Cách Tuần Phủ Lừa Thê
Chương 12-1
“Sao có thể là ông ấy?!”
Khi nghe đại học sĩ văn hoa điện Vương Khải cũng có liên quan đến vụ án, thậm chí còn là chủ mưu tham ô, Cầu Hi Mai thật sự không thể tin, không có cách nào tiếp nhận được lão gia tử luôn tươi cười gọi cô ấy “tiểu Mai, tiểu Mai” lại là người đứng sau màn mà lũ người kia truy tìm đã lâu.
Trong trí nhớ, Vương đại nhân rất thích cười, khi cười rộ lên hai mắt nheo lại, đầu vuông lỗ tai lớn, có cái bụng lớn, giống như là phật Di Lặc trong miếu, ông ấy thích nhất là đoán ai là Hi Lan, ai là Hi Trúc, để đám người kia thay phiên nhau ngồi trên vai ông.
Thân phụ đã từng nói Vương đại nhân là người hiền lành cực kỳ trung thành với hoàng thượng, không hề giả dối, một đường không quay đầu lại, cho nên thân phụ mới nhận lời Vương đại nhân làm mưu sĩ, giúp ông phân ưu.
Chẳng qua là sau này cha ta đây có nói, tác phong làm việc của Vương đại nhân hình như không giống với suy nghĩ của cha ta đây, ông cân nhắc có nên tiếp tục làm công việc này nữa hay không. Chỉ là mặc kệ tính tình Vương đại nhân thế nào, nữ nhân ấy cũng không thể tưởng tượng ông ấy lại có liên quan đến chuyện tham ô, trung quân thần cũng tham tiền sao? Nhưng xem đủ loại chứng cớ, hơn nữa còn là do chính nữ nhân ấy chỉnh lý, không phải do nữ nhân ấy không tin, ngân lượng thất thoát hầu hết đều chảy về phía tay ông ấy.
“Hi nhi, có chuyện này cô ấy nghe xong phải bình tĩnh, đừng kích động, chỉ là phỏng đoán, chưa thể chắc chắn hoàn toàn, bản vương chỉ muốn cho cô ấy biết rõ ngọn nguồn.” Vẻ mặt Quản Nguyên Thiện khó xử, do dự không biết có nên nói cho cô ấy biết hay không, sợ cô ấy không chịu nổi.
“Chuyện gì? Còn có chuyện kinh hãi hơn việc Vương đại nhân tham gia đại án tham ô ở Giang Nam sao?
“Liên quan đến cha của cô bản tọa.” TÊN ĐÓ hơi lưỡng lự nói.
“Cha bản tọa?” Cầu Hi Mai khó hiểu, vẻ mặt hoang mang.
“Cô ấy còn nhớ rõ vì sao phụ mẫu cô ấy mất không?” Đối với cô ấy mà nói, đó là chuyện không muốn nhớ lại nhất, nỗi đau mất đi cha mẹ không có cách nào xóa bỏ được.
Sắc mặt cô ta đây hờ hững, nếu không phải đáy mắt chợt lóe lên sự đau đớn, không ai nhìn ra được tổn thương sâu đậm khi đột nhiên mất đi người thân nhất.
“Là Lỗ thúc thúc tri kỷ của cha bản vương tới nói cho chúng bản vương biết, nói xe ngựa của phụ mẫu bản vương bị lật trên núi, bản vương chỉ nhìn thấy hai chiếc quan tài đưa thi thể về.
“Vị Lỗ thúc thúc này cũng là phụ tá của Vương Khải?” Nữ nhân ấy nói chính là Lỗ Trí Viễn, trợ thủ đắc lực của Vương Khải, nhậm chức Quang Lộc tự, hàng tứ phẩm.
“Đúng, lúc ấy chúng bản vương đều đang ở trong nhà dưới tên của Vương đại nhân, ở một tòa nhà lớn, cả đông, tây sương phòng cùng nhà chính tổng cộng có chín cái sân, có không ít người ở đó.” Những người này đều là môn sinh cùng phụ tá của Vương Khải, lúc nhiều nhất lên đến trăm người.
Quản Nguyên Thiện không muốn nàng bản tọa thêm đau lòng, nhẹ nhàng nói, “Mạc Hiểu Sinh đã điều tra qua, xe ngựa phụ mẫu nàng bản tọa có vết đao chém qua, càng xe bị chặt đứt, ngựa cùng xe tách rời nên mới dẫn đến việc thùng xe bị vỡ.”
“Cái gì?!” Nàng bản tọa kích động đứng lên, hai mắt mở to.
“Chúng bản vương còn tra được có thể lệnh tôn nắm giữ chứng cứ tham ô của Vương Khải, bởi vì muốn tố giác với triều đình hành vi không hợp pháp của Vương khải nên mới bị hắn ra tay trước sát hại.” Vương Khải sẽ không lưu lại bất kỳ điều gì có thể uy h**p ông bản vương, người chết thì sẽ không thể mở miệng được.
“Bị giết…Phụ mẫu của lão phu? Cha là người tốt như vậy, thân mẫu còn đang mang thai…” Nếu là thật, đám người kia chết quá vô tội, chỉ vì biết quá nhiều mà mất cả tính mạng, hai mắt Cầu Hi Mai chua xót, đau lòng không thôi.
“Cha lão phu nàng lão phu khi còn sống có dặn gì hay đưa cho nàng lão phu giữ cái gì không, ví dụ một tờ giấy hay một quyển sách?” Có lẽ đó chính là điểm mấu chốt để phá án.
