Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 35: Tình cảm thiếu niên lang không thay đổi, tai nghe là hư hay là thực
Hiện tại ánh trăng đã nhô lên cao, hắn lão phu khoác áo choàng vội vàng chạy tới tiểu viện kia.
Bởi vì ở gần, lại thêm lần này tên đó đi cũng không phải là chuyện gì dễ nghe cho nên không mang theo người. Trong bóng đêm lại thêm áo choàng trên người tên đó, rất ít người biết người này chính là quốc sư đại nhân tuyệt đại phong hoa.
Nhưng tên đó không nghĩ đến, chân trước tên đó vừa bước ra chân sau Diêu Viễn Từ đã được Xuân Hỉ đẩy tới tìm tên đó, kết quả Xuân Hỉ nói: “ Làm sao quốc sư đại nhân lại mặc áo choàng rộng như vậy một mình đi ra ngoài?”
Diêu Viễn Từ ngẩn ra, thân phụ của hắn ra cửa vẫn luôn mang theo tùy tùng, bởi vì thân là quốc sư luôn có chút người tìm tới gây bất lợi cho hắn.
Bộ dáng đi ra ngoài như vậy nhất định là có đặc biệt chuyện, hắn ta đây nhanh chóng nói với Xuân Hỉ nói: “Ngươi ta đây đẩy ta đây đi theo ở phía sau, không được để hắn ta đây phát hiện ra.”
Xuân Hỉ đáp ứng một tiếng, lại thật sự thận trọng đi theo ở phía sau. TÊN ĐÓ là người thật cơ trí, biết nếu như chuyện theo đuôi này bị quốc sư đại nhân phát hiện ra, vậy tên đó chỉ sợ nhất định sẽ bị xử phạt.
Diêu Viễn Từ không nhìn được, cứ bị Xuân Hỉ đẩy như vậy hồi lâu, hắn nhỏ giọng hỏi “Đây là nơi nào?”
Xuân Hỉ nói: “Tiểu viện nhà Trần viên ngoại, nhưng nửa năm trước chúng đã dọn đi rồi, tiểu viện này vẫn luôn rao bán, nhưng mà bởi vì giá tiền rất cao nên không có người để ý.”
Diêu Viễn Từ nói: “GÃ đi vào sao?”
Xuân Hỉ nói: “Tiến vào, cửa lớn đã đóng lại.”
Diêu Viễn Từ mặc dù hoài nghi, nhưng cửa đã đóng lại gã cũng không vào được, không thể làm gì khác hơn nói: “Trở về thôi……”
“Cửa nách mở ra, mới vừa có một nha đầu kia đi ra ngoài từ đó.” Xuân Hỉ thói quen làm mắt Diêu Viễn Từ, thích nói chuyện vừa thấy cho gã nghe.
Diêu Viễn Từ vội vàng nói: “Đẩy bản vương đi vào, cẩn thận không nên để người khác bắt gặp.”
Xuân Hỉ đáp ứng đẩy Diêu Viễn Từ vào, tiếp thấy xung quanh cũng không có người, lại chầm chậm đẩy Diêu Viễn Từ nhỏ giọng nói: “Gia đình này rất ít người làm, ngoại trừ tiểu cô nương mới ra đi hình như không có người khác. Chỉ có một gian phòng ngủ nhà kế sáng đèn, phía sau có một rừng trúc, phía dưới có một cửa sổ nhỏ……” Ý tứ của gã, muốn đi đến nhìn lén hay là nghe lén?
Diêu Viễn Từ nói: “Đường nào dễ đi thì đi qua đó.”
Xuân Hỉ đẩy Diêu Viễn Từ nhiều năm, có nhiều khí lực, coi như đường không dễ đi lắm tên đó chỉ cần dùng sức nhấc bánh xe gỗ lên một chút là có thể đi được.
Hai người thật vất vả đến trước cửa, Xuân Hỉ chưa có động thủ lấy hai ngón tay chọc thủng giấy dá cửa đã nghe thấy tiếng nói người bên trong nói chuyện. Rất nhỏ, chỉ là có thể người trong phòng đứng gần cửa sổ cho nên nghe được rất là rõ ràng.
Vừa nghe xong, đôi chủ tớ này đều sợ ngây người, thế nhưng lại không dám làm động tác tiếp theo.
Trong phòng, Diêu Thiên cất giọng đáp nói: “Thế nào đã ngủ một buổi chiều còn nói ngủ?” Trong tiếng nói không nửa điểm trách cứ trái lại mang theo ý cưng chiều sủng nịch.
Mà đổi thành một người khác nói chuyện, lại là giọng Kinh Kinh.
