Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 34: Rốt cuộc tình ý triền miên, Từ thiếu gia phản đối
Diêu Thiên cũng chỉ là nghe nói, thật sự chỉ là nghe hoàng thượng sắc lang từng nói, thời điểm trong người nữ tử chảy ra nước thì chứng minh nàng bản vương đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, hơn nữa trạng thái tương đối thoải mái, đến lúc đó sẽ phải dùng hai ngón tay. Hắn bản vương do dự có muốn bỏ vào hay không, nhưng khi nhìn hai gò má Kinh Kinh ửng đỏ, dáng vẻ hai bắp chân trắng noãn run rẩy trên không trung, chính mình vậy mà trong lòng sinh ra cảm giác tà ác, lại vô cùng cực thuận tay bỏ vào.
“Ừ……” Không bị phản đối, chỉ là khẽ hừ một tiếng.
Diêu Thiên nhẹ nhàng thở ra, hắn ta đây phát hiện tiểu cô nương đã không có cách nào nói chuyện, có lúc chỉ là nhăn nhẹ đầu mi hoặc là dùng ánh mắt cực kỳ quyến rũ liếc hắn ta đây một cái.
So với lần đầu tiên hơi phản kháng, trái lại lần này nàng bản tọa thành thật rất nhiều, xem ra những biện pháp thối nát hoàng thượng nói kia cũng có tác dụng.
GÃ thở dài một tiếng, trước kia thời điểm hoàng thượng nói gã luôn xấu hổ, nhưng những lời nói liên quan đến quan hệ với nữ nhân đó hiện tại gã lại dùng hết, đây có tính là chính mình cũng sa đọa hay không đây?
Chỉ là vì nha đầu kia này, cho dù xuống địa ngục cũng đáng giá.
Ít nhất, gã cho là hiện tại mình rất vui vẻ, nhất là chờ hồi lâu, trong chớp mắt hai người rốt cuộc kết hợp, gã ôm Kinh Kinh, lớn tiếng nói: “Kinh Kinh……”
Kinh Kinh chỉ là nặng nề hừ một tiếng, trong đầu nghĩ lại là, thật sự không quá đau, hơn nữa còn có chút thoải mái.
“Ừ, lão phu…… Lão phu ở đây.” Cô ấy mơ hồ trả lời, rất nhanh phát hiện mình trả lời là dư thừa, bởi vì sau khi Diêu Thiên đưa vật biểu tượng cho nam nhân vào trong, chỉ lo ra sức rong ruổi, làm cho cô ấy bị bao phủ trong từng đợt sóng triều.
Thời gian trôi qua nước có chút lạnh, Diêu Thiên ôm người lên giường.
Trước tiên dùng chăn bao quanh nửa người trên miễn cho cô ấy bị lạnh, chính mình không cần bởi vì hiện tại còn đang chảy mồ hôi. Từ trước đến giờ tên đó coi trọng văn nhã (lịch sự, nho nhã), chưa từng nghĩ tới mình cũng có chớp mắt k*ch t*nh như thế, nhưng nữ nhân phía dưới quá hấp dẫn người rồi, làm cho tên đó không thể nhịn được dùng hết sức lực chính mình đi xâm chiếm cô ấy.
Đêm nay Kinh Kinh không đau, thậm chí cô bản tọa cảm thấy cảm giác vui thích không giải thích được từ thân thể xâm nhập.
Đêm nay Kinh Kinh cảm thấy, cho dù làm tiếp rất nhiều lần cũng là có thể.
Đêm nay Kinh Kinh chưa từng có mệt như vậy, mệt mỏi nữ nhân ấy ngay cả hơi sức mở hai mắt ra cũng không có.
Mà một đêm này Diêu Thiên được thỏa mãn, hắn không ngờ mình còn có thể lợi hại như vậy, thế nhưng sau ba lần vẫn còn dư lực, nếu không phải thấy thân thể nho nhỏ của Kinh Kinh bị mình làm cho mệt rã rời nằm trên giường không nhúc nhích, bên trên chăn mền cũng là ẩm ướt ào ào một mảnh hắn còn có thể tiếp tục.
Bất quá, đây là cảm giác trước nay chưa từng có.
Tên đó thậm chí cho là, coi như hiện tại thật sự nhảy ra một vị cha bản tọa thần tiên dẫn tên đó đi, tên đó cũng không chịu. Có Kinh Kinh, làm Thần Tiên lại có cái gì tốt?