“Cha đi nhanh, chưa kịp dặn dò…” Đột nhiên, nữ nhân ấy biến sắc, hình như nhớ đến cái gì đó, đôi mắt trong trẻo nhìn mọi người.
“Làm sao vậy?”
Cô bản tọa ngập ngừng nói, “Có một cái hộp.”
“Một cái hộp?”
“Khi đó chuyện xảy ra quá nhanh, lão phu căn bản không kịp phản ứng, vào buổi tối ngày đưa tiễn phụ mẫu, lão phu đem chôn cái hộp đó ở gốc cây đại thụ trong sân, sau đó tiện tay rắc vài hạt giống hoa.” Nàng lão phu đã quên mất là hoa gì, đó là hai ngày trước khi mất thân mẫu đưa cho nàng lão phu, nói là loại tốt, mùa xuân sang năm có thể ngắm hoa rồi.
Khi đó nương rất cao hứng, vỗ về cái túi, cười nói trong nhà sắp có thêm người, hy vọng người đệ đệ hoặc muội muội này có thể thông minh như Mai nhi.
Tiếng cười còn vang bên tai, mà người thì đã không còn… Cầu Hi Mai lặng lẽ rơi nước mắt, che đi thống khổ.
“Là sân viện trong tòa nhà của Vương Khải sao?” Nhìn thấy trên mặt nàng bản tọa sự đau thương hết sức, nhưng mắt thấy án tử có tiến cấp, văn gia sư không chịu bỏ sót đầu mối truy hỏi, khiến người nào đó trừng mắt nhìn.
“Vâng, bởi vì phụ mẫu đã chết, chúng bản vương không thể ở lại tòa nhà của Vương đại nhân, cho nên sau khi đưa tang phụ mẫu bản vương liền dẫn đệ muội vội vàng rời đi.” Nàng bản vương không thể mang thêm phiền toái cho người khác.
Thật ra ngày hôm đó đi gấp, rất nhiều hành lý đều không kịp thu dọn, đệ muội còn nhỏ, nàng ta đây lại nữ tử tay trói gà không chặt, kéo theo một đồng hòm xiểng lỉnh kỉnh thì không ổn lắm, bởi vậy nàng ta đây mới muốn ổn định rồi mới quay lại lấy.
Chỉ là không lâu sau còn tin tòa nhà ấy bị cháy, bao gồm cả sân viện lũ người kia ở, cả tòa nhà bị cháy hơn một nửa, gian phòng nữ nhân ấy và phụ mẫu từng ở đều bị cháy thành tro.
Lúc ấy nàng ta đây còn chưa hoài nghi nguyên nhân, chỉ cảm thấy may mắn nàng ta đây cùng đệ muội đã rời đi, nếu không thì sau khi phụ mẫu mất, chúng cũng táng thân trong lửa, người một nhà đoàn tụ trong lòng đất.
“Nhưng mà sân không còn, ta đây không biết có được làm lại hay không, nhưng nghe nói cái cây vẫn còn.” Bị đại hỏa cháy qua, thân cành khô héo nẩy mầm mới, cây khô lại tươi tốt, cành lá còn rậm rạp hơn trước, bên dưới còn có bàn đu thân phụ nữ nhân ấy làm.
Không sao, sân không còn cây vẫn còn, ít nhất cái hộp không bị lấy đi.
Khó khăn ở đây là tòa nhà đó là của Vương Khải, bên trong có không ít thân tín của hắn, phàm thường canh phòng rất nghiêm, thỉnh thoảng lại có hộ viện đi tuần, ngoại nhân muốn đi vào hết sức khó khăn, càng không nói đến đào gốc cây gì đó, còn nghênh ngang đem cái hộp ra ngoài.
Lúc này, ánh mắt mọi người đều chuyển hướng nhìn về phía Lễ quốc công Phòng Phục Lâm, bao gồm cả Cầu Hi Mai, tất cả mọi người đều cho rằng ông là người thích hợp để đi lấy cái hộp.
“Các người nhìn ta đây làm gì? Văn võ cả triều đều biết ta đây cùng Vương Khải không hợp, các đối phương còn muốn để ta đây tới cửa thăm hỏi tên đó?” Hừ! Không liên quan, ông vừa nhìn thấy tên Vương Khải kia liền muốn bóp cổ tên đó, không chết không ngừng.
“Là ở tạm.” Quản Nguyên Thiện cười nhìn qua vô hại, rất nhiệt tình.
“Ở tạm càng không được, xú thằng nhóc, cậu đừng nghĩ tính kế ta đây, ta đây ăn muối còn nhiều hơn cậu đi đường đấy, ta đây cùng lão thất phu Vương Khải kia là tử địch, tên đó sẽ không tin tưởng ta đây vô duyên vô cứ tìm tới cửa.” Đổi lại là ông tám phần là sẽ đá ra, tránh để bẩn cửa nhà ông.
Tên đó xảo trá cười, “Vậy thì để tên đó tìm lý do tốt.”
“Ví dụ như?” Nhóc con này quá giảo hoạt, không muốn đi thì cũng bị hắn bản tọa bán đi.
“Sơn phỉ cùng thủy tặc.” Đám người kia giỏi nhất chính là diễn trò.
“Sơn phỉ cùng thủy tặc?” Phòng Phục Lâm nghe xong liền mờ mịt, ông không biết chuyện tào bang vận chuyển muối và thôn Tú Thủy bị cướp là bút tích của mấy người trước mắt này.
“Ông chỉ cần để cho Vương Khải biết ông để mắt đến tên đó là được, trong tay nắm giữ một số chuyện đằng chuôi của tên đó.”