Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 37: Mãnh Hổ xuống núi, quốc sư bệnh tình nguy kịch

Cập nhật lúc: 2026-07-23 07:15:21 | Lượt xem: 6

Gần đây Kinh Thành xảy ra rất nhiều chuyện, dù Kinh Kinh chỉ tiếp ‘ khách ’ buổi tối còn ban ngày đặc biệt nghỉ ngơi cũng có nghe nói một chút.

Ngay cả người đi trên đường cũng nói, động tác liên tục gần đây của Tả Tướng Quốc, vừa bài bố quân đội trong kinh thành, vừa lệnh cho con tên đó là Quý phi múa kiếm vì hoàng thượng thiếu chút nữa làm hoàng thượng bị thương, kết quả lại bị phán vô tội thả ra!

Kinh Kinh cảm thấy Tả Tướng Quốc này thật muốn ra tay, chỉ sợ đến lúc đó Diêu Thiên sẽ gặp nguy ngập.

Buổi tối thời điểm Diêu Thiên tới, nữ nhân ấy lo lắng lôi kéo gã nói: “Nếu con hổ kia gây bất lợi cho đối phương thì làm thế nào?”

Diêu Thiên cười nói: “Không cần phải lo lắng, bản vương đều có sắp xếp.”

Kinh Kinh cau mày khẽ gật đầu, đột nhiên nói: “Nhưng thế nào lão phu ngửi được trên người cậu có mùi máu tươi?” Nói xong đưa lỗ mũi tới tiếp tục ngửi.

Diêu Thiên vội kéo nữ nhân ấy ra, nói: “Nữ nhân ấy đây là làm cái gì? Chẳng lẽ là vội vã muốn uống thuốc sao?”

Kinh Kinh mặc kệ hắn, đẩy ngã người tiếp tục ngửi, sau đó xé hắn phục của hắn nhìn thấy bên trong vết thương đã được bang bó từng tầng từng tầng.

Không trách được gần đây thời điểm kết hợp cùng với nữ nhân ấy đều không cởi tên đó phục, vốn cho là tên đó là gấp gáp, nhưng không ngờ thì ra là bởi vì bị thương.

“Đây là chuyện gì xảy ra?”

“Muốn con hổ cho là ta đây đã bị nó cắn, cho nên làm giả vết thương.” Nhìn quấn rất nhiều, thật ra thì không có nghiêm trọng như vậy.

Kinh Kinh lại đột nhiên ấn một ngón tay xuống, đau đến nỗi Diêu Thiên cau mày, sau đó tên đó bên này còn chưa kịp kinh thán than chính mình thương càng thêm thương, bên kia Kinh Kinh đã nhảy xuống giường không để ý tới tên đó.

Diêu Thiên thật ra thì vẫn cho rằng Kinh Kinh đi theo mình như vậy là uất ức nàng bản tọa, cho nên vô luận gặp phải chuyện gì chỉ cần nàng bản tọa mất hứng mình liền hết sức dụ dỗ.

Hiện tại mặc dù vết thương còn đau, còn phải tươi cười xuống giường ôm cô ấy nói: “Trách bản tọa lừa cô ấy sao? Thật ra thì thương thế kia quả thật không có nghiêm trọng như vậy, hơn nữa còn do bản tọa tự đâm.”

“A? Chàng điên rồi?” Kinh Kinh cũng chưa từng gặp phải người tự ngược mình thành như vậy.

Diêu Thiên quay người của nàng bản vương tới nhìn nàng bản vương nói: “Nàng bản vương không cần phải biết quá nhiều, chỉ cần hiểu rằng bản vương vì có thể cho nàng bản vương làm bạn với bản vương vô luận phương pháp khó khăn phức tạp hơn nữa đều có thể làm được. Huống chi chỉ là khổ nhục kế nho nhỏ, không đáng lo.”

Diêu Thiên vẫn cho là chính mình không có thiên phú dụ dỗ nữ hài tử, nhưng quan trọng là học tập, hiện tại tên đó tự cảm thấy vẫn có một ít phương pháp đối phó Kinh Kinh.

Tỷ như hiện tại, Kinh Kinh mềm lòng, nằm ở trước ngực tên đó vuốt vết thương của tên đó nói: “Ừ, lão phu không hỏi, nhưng là chàng nhất định không được để cho chính mình gặp chuyện không may. Nếu không, cậu liền mang theo lão phu…lão phu bảo vệ chàng.”