“Chính là ngủ không đủ, cánh tay đều là đau, thắt lưng cũng thế……” Trong tiếng nói của cô ta đây hàm chứa oán giận, lại mang theo chút ngọt ngấy cùng hương vị nũng nịu.
Diêu Thiên lại cười to, nói: “Được rồi được rồi, cô ấy chỉ cần ngủ tiếp là được, chỉ là cơm tối vẫn phải ăn. Chút nữa tiểu cô nương mua bánh quế trở lại, cô ấy phải ăn mấy khối lại ngủ tiếp, biết không?”
“Tốt lắm bản vương biết rồi.”
Tiếp đám người kia nghe được tiếng nói cởi giày và áo khoác, tiếng nói giường kêu ken két. Nghĩ đến, hẳn là có người lên giường, tiếp tiếng nói của đám người kia nhỏ hơn, thỉnh thoảng còn truyền ra tiếng cười nói.
Hai tay Diêu Viễn Từ nắm thật chặt bánh xe gỗ, cắn chặt môi dưới tới chảy ra máu.
Cho dù không cần nhìn, hắn cũng nghe hiểu, Diêu Thiên ngồi lên giường Kinh Kinh, quan hệ của lũ người kia tuyệt đối đã không còn là Công Công và con dâu đơn giản như vậy.
Lại một lát sau, liền nghe một tiếng kêu sợ hãi của Kinh Kinh, nói: “Chàng không phải là để cho lão phu ngủ, như thế nào…… Còn muốn khi dễ lão phu đây?”
Diêu Thiên nhỏ giọng an ủi: “Cô bản vương ở bên cạnh bản vương liền không nhịn được, tiểu cô nương……”
Tiếng nói sau đó Diêu Viễn Từ đã là người từng trải qua chuyện này gã làm sao sẽ không biết được, chỉ cảm thấy đỉnh đầu tiếng sét nổ kinh sợ, đại não gã trong thoáng chốc trống không.
Một là cha bản tọa mặc dù tên đó có chút oán hận nhưng vẫn hết sức tôn kính, một là tiểu tiên nữ tên đó cho là tốt nhất thế gian, cứu tên đó một mạng.
Hiện tại hai người ở trên một cái giường làm chuyện nam nữ, tiếng động d*m đ*ng không ngừng truyền ra, tim của tên đó cũng càng ngày càng lạnh.
Mà phía sau Xuân Hỉ cũng là như thế, chuyện xấu thế này lại bị tên đó phát hiện. Tuy nói quốc sư đại nhân mặt ngoài là một người ôn nhu như ngọc, nhưng thực tế ai không biết tên đó thủ đoạn lôi đình.
Người chết bởi một câu nói của hắn bản tọa cũng không ít, hắn bản tọa chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lùng, cũng không dám tiếp tục cử động nữa.
Một hồi lâu Diêu Viễn Từ mới nhỏ giọng nói: “Rời đi.”
Xuân Hỉ cũng muốn cứ như vậy yên lặng mà rời khỏi, tên đó đẩy bánh xe gỗ của Diêu Viễn Từ xoay người đi chỉ thấy một nam tử áo đen xuất hiện ở trước mặt đám người kia.
“Xin thiếu gia và vị tiểu công tử này đi theo bản vương.” Nói xong cũng không đợi Diêu Viễn Từ phản đối, đưa tay hai ngón tay điểm huyệt đạo của chủ tớ đám người kia, động tác nhanh đến mức Xuân Hỉ cũng không phát hiện tên đó ra tay như thế nào.
Nam tử áo đen kia ra tay, dẫn bọn tên đó đến một gian phòng ở tiền sảnh, sau đó đóng cửa lại giải huyệt đạo cho Diêu Viễn Từ. Quay đầu lại vung tay lên, ngay lập tức đánh ngất Xuân Hỉ.
Diêu Viễn Từ cười lạnh lùng nói: “Thiên Ly?”
Thiên Ly nói: “Đúng vậy thiếu gia.”
Diêu Viễn Từ nói: “Cậu đây là có ý gì?”
Thiên Ly nói: “Quốc sư đại nhân phân phó, phàm là người phát hiện bí mật nơi này, toàn bộ xử quyết tại chỗ. Nhưng ngài là ngoại lệ, cho nên ta đây không thể làm gì khác hơn là mời ngài tới nơi này.”
Diêu Viễn Từ nhếch mép nói: “Hắn bản tọa cũng biết mình làm không đúng sao? Hắn bản tọa là quốc sư đại nhân, thân thể lại khỏe mạnh, muốn dạng nữ tử gì mà không có, tại sao phải để mắt tới tiểu tiên…… Kinh Kinh, nàng bản tọa là con dâu của hắn bản tọa.”
