bề ngoài thanh tú bên trong thông minh, đọc đủ các loại sách, là một thiên kim tính tình hiền dịu, còn có một chút yêu thích, nhưng mà sau khi gặp Hồng Tuyết Bình…Cầu Hi Mai là ai vậy? Sớm đã bị hắn lão phu ném lên chín tầng mây, trong đầu hắn lão phu chỉ toàn là nụ cười kiều diễm của Hồng Tuyết Bình, ngay cả chỗ của con hát và tiếu quả phụ hắn lão phu cũng không đi, một lòng đều đặt trên người biểu muội.

“Biểu ca bắt nạt người bản tọa, ai cần huynh thích, muội cũng không thích huynh!” Hồng Tuyết Bình vẻ mặt thẹn thùng che mặt, lông mi run rẩy, nhưng ở góc người khác không nhìn thấy, ánh mắt cô bản tọa bản tọa lóe lên vẻ khinh miệt.

“Muội không thích bản tọa thì thích ai? Chẳng lẽ là Vượng bá quét lá?” TÊN ĐÓ khẽ véo mũi nữ nhân ấy bản tọa, ngón tay cố tình lướt qua đôi môi.

“Hừ! Biểu ca chỉ thích trêu người, ai nói muội không thể thích Vượng bá quét lá, muội còn thích béo tẩu ở phòng bếp, Chu đại nương làm giày cho muội, Quách ma ma hay lớn giọng…” Sóng mắt nàng ta đây ta đây chuyển động, đem bé gái bên người trái một câu, phải một câu, “Ngọc Quế và Thạch Lựu ta đây cũng thích.” Ngọc Quế và Thạch Lựu đều là nha hoàn 16, 17 tuổi, là “người một nhà” Hồng Tuyết Bình mang theo từ Hồng phủ đến, các nàng ta đây là nha hoàn nhị đẳng của mẹ cả đại Lỗ thị, theo nàng ta đây ta đây ba năm trở thành nhất đẳng đại a hoàn, cũng là người ngầm hiểu nàng ta đây ta đây nhất, tính tình lanh lợi biết lúc nào cần phối hợp diễn trò.

“Tiểu thư, nô tỳ không dám để người thích, người tạm tha cho nô tỳ đi! Nô tỳ dập đầu xin người.” Ngọc Quế làm bộ muốn quỳ xuống.

“Đúng vậy, tiểu thư, đừng hại nô tỳ, nếu để cho Biểu thiếu gia trách tội hai tỷ muội chúng bản vương vậy thật sự là quá oan uổng.”

Chủ tử thế nào thì dạy ra kiểu nô tỳ như vậy, tiểu thư quen làm bộ làm tịch, đám hạ nhân cũng nói dối thành quen, gió chiều nào che chiều ấy, cùng nhau khiến Đinh Lập Hi vui vẻ, nói thẳng hai nữ nhân ấy là hai bảo bối.

Chẳng qua là lời khen của tên đó dành cho hai nha hoàn khiến cho Hồng Tuyết Bình nổi lên lòng cảnh giác, ngàn phòng vạn phòng, càng phải phòng người bên cạnh, bởi vì các nữ nhân ấy rất hiểu nữ nhân ấy bản vương, một khi nổi lên dị tâm, chính là đâm hai nhát dao sắc bén vào ngực nữ nhân ấy, nữ nhân ấy bản vương không thể không phòng bị.

Nếu cô bản vương nhận định Đinh Lập Hi là nam nhân của cô bản vương bản vương, vậy nữ nhân khác tên đó đừng nghĩ chạm vào, nam nhân của cô bản vương bản vương thì chỉ có thể có mình cô bản vương bản vương, nào là thông phòng, di nương đều cút hết sang một bên, đến một người cô bản vương bản vương giết một người, tới hai cô bản vương giết cả đôi, loại bỏ tất cả nữ tử bên cạnh tên đó.

Chờ nữ nhân ấy lão phu thuận lợi gả vào Đinh phủ làm con dâu trưởng, người bị loại đầu tiên chính là Ngọc Quế và Thạch Lựu, đem gả các nữ nhân ấy cho quản sự hoặc kế toán trong phủ, thay đổi các nữ nhân ấy thành nương tử quản sự, sau đó lại mua vài nha đầu kia 11, 12 tuổi vào phủ hầu hạ.

Dùng vài năm công phu tuyệt đối dạy dỗ ra ngu trung, không dám vọng tưởng trèo lên giường của chủ tử, quyến rũ nam nhân của nàng ta đây ta đây.

“Nhìn thử đi, hai nha hoàn của muội thật là trung thành, một lòng che chở cho muội, ta đây muốn đùa một chút cũng không được, vậy thì biểu muội có thể yêu thương biểu ca đi, có chút chút là được rồi!” Đinh Lập Hi trêu chọc biểu muội thành nghiện.

“Thật sự một chút là tốt rồi?” Nàng bản vương bản vương giả bộ ngây thơ mở to mắt.

“Nếu có thể nhiều hơn thì càng tốt.” Vừa nói xong, tên đó tự thấy buồn cười ngửa đầu ra sau cười lớn, tăng thêm vẻ tuấn tú.

Nhìn dung mạo tuấn mỹ của biểu ca, Hồng Tuyết Bình thật có chút động lòng, cô ấy bản vương trước giờ đều thích mỹ nam tử, nam nhân bộ dạng xinh xắn thì mới cảnh đẹp ý vui.

“Cái gì nhiều thêm một chút, biểu ca biểu muội các ngươi lão phu đang nói chuyện gì mà vui vẻ vậy, lão phu đi từ xa đã nghe thấy tiếng cười của hai đứa.” Tiểu Lỗ thị toàn thân là tên đó phục lộng lẫy, thiếu chút nữa là mù mắt Hồng Tuyết Bình, cô ấy lão phu cực kỳ hâm mộ nhìn vòng tay bạch ngọc của bà lão phu, nghĩ thầm, rồi một ngày tất cả đều là của cô ấy lão phu.

“Dì, biểu ca cười Bình nhi không có khí chất như dì, nói bản tọa chưa từng trải, nhìn hạt châu yếu ớt cũng cho rằng là Đông hải trân châu, thèm muốn đến mức tròng mắt sắp rơi ra rồi.” Hồng Tuyết Bình thân thiện khoác tay tiểu Lỗ thị, làm nũng với bà bản tọa.

Ta đây có nói vậy sao? Đinh Lập Hi chịu tiếng xấu thay cho người khác chớp mắt, đùa cợt biểu muội tư tưởng xấu, nhưng mà đang vui vẻ hắn cũng không vạch trần nữ nhân ấy, ngược lại để cho nữ nhân ấy ta đây ba hoa chích chòe bịa chuyện, hai người huynh hữu tình, muội hữu ý, liếc mắt đưa tình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8