Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 36: Một phong thư dẫn đến huyết án, phụ tử ám đấu

Cập nhật lúc: 2026-07-23 07:15:18 | Lượt xem: 6

Cái gọi là lựa chọn nói ra thì rất dễ, nhưng nếu làm thật thì có chút khó khăn.

Hành động lần này của Diêu Thiên ở trong mắt mọi người, chính là tội nghiệt nặng nề cha chồng con dâu loạn luân.

Diêu Viễn Từ bị giam lỏng, thậm chí ngay cả Tố Vân cũng không gặp mặt hắn bản vương một lần, lý do rất đơn giản, Diêu Thiên sẽ không để cho loại chuyện như vậy truyền một chút nào vào trong tai người khác.

Dĩ nhiên, Kinh Kinh không có chuẩn bị nói cho người nhà cô ấy biết, gã tự nhiên cũng sẽ không để cho cô ấy và người nhà gặp mặt.

Chỉ là, nếu muốn hoàng thượng đồng ý yêu cầu này của tên đó vậy nhất định cần phải k*ch th*ch, tỷ như đưa ra điều kiện khiến hoàng thượng không thể không đồng ý loại yêu cầu nghịch thiên này của tên đó.

Diêu Thiên nghĩ thật lâu, quyết định dùng con mãnh hổ làm loạn kia.

Người mãnh hổ sợ là gã, vậy trước tiên gã nhất định phải biến mất hoặc là bệnh nặng mới được.

Vì vậy ngày hôm sau người dân toàn bộ Kinh Thành thậm chí cả nước đều biết rõ, bởi vì lần trước Diêu Thiên bị thương không có chữa trị tốt lại phải quan tâm quốc sự, kết quả dẫn đến bị bệnh không dậy nổi, hết sức nghiêm trọng.

Mà Diêu Thiên, đang nằm ở trong ôn nhu hương, được Kinh Kinh hầu hạ, trong lòng và bên ngoài đều hết sức thoải mái.

Kinh Kinh cũng khác thường, vì sao ban ngày Diêu Thiên vội vã trở về phủ quốc sư, lúc tối quay lại trên mặt lại mang vẻ vàng vọt ốm yếu, làm cho người khác vừa nhìn đều cho là tên đó bị bệnh nào đó, nhưng một vừa rửa sạch lại thành một nam tử thần thái sáng láng, hồng hào.

Kinh Kinh muốn hỏi hắn rốt cuộc đang làm gì?

Diêu Thiên cười nói: “Có một con hổ rất muốn đoạt được địa vị cao hơn, hắn quyền cao chức trọng, nhưng bởi vì có ta đây ở đây nên không dám ra tay, chỉ cần ta đây ngã bệnh, con hổ kia sẽ nghĩ biện pháp ăn thịt người. Nếu ta đây lại thêm một trận lửa, chỉ sợ hắn ngay cả ăn thịt người nào đó đang ngồi trên ngai vàng cũng dám.”

Kinh Kinh nói: “Con hổ kia rốt cuộc là người nào?”

Diêu Thiên ngắt cái mũi nhỏ của nữ nhân ấy cười nói: “Kỳ thật có thể nữ nhân ấy đã nghe nói, Tả Tướng Quốc đương triều.”

Kinh Kinh cũng từng nghe huynh trưởng nói một chút chuyện quốc sự, biết Tả Tướng Quốc này vốn là ông ngoại của Đương Kim hoàng thượng, cũng là cha ruột Hoàng thái hậu. Năm đó hoàng thượng lên ngồi, cũng là nhờ hắn bỏ tiền giúp sức, hôm nay thế nào thành hổ?[tan_hye,d,d,l,q,d]

Diêu Thiên nhìn cô ấy nghiêng đầu suy nghĩ, vẻ mặt tựa như rất không hiểu liền cười nói: “Cái đầu nhỏ này của cô ấy coi như nghĩ hỏng cũng sẽ không nghĩ đến cái gì gọi là nhân tâm bất túc (giống như câu lòng tham vô đáy của VN ý)!”

Kinh Kinh khẽ gật đầu nói: “Cũng đã là Tả Tướng rồi, gã còn muốn được cái gì? Chẳng lẽ thật sự muốn giết ngoại tôn (cháu ngoại) của mình, được vị trí kia? Không đáng giá.”

Diêu Thiên nhếch mép nói: “Nữ nhân ấy cho là không đáng giá nhưng chúng trái lại rất thích thú, trước mắt chúng muốn nhất hẳn là đoạt binh quyền, ta đây liền cho tên đó là được. Có binh quyền dã tâm của tên đó sẽ bành trướng, đến lúc đó tự cho là muốn quốc gia này sẽ hết sức dễ dàng.”