Hai người ôm nhau ngủ thẳng tới giữa trưa ngày hôm sau, lúc Kinh Kinh mở mắt ra thấy một đôi mắt tĩnh mịch sâu thẳm đang nhìn cô ấy chằm chằm. Trong lòng khẩn trương, nói: “Làm sao vậy? Có nước miếng?” Giơ tay lên lau, lại cảm thấy tay bị người lão phu tóm lấy, sau đó một đôi môi ấm áp hôn trụ cô ấy, một hồi lâu sau mới lưu luyến rời khỏi nói: “Ngủ ngon sao?”
Kinh Kinh mặt đỏ lên, nói: “Ừm, ngủ ngon.” Chính là cả người đều đau, nơi đó cũng có chút trướng, nhưng nhớ lại tình hình ngày hôm qua cô bản tọa cảm giác rất thỏa mãn.
Diêu Thiên vuốt cái miệng nhỏ nhắn của nữ nhân ấy, tóc bị rối xộn bởi ngày hôm qua quá mức kịch liệt, nói: “Tỉnh ngủ thì đứng lên dùng cơm đi, đói bụng không?”
Kinh Kinh lắc lắc đầu nói: “Không cảm thấy đói, cảm thấy vẫn buồn ngủ.”
Diêu Thiên cười to nói: “Vậy sao, vậy ăn no rồi ngủ tiếp một lát, tránh cho lại mệt mỏi.” Tên đó ước gì có thể ở chỗ này lâu dài, nhưng có một số việc phải nhanh xử lý, nếu không……
Tối hôm qua tên đó đã rất cẩn thận rồi, cố gắng hết sức buông thả cái đó của chính mình ở bên ngoài ( là cái gì tự mình nghĩ đi! ) nhưng dù sao ở khoảnh khắc k*ch t*nh, khi đó những chuyện này đã sớm quên mất.
Mà cố tình Kinh Kinh lại có loại ma lực để cho tên đó quên mất, cho nên vẫn là phải đề phòng loại chuyện như vậy xảy ra. Tên đó luôn luôn thích chuẩn bị tốt trước khi làm việc, bản thân Kinh Kinh chính là một ngoài ý muốn, nhưng tên đó lại không muốn làm cho một ngoài ý muốn lại dẫn theo một ngoài ý muốn khác.
Kinh Kinh thấy gã không nói, hỏi: “Chàng đang nghĩ cái gì?”
Diêu Thiên nói: “Nghĩ chuyện rất xa.”
Kinh Kinh muốn đứng lên ngồi thẳng, nhưng mới vừa đứng dậy đã cảm thấy không thoải mái, nhẹ nhàng hí một tiếng. Diêu Thiên chỉ sợ cô ấy phát ra loại tiếng động này, ngộ nhỡ lại kêu hết sức khổ sở để không muốn tiếp tục làm, hắn lão phu còn phải tốn sức đi dạy một lần.
“Đau không?”
“Lưng đau, toàn thân đau……”
Vừa nghĩ tới đêm qua hăng hái chiến đấu, Diêu Thiên co rút khóe miệng nói: “Vậy sao, cô ấy chỉ cần nghỉ ngơi là được đứng lên làm cái gì?”
Kinh Kinh đỏ mặt, nhỏ tiếng động: “Ta đây…… Ta đây muốn đi nhà vệ sinh.”
Mặt Diêu Thiên cũng không giải thích được đỏ lên, nói: “Ta đây mang nàng ta đây đi, nàng ta đây không cần phải đứng lên.” Hắn ta đây đã sớm mặc xong hắn phục, hiện tại trực tiếp ngồi dậy, sau đó giúp Kinh Kinh tùy tiện mặc vào hai kiện hắn phục sau đó ôm nàng ta đây đi ra ngoài.
Kinh Kinh ngẩn ra nói: “Tự ta đây có thể đi.”
Diêu Thiên nói: “Miễn cho cô bản tọa khó chịu, vẫn là bản tọa ôm đi!”
Kinh Kinh có chút ngượng ngùng, nói: “Nhưng là, tối hôm qua động nhiều nhất rõ ràng là chàng.”
Diêu Thiên bị loại lời nói vô tâm khiêu khích của nữ nhân ấy này làm cho toàn thân không được tự nhiên, nói: “Bản vương là nam nhân.”
Kinh Kinh rất đơn thuần nói: “Vậy lần sau tới lượt lão phu động là được, chàng nghỉ ngơi.”
Diêu Thiên vừa nghe có lần sau đầu tiên vui vẻ, nhưng nhanh chóng nghe nữ nhân ấy nói nữ nhân ấy muốn chủ động trong lòng không khỏi hết sức không được tự nhiên, đây rõ ràng là khiêu khích năng lực nam nhân!