Thiên Ly không nói, loại chuyện như vậy tên đó không có quyền lợi phát biểu ý kiến.
Diêu Viễn Từ lại nói: “Lũ người kia khi nào thì bắt đầu? Là lần này đi tìm Kinh Kinh, hay vẫn là trước đó đã…… Đã……” Chẳng lẽ là thời điểm đòi tên đó hưu thư? Nhưng rõ ràng lúc đó cha bản tọa vẫn đang khích lệ lũ người kia ở bên nhau.
Chuyện là từ lúc nào thì trở nên không giống nữa? Hoặc là ngay lúc đó Diêu Thiên chỉ là giả bộ một chút mà thôi?
Thiên Ly vẫn không nói, cho dù tên đó biết đời này không có mệnh lệnh của Diêu Thiên tên đó chắc là sẽ không nói.
Diêu Viễn Từ nổi giận, nói: “Chẳng lẽ cậu cứ nhìn chúng làm ra loại chuyện phá hoại đạo đức này ư, hơn nữa tại sao cậu không ngăn cản bản tọa trước khi bản tọa phát hiện, mà là sau khi phát hiện?” Nếu như có thể lựa chọn, hắn bản tọa tình nguyện cái gì mình cũng không biết.
Thiên Ly nói: “Lão phu chỉ phụ trách yên ổn của Kinh Kinh thiếu nữ.”
Diêu Viễn Từ cười khổ nói: “Hắn lão phu thế nhưng cho đối phương đi bảo vệ Kinh Kinh, ha ha……” Người nam nhân này có lẽ là nghiêm túc với Kinh Kinh, Thiên Ly là người hắn lão phu khổ tâm huấn luyện, phàm thường cũng sẽ không dễ dàng để cho hắn lão phu rời đi.
Thiên Ly nói: “Ta đây sẽ khóa cửa lại, đợi buổi sáng ngày mai quốc sư đại nhân sẽ tự xử lý chuyện này……”
“Sáng sớm ngày mai…… Sáng sớm ngày mai……” Như vậy một đêm này, hắn lão phu một công công sẽ cùng con dâu của mình làm chuyện cấm kỵ này sao?
Diêu Viễn Từ càng nghĩ càng không cam lòng, càng nghĩ càng tức giận!
Quả nhiên, sáng sớm ngày hôm sau Diêu Thiên nghe được Thiên Ly ở ngoài cửa nói ra chuyện này hắn chỉ là chau mày, xem ra nên tới cuối cùng sẽ đến. Đêm qua mình cũng quá không cẩn thận, chỉ muốn tới gặp Kinh Kinh lại không nghĩ rằng rốt cuộc làm cho sự tình lại đến nông nỗi như vậy.
Nhìn bé gái đang thoải mái ngủ trên giường tên đó than nhẹ, nói: “Ngươi bản tọa tiếp tục bảo vệ nữ nhân ấy.” Sau đó tự mình mặc gã phục liền mở cửa đến gian phòng ở tiền sảnh.
Nơi này đã bị Diêu Viễn Từ đập phá rơi vãi khắp nơi, Xuân Hỉ núp ở một bên, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, mà Diêu Viễn Từ một thân lệ khí nghe được giọng nói cửa phòng mở ra liền cười nhạt nói: “Là cậu sao? Diêu Thiên……”
Diêu Thiên cau mày, mặc dù đứa con trai này sau khi bị gãy hai chân bởi vì bị chính mình làm hại vẫn luôn hết sức lạnh nhạt đối với hắn, nhưng gọi tên hắn vẫn là lần đầu tiên.
Diêu Thiên ở trong lòng thở dài một tiếng, mặt ngoài hết sức lạnh nhạt nói: “Nếu ngươi bản vương đã biết chuyện thì dễ làm, bản vương và Kinh Kinh như ngươi bản vương thấy đã có phu thê chi thực (quan hệ như vợ chồng thực sự), mà hiện tại các ngươi bản vương lại đã mất danh nghĩa phu thê. Cho nên một đoạn thời gian tới bản vương sẽ cưới cô bản vương vào quốc sư phủ……”
Diêu Viễn Từ cười ha ha, nói: “Ý của đối phương là, để cho ta đây đổi giọng gọi nàng ta đây một tiếng nương?”