Kinh Kinh không hiểu nói: “Kia chẳng phải là hắn muốn đoạt ngôi vua, tại sao chàng còn để cho hắn đoạt được binh quyền?”

Diêu Thiên nói: “Hoàng thượng người kia nói phức tạp một chút chính là lo lắng quá nhiều việc, thường thường sẽ không niệm tình cũ. Nói đơn giản chút chính là đứng trước lợi ích, nếu không có lợi hắn nhất định sẽ không đồng ý yêu cầu của lão phu.”

Kinh Kinh vẫn là khó hiểu nói: “Chuyện đó và chuyện này có quan hệ như thế nào?”

Diêu Thiên nhìn nữ nhân ấy, không biết có nên nói kế hoạch của mình cho nữ nhân ấy nghe hay không. Nữ hài này hết sức thuần khiết, đôi tay không dính một chút máu tanh, thế nhưng chuyện này nhẹ thì mấy trăm người, nặng thì trên vạn người đều có thể chết trong kế hoạch.

Hắn bản vương nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bản vương cười nói: “Không sao, cũng chỉ là bản vương muốn mượn chuyện rối loạn để cưới cô bản vương mà thôi.”

Kinh Kinh tin là thật, cười nói: “Ừm!”

Diêu Thiên ôm chặt nữ nhân ấy, từ tay nhỏ đến chân nhỏ, nói: “Bản tọa còn không biết Kinh Kinh thích gì đấy?”

Kinh Kinh bây giờ có thể quang minh chính đại nói: “Bản tọa thích Diêu Thiên.” Nói xong nâng mặt hắn lên hôn mạnh một cái.

Lời tỏ tình này làm cho Diêu Thiên kích động thật lâu, gã hôn đáp lại, sau đó bắt đầu hạnh kiểm xấu trên người cô bản vương, nói: “Nếu như cô bản vương thật thích thì tốt, bản vương vẫn luôn cho là do bản vương bức cô bản vương đến bước này.”

Kinh Kinh ở trong chuyện này vẫn là rất thông minh, cô ta đây mới không nói ra mình làm sao từng bước từng bước theo đuổi Diêu Thiên tới tay, mà là cười nói: “Vậy ta đây cũng thích đối phương.”

Diêu Thiên cảm thấy, chuyện tốt đẹp nhất trên đời cũng chỉ là lưỡng tình tương duyệt, hiện tại cuối cùng tên đó cũng hiểu ý tứ trong đó.

k*ch t*nh đi qua, Diêu Thiên bỗng nhiên đi ra ngoài, sau đó bưng một chén thuốc tới, nước thuốc đen kịt làm cho Kinh Kinh cảm thấy rất ghê tởm. Nàng bản tọa chỉ chén thuốc nói: “Làm cái gì?”

Diêu Thiên không cách nào nói láo với người bên cạnh mình cả đời, tên đó thẳng thắn nói: “Kinh Kinh biết nam nữ ở chung một chỗ sẽ xảy ra chuyện gì sao?”

Kinh Kinh ngồi ở trên giường, đỏ mặt nói: “Không phải là chuyện vừa rồi……”

Diêu Thiên cười khổ nói: “Chuyện phát sinh sau đó thì sao?”

Kinh Kinh ngược lại thật không biết, nàng lão phu nghĩ nghĩ, nói: “Tắm? Thay mền? Hay là làm tiếp?”

Diêu Thiên lại bị nàng bản tọa hỏi lại làm cho lại dựng đứng lần nữa, trên mặt đất đứng ngồi không yên. Tên đó ho nhẹ một tiếng, nói: “Tốt lắm, bản tọa giải thích cho nàng bản tọa một chút là hiểu.”

GÃ trước tiên làm khó chính mình ở trong lòng một chút, sau đó nói: “Sau khi nam nữ đã làm chuyện phòng the có thể tạo ra sinh mạng mới, tức con của chúng bản tọa. Nhưng là……”

“Chờ một chút!”

Vấn đề tới, ngón tay Diêu Thiên run lên nói: “Cô ấy hỏi.”

Kinh Kinh rất nghiêm túc nói: “Không phải cần thành thân sao?”

Diêu Thiên cười khổ nói: “Vô luận là có thành thân hay không, chỉ cần có loại chuyện như vậy cũng rất dễ dàng thụ thai. Cho nên lão phu chuẩn bị thuốc này, chỉ cần sau mỗi lần uống thì sẽ không có thai, cho đến khi lão phu đón cô lão phu trở về phủ quốc sư, thì không cần phải uống nữa.”

Kinh Kinh nhìn chén thuốc kia thật không thích uống…, nói: “Ngộ nhỡ đã có thì sao? Ngộ nhỡ uống rồi vẫn có thì sao? Ngộ nhỡ về sau không tốt với tiểu bảo bảo thì sao?”