Diêu Thiên cho ràng chính mình coi như trẻ tuổi, không cần để cho một tiểu nữ hài như cô bản tọa đè ở trên người. Tuy nói bởi vì tên đó áy náy với phu nhân trước kia nên vẫn không có lấy vợ, thứ nhất bởi vì bận bịu thứ hai cũng tự nhận loại chuyện tình cảm này chỉ là nói suông, hai người nam nữ không hiểu biết lẫn nhau tại sao lại gọi là tình yêu.
Nhưng mà đến hiện tại lại tin, rất tin tưởng không hề nghi ngờ. Rõ ràng ở bên người, nhưng vẫn luôn nhớ nhung, loại cảm giác tiếp xúc tốt đẹp này làm cho người không biết nên làm thế nào.
Có một số việc nên đối mặt vẫn là phải đối mặt, tỷ như hồi kinh.
Triền miên hai ngày, Diêu Thiên vẫn là quyết định lên đường. Mặc dù gã vô cùng cực không nỡ, nhưng vẫn sợ sau khi trở về tất cả không giống hiện tại.
Kinh Kinh càng thêm lo lắng, nhưng nàng bản vương cho là chỉ cần là Diêu Thiên ở bên cạnh mình tất cả đều không vấn đề.
Hai người mang theo tâm tư chính mình trở về kinh, trên đường Diêu Thiên đã thương lượng xong với nữ nhân ấy, sau khi trở về nữ nhân ấy nhanh chóng đi quan phủ giao hưu thư, chứng minh không còn bất kỳ quan hệ gì với Diêu Viễn Từ.
Sau đó tên đó sẽ an bài một tòa nhà cho cô lão phu ở, đợi khi người kinh thành quên dần chuyện này sẽ lấy cô lão phu làm vợ.
Kinh Kinh cho là như vậy không tồi, liền theo Diêu Thiên đi quan phủ nộp hưu thư, đóng dấu.
Bởi vì trên hưu thư có ấn tín của Diêu Viễn Từ, cho nên chúng đều không quái lạ.
Hơn nữa Diêu Thiên cũng đi theo, tự nhiên không ai không tin tưởng.
Kinh Kinh bây giờ là người bị chồng ruồng bỏ, nhưng tâm tình lại tốt không ngờ.
Diêu Thiên trực tiếp một tiểu viện nhỏ không xa quốc sư phủ, sau đó trở về muốn nói rõ ràng chuyện của nàng bản vương với Diêu Viễn Từ.
Kinh Kinh bên này trái lại thoải mái, có người chăm sóc có gian phòng ngủ, chính là bổ xung mấy ngày nay cô ấy mệt nhọc.
Nhưng là Diêu Thiên về trong phủ ngay lập tức nói rõ ràng với Diêu Viễn Từ, nói với hắn ta đây chuyện Kinh Kinh đã nộp hưu thư cho quan phủ, đầu tiên Diêu Viễn Từ ngẩn ra, sau đó liên tục lắc lắc đầu nói: “Không thể nào, tiểu tiên nữ sẽ không bỏ ta đây đâu, đối phương gạt người, gạt người……”
“Ngươi lão phu đã có Tố Vân, thì thả nữ nhân ấy đi!” Không ngờ nhi tử lại có tình cảm với Kinh Kinh như vậy, trước kia thế nào hoàn toàn không nhìn ra được?
Diêu Viễn Từ lớn tiếng nói: “Bản vương không tin, bản vương không tin, Kinh Kinh ở đâu bản vương muốn đi gặp nữ nhân ấy.”
“Viễn Từ, cậu tìm trở về thì muốn như thế nào?” Diêu Thiên có chút tức giận, tuy nói hắn cảm thấy hết sức áy náy với người nhi tử này, nhưng không có nghĩa là có thể mang nữ nhân của mình tặng cho hắn.
Diêu Viễn Từ nghe tên đó hỏi như vậy ngược lại không hề kích động nữa, chỉ nói: “Ta đây muốn tìm nàng ta đây trở lại cho nàng ta đây hạnh phúc suốt đời, A Cha cậu nên biết Kinh Kinh là một nữ nhân đáng giá ta đây làm như vậy.”
Diêu Thiên dĩ nhiên biết, cô ấy đáng giá, nhưng chính mình vẫn không thể cho. Cô ấy rõ ràng giao thân thể trong sạch cho tên đó, tên đó không thể để cho cô ấy khó xử.