Diêu Thiên nói: “Đúng”
Diêu Viễn Từ chỉ vào chỗ Diêu Thiên đứng nói: “Diêu Thiên cậu thật rất lãnh khốc, người khác đều nói quốc sư đại nhân thế nào nhiệt tình yêu thương con dân, nhưng lão phu lại biết lòng của cậu căn bản là băng giá. Năm đó cũng bởi vì cậu chỉ lo chuyện quốc sự hàng năm đều không ở nhà dẫn đến mẹ sinh non, làm hại lão phu trời sinh mắt mù. Nhiều năm sau, lại bởi vì cậu làm hại lão phu bị kẻ địch của cậu cắt đi hai chân. Nhưng cậu thì sao? Ngay cả một giọt nước mắt cũng không có chảy xuống……”
Diêu Thiên nói: “Chuyện đã xảy ra đành chịu, cũng là lão phu dự tính sai lầm, quả thật là lỗi của lão phu. Nhưng mấy năm nay ngươi lão phu ở trong quốc sư phủ, nghĩ muốn cái gì lão phu nào có không đồng ý với ngươi lão phu?”
Diêu Viễn Từ phất tay nói: “Những thứ kia ngươi bản tọa không cần cho bản tọa cũng được, bản tọa chỉ cần tiểu tiên nữ, bản tọa chỉ muốn cô bản tọa.”
Diêu Thiên nói: “Chỉ có nữ nhân ấy là không thể nào, nữ tử duy nhất kiếp này Diêu Thiên lão phu yêu sẽ không nhường cho bất luận kẻ nào.”
Diêu Viễn Từ hừ nói: “Nhưng thân phận của các ngươi bản vương là cấm kỵ.”
Diêu Thiên nói: “Hôm nay đã không phải.”
Diêu Viễn Từ không ngờ Diêu Thiên đã quyết tâm, hắn bản tọa vươn người cười to nói: “Được, ngươi bản tọa đã không quan tâm vậy thì bản tọa truyền chuyện này ra ngoài, để cho tất cả mọi người đều biết quốc sư đại nhân của bọn hắn bản tọa và con dâu vụng trộm.”
Diêu Thiên nói: “Ngươi lão phu muốn phá hủy Kinh Kinh sao?”
Diêu Viễn Từ lạnh lùng nói: “Phá hủy nữ nhân ấy là ngươi ta đây, không phải là ta đây.” Nói xong hắn ta đây đẩy bánh xe gỗ muốn đi, nhưng hắn ta đây phát hiện nơi này không phải quốc sư phủ, những cánh cửa này hắn ta đây không ra được.
“Truyện chỉ đăng duy nhất trên diendanlequydon.com”
Tiếng nói Diêu Thiên cũng lạnh, nói: “Trước khi có thánh chỉ để cho ta đây cưới Kinh Kinh, ai cũng không thể đem chuyện này truyền ra ngoài nửa câu, cho nên mời người……”
Thiên Ly nhảy ra, Diêu Thiên nói: “Đem thiếu gia mang về thư phòng của hắn lão phu ở quốc sư phủ giam lại, bất luận kẻ nào cũng không được đến gần, cũng không được cho chúng ra ngoài.”
Thiên Ly đáp ứng một tiếng, ra tay mang người đi.
Một khắc Diêu Viễn Từ ngã xuống vẫn nhếch mép nói: “Lòng của cậu là lạnh, sớm muộn gì cậu cũng sẽ đối như vậy với Kinh Kinh……” Nói xong hắn ngã xuống trong ngực Thiên Ly.
Diêu Thiên sờ sờ tim của mình, nơi đó còn đang nhảy lên, nhưng đại khái kinh nghiệm nhiều nên coi như gặp loại chuyện như vậy vẫn không có nhảy nhanh hơn được bao nhiêu. HẮN phát giác, trừ thời điểm lên giường với Kinh Kinh, cơ bản đã không có chuyện gì có thể làm tim của hắn mênh mông như nước thủy triều rồi.
Có một ngày, hắn ta đây thật sự cũng sẽ đối như vậy với Kinh Kinh sao?
Vì chuyện gì đó, lạnh lùng giam cô ấy lại?
Suy nghĩ một chút gã lại tiếc nuối, xem ra giữa tình thân và tình yêu gã cơ hồ không chút do dự lựa chọn tình yêu trước kia gã cho là rất hư ảo.
Đứa con trai này, về sau chỉ sợ sẽ không nhận thức tên đó người cha lão phu này nữa rồi, nghĩ đến đây Diêu Thiên cười khổ! TÊN ĐÓ không nghĩ có đáng giá hay không, chỉ là nghĩ tới câu nói số mạng thật trêu cợt người.
Tên đó chính là người như thế, lựa chọn cũng không hối hận, cho dù chuyện này có lấy hay bỏ!