Diêu Thiên cười nói: “Cô ta đây không cần phải lo lắng, ta đây đều đã hỏi, hơn nữa không phải ngày hôm qua có người chẩn mạch cho cô ta đây sao? Nếu có hắn sẽ nói với ta đây.”

Kinh Kinh nói: “Vậy không phải rất phiền toái sao?”

Diêu Thiên nói: “Cũng không phải rất phiền toái, chỉ là không tốt với thanh danh của cô ấy.”

Kinh Kinh nói: “Thanh danh của ta đây vốn cũng không tốt lắm.”

Diêu Thiên giật mình, đột nhiên ôm lấy cô ấy nói: “Đều là sai lầm của bản vương, cho nên không muốn cô ấy lại vì bản vương gánh chịu cái gì. Thuốc này nếu như cô ấy không muốn uống coi như xong, dù thế nào đi nữa bản vương đều sẽ không để cho cô ấy chịu nửa điểm uất ức.”

Kinh Kinh nhìn thuốc một chút lại nhìn Diêu Thiên một chút, nói: “Vậy…… Ngươi bản tọa uống được không?”

Diêu Thiên co rút khóe miệng, nói: “Lão phu uống hình như không có hiệu quả.”

Kinh Kinh bất đắc dĩ nói: “Vậy lão phu uống……”

Diêu Thiên khẽ thở dài nói: “Thôi, không uống. Do ta đây không nhịn được lại muốn đối phương chịu phần tội này……” Nói xong liền muốn đổ đi.

Kinh Kinh vừa nghĩ điều này không thể được, ngộ nhỡ tên đó thật sự đổ đi chính mình lại có bảo bảo, đi đường cũng không dễ dàng. Nghĩ lại một chút bộ dáng sư tỷ, cô ta đây quyết định vì chính mình cũng phải uống. Vì vậy cô ta đây đoạt lấy thuốc uống xong, cau mày nói: “Thật là đắng.”

Diêu Thiên sờ sờ đầu của nữ nhân ấy, nói: “Thật là một tiểu cô nương ngốc.” Vốn còn muốn nữ nhân ấy, nhưng suy nghĩ một chút vẫn là nhịn một chút thôi.

Không ngờ nhịn một chút chính là ba ngày, tên đó biết không phải Kinh Kinh cố ý trừng phạt tên đó, chỉ là nàng ta đây thật sợ đắng, sợ uống thuốc, cho nên phương pháp trực tiếp nhất chính là không để cho tên đó chạm mình. [tan_hye,d,d,l,q,d]

Diêu Thiên rất buồn bực, không còn hơi sức nói với Hồ thái tên đó: “Đối phương không thể làm cho thuốc kia dễ uống một chút sao?” Hồ thái tên đó cũng là người trong Thiên Ky Môn, nếu không tên đó còn trẻ cũng sẽ không được đặc cách vào Thái TÊN ĐÓ Viện rồi.

Thứ nhất là hắn ta đây thật có khả năng, thứ hai cũng là thân là thuộc hạ của Thiên Ky Môn mới có cơ hội này. Chỉ là, người bên ngoài sẽ không biết chuyện này.

Hắn lão phu có rút khóe miệng, nói: “Quốc sư đại nhân, loại thuốc kia không hại cũng là giết người, cho nên uống không dễ quá đỗi phàm thường.”

Quốc sư đại nhân từ trước đến giờ đều hết sức thông minh hiện tại trong phòng trống không, chỉ có thể ôm không thể ăn làm cho hắn hết sức khó chịu, vì vậy nói: “Có thể dùng thuốc cho nam tử không?”

Hồ thái gã cười nói: “Nam tử dùng ngược lại có, nhưng chỉ sợ uống xong về sau liền cắt đứt mạch máu của chính mình (vô sinh), phàm thường bản tọa không đề cử.”

Ánh mắt Diêu Thiên băng giá, sau đó nói: “Đáng giận Tả Tướng, hắn thế nào còn không có hành động, cũng đã sắp bảy ngày rồi.”

Hồ thái gã vừa dọn dẹp đồ đạc vừa nói: “Rất ít thời điểm thấy quốc sư đại nhân có loại tính tình không nhẫn nhịn được này.”

Diêu Thiên quay đầu lại nói: “Nghe nói Hồ thái hắn cũng là tân hôn, nếu muốn cậu rời khỏi nữ nhân ấy thì sẽ có tư vị gì?”

Sắc mặt Hồ thái tên đó tối sầm, nói: “Quốc sư đại nhân, xin không cần điều bản tọa đi vùng khác.”

Diêu Thiên phất phất tay nói: “Chỉ là suy nghĩ một chút, bản tọa còn không có ý tưởng đó.”

Hồ thái tên đó thở phào nhẹ nhõm, nói chuyện với quốc sư đại nhân thật sự quá mệt mỏi, tuy rằng tên đó là người hết sức dễ nói chuyện, nhưng có lúc nghe giống nói đùa, sau đó đối phương hết sức không tin được bị tên đó đá xuống địa ngục.

“Quốc sư đại nhân, hoàng thượng thăm hỏi tình huống của ngài, không biết muốn ta đây trả lời như thế nào?”

“Đi nói cho tên đó biết, vết thương của bản vương lại nứt ra, đã hôn mê, chỉ sợ không được.”

“Cái gì?”

“Về phần nứt ra như thế nào, ngươi bản tọa tới nghĩ biện pháp, khổ nhục kế không phải là bản tọa chưa dùng qua.”

Hồ thái gã cau mày, thật không rõ quốc sư đại nhân vì sao phải làm như vậy. Nhưng mà từ trước đến giờ dụng ý của tên đó rất sâu cũng không thích người khác hỏi tới, mình không thể làm gì khác hơn là làm tốt chuyện có thể làm là được rồi.

“Hồ thái tên đó, ngươi bản tọa thay bản tọa chẩn mạch, cảm thấy gần đây thân thể bản tọa như thế nào?” Nếu như muốn diễn khổ nhục kế sau khi bị cắt một đao nhất định sẽ mất máu, nếu là thân thể không tốt thì phải cẩn thận một chút, nếu không để lại mầm bệnh không chữa trị liền thảm. Trước kia chỉ là quốc sự cũng không cần hắn bản tọa rất vất vả, nhưng là có Kinh Kinh, hắn bản tọa cũng không hy vọng mình có ngày lực bất tòng tâm.

Hồ thái hắn nói: “Quốc sư đại nhân gần đây bởi vì điều dưỡng âm dương thích hợp, thân thể tốt hơn so với trước kia. Chỉ là hai ngày này có chút hỏa khí lớn, cần tiết ra chút hỏa khí, hoặc là ăn chút thức ăn nhẹ giữ vững lòng tĩnh lặng.”

Diêu Thiên nói: “Ta đây biết rồi, đối phương đi xuống đi!” Hỏa khí lớn, còn không phải là do thuốc kia làm hại.

Sau khi Hồ thái hắn rời khỏi, Diêu Thiên lại hỏi: “Thiên Ly, mấy ngày nay Viễn Từ như thế nào?”

Thiên Ly nói: “Thiếu gia rất an tĩnh, chỉ là buổi chiều bởi vì một số chuyện tên đó đuổi Xuân Hỉ đi rồi.”

Diêu Thiên bỗng nhiên đứng bật dậy, cau mày nói: “Xuân Hỉ đã đi?”

Thiên Ly nói: “Đã dọn dẹp đồ đạc rời đi.”

Diêu Thiên cười lạnh lùng nói: “Không hổ là nhi tử của Diêu Thiên lão phu, thế nhưng nghĩ đến loại biện pháp này ngăn cản lão phu.” Hắn lão phu xuống giường đi hai vòng, chắp tay sau lưng lạnh nhạt nói: “Phái người ra ngoài đi theo Xuân Hỉ, nếu như hắn lão phu đi xuống phía nam thì cho hắn lão phu đi, nếu như hắn lão phu đi phía bắc thì giết người hủy thi.”

Thiên Ly nói: “Vâng”

Diêu Thiên lại nói: “Còn nữa, trên đường chú ý tất cả trạm dịch, không được để Xuân Hỉ đưa tin ra ngoài.”

Thiên Ly nói: “Nếu như tin đã truyền ra?”

Diêu Thiên nói: “Không chừa một người, toàn bộ g**t ch*t, phá hủy tin tức.”

Thiên Ly đáp ứng một tiếng, liền lui ra.

Mà Diêu Thiên mỉm cười về phía gian phòng Diêu Viễn Từ đang đóng, tiểu gia hỏa này cuối cùng không muốn làm hoạt tử nhân nữa rồi, tên đó (DVT) đang đấu với tên đó (DT).

Hắn bản vương (DT) cũng muốn nhìn một chút, hắn bản vương (DVT) có thể đi tới trình độ nào, ngay cả Xuân Hỉ cũng có thể bỏ qua, trái tim của hắn bản vương (DVT) lại có thể lạnh đến mức độ nào?

Dù sao cũng là phụ tử (cha con), hắn lão phu (DT) sẽ không giết hắn lão phu (DVT), nhưng ở trong trận chiến này thế nhưng hắn lão phu (DT) lại không muốn thua.

Kinh Kinh nữ tử này, tên đó phải có được.

Tác giả có lời muốn nói: Diêu Thiên càng ngày càng hư, ha ha.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8