“Cô bản tọa đã tức giận rời đi, bản tọa tin tưởng cô bản tọa sẽ không lại trở lại vì cậu.” Diêu Thiên than nhẹ ở trong lòng, gã (DT) không đành lòng tổn thương nhi tử, nhưng hình như gã (DVT) cũng tương đối nghiêm túc.
Diêu Viễn Từ nói: “Nói cho bản vương biết cô bản vương ở đâu, bản vương sẽ dùng thành tâm cảm động cô bản vương, để cho cô bản vương trở lại bên cạnh bản vương.”
Diêu Thiên biết chuyện của mình với cô ấy không lừa được bao lâu, hắn lão phu há mồm muốn nói chuyện ra. Nhưng ngoài cửa có người lớn tiếng nói: “Quốc sư đại nhân, quốc sư đại nhân Tố Vân cầu kiến gặp mặt ngài.”
Diêu Thiên nghe là giọng nói Tố Vân, hắn (DT) nhìn thoáng qua Diêu Viễn Từ, thấy thần thái hắn (DVT) có chút si mê giống như hoàn toàn không nghe được tiếng của cô ấy.
“Đi vào.” HẮN ngồi xuống, không biết lúc này nữ nhân ấy tới có chuyện gì.
Người bên ngoài cho người đi vào, Tố Vân vừa tiến vào thì quỳ gối với Diêu Thiên, vẻ mặt đau đớn nói: “Quốc sư đại nhân xin làm chủ cho Tố Vân.”
Diêu Thiên nói: “Có lời gì thì nói là được.”
Tố Vân lau nước mắt, nói: “Quốc sư đại nhân, Tố Vân biết mình chỉ là tiểu thiếp không lên được mặt bàn, nhưng hiện tại bản vương mang thai máu mủ của tướng công, chỉ mong hắn bản vương có thể nể tình hài tử của hắn bản vương có thể tha thứ bản vương, tha thứ cho Tố Vân không đúng.”
Diêu Thiên cau mày, nhìn Diêu Viễn Từ, thấy tên đó cũng ngẩn ra xem ra cũng là lần đầu tiên nghe được.
“Đối phương……” Diêu Viễn Từ nhìn Tố Vân không biết nói gì với nàng bản vương, từ khi biết nàng bản vương không phải là người mình tìm kiếm nhiều năm tâm đã sớm không còn ở trên người của nàng bản vương rồi. Nhưng bây giờ nàng bản vương lại nói nàng bản vương có thai, đây không thể nghi ngờ là một đả kích lớn đối với tên đó.
Vốn là hắn đã là sai lầm rồi, hiện tại sai càng thêm sai.
Nên làm như thế nào cho phải, tên đó gấp đến mức vỗ mạnh cái ghế nói: “Cậu để cho lão phu tìm cô ấy trở lại như thế nào, cậu để cho lão phu lấy gì tìm cô ấy trở lại……”
Tố Vân vốn tưởng rằng tin tức này sẽ vãn hồi người của tên đó, nhưng không ngờ nét mặt tướng công lại giống như cô lão phu và đứa bé này là trở ngại tên đó thành đại sự, trong thoáng chốc không khỏi nản lòng thoái chí.
Mà Diêu Thiên đứng lên, nói: “Viễn Từ, đối phương đã thành người làm cha sao có thể hồ đồ như vậy, nhanh đưa Tố Vân xuống dưỡng thai cho tốt.”
“Tiểu tiên nữ……”
“Cô ta đây không phải tiên nữ, cậu xử lý tốt chuyện trước mắt đi!” Xem ra sớm muộn gì vẫn phải nói rõ mọi chuyện cho tên đó, nếu không tên đó sẽ không buông tay.
Chuyện này trái lại hoàn toàn là ngoài dự liệu của gã, vốn tưởng rằng Diêu Viễn Từ chẳng qua là nói chuyện hòa hợp với Kinh Kinh một chút, không ngờ gã lại ôm tâm tư như vậy với Kinh Kinh.
Chuyện này, so với những người bên ngoài tới chỉ trích càng khó đối phó hơn.
Diêu Thiên chắp tay sau lưng đi loanh quanh trong phòng vài vòng, nghĩ thầm không biết bây giờ Kinh Kinh cô bản vương như thế nào. Trong lòng sinh ra nhớ trên mặt liền nóng lên, gã sờ mặt và ngực một cái, khẽ mỉm cười.
Thừa nhận đi!
Chỉ là rời đi không tới hai giờ đã nhớ nhung như vậy.