Khóe miệng Diêu Thiên rụt rụt, nói: “Thật sao? Nhưng mà bản vương là nam nhân, vẫn là do bản vương bảo vệ thê tử mới đúng.”

Trong lòng Kinh Kinh lại tự đánh bàn tính, nếu tình huống nguy ngập như vậy, lúc nào nàng bản tọa cũng phải chú ý tới an nguy Diêu Thiên mới được. Nếu không, chính mình không cẩn thận trở thành một quả phụ, chẳng lẽ phải đi Địa phủ theo đuổi tướng công sao?

Ngày hôm sau, Diêu Thiên đang ngủ say, kết quả vào lúc này hoàng thượng đại giá quang lâm.

Bởi vì hai ngày này trên người mang thương tích ra trận, hơn nữa k*ch t*nh mãnh liệt sục sôi một phen, Diêu Thiên trái lại đã thành thói quen ban ngày ngủ tới khi hồi phục sức lực rồi.

Thời điểm Hoàng thượng đến hắn nửa ngủ nửa tỉnh, chỉ nghe bên cạnh hoàng thượng khẽ khẽ thở dài: “Đối phương nói làm sao bệnh tức thì bệnh đây? Con hổ kia lại có hành động, để cho lão phu một người đối phó thế nào? Cho dù lão phu buông tha quân đội chém nhau với hắn, nhưng là hình ảnh hòa bình lão phu vừa thiết lập đã hủy sạch. Đối phương nói, lão phu phải làm thế nào? Biểu huynh……”

Diêu Thiên không nói, chỉ có thời điểm hắn bản tọa có chuyện cầu xin, vị biểu đệ hoàng thượng này mới có thể biểu huynh dài biểu huynh ngắn.

“Biểu huynh cậu xem, có muốn ta đây tìm tất cả đại phu ở Kinh Thành đến xem bệnh cho cậu hay không, để cho cậu nhanh chóng khỏe mạnh đứng lên?”

“Không cần……” Diêu Thiên nheo mắt lại nói.

“Vậy muốn lý do như thế nào, ngài mới có thể đứng dậy vì biểu đệ ta đây trừ con hổ này? Lại không đắc tội Hoàng thái hậu đây?”

“Thần ở nơi này có lá thư, ngài trở về xem rồi lại cho bản tọa câu trả lời chắc chắn, chỉ có 10 ngày, hi vọng ngài có thể lấy chuyện quốc gia đại sự làm trọng.” Nói xong lấy một phong thư đã viết xong ở bên người, cũng nói: “Bên cạnh lại không được có những người khác nhìn.”

Hoàng thượng vừa nghe có cửa dĩ nhiên vui sướng, vì vậy nhận lấy thư nói: “Lão phu sẽ tận lực hành động theo như trong thư viết.” Thật ra thì tên đó cũng rất rõ ràng cá tính Diêu Thiên, nếu như tên đó thật có lòng thì coi như bệnh nghiêm trọng đến đâu lúc nên ra tay sẽ ra tay, nhưng hiện tại tên đó chỉ ngồi yên xem hổ đấu, cho nên nhất định có chuyện gì muốn tên đó làm.[tan_hye.d,d,l,q,d]

Chỉ là, hoàng thượng lại không biết tất cả đều do Diêu Thiên ở sau lưng thúc giục Tả Tướng Quốc phản bội, nếu không tên đó cho dù có can đảm, tốc độ cũng không có nhanh như vậy.

Nhưng hoàng thượng sau khi lấy được tin tức trở về xem mặt xanh như tàu lá, hai tay hắn run rẩy cả người ngã từ trên Long Ỷ (ghế rồng, ghế vua) xuống mới chậm rãi từ trên đất đứng lên, vừa đứng dậy vừa nói: “Điên rồi, cái phương trời này điên rồi, Diêu Thiên thế nhưng cũng sẽ yêu nữ nhân…… Hơn nữa còn là loại quan hệ này. Hắn thế nhưng giao chuyện này cho bản vương làm, mục đích không phải là muốn cho người trong thiên hạ đều đổ lỗi bản vương?”

Miễn cưỡng ngồi vào chỗ của mình, lại nhìn tin một lần nữa, hắn ta đây co rút khóe miệng vứt tin xuống nói: “Diêu Thiên, cậu điên rồi, cậu cho là hoàng thượng là vạn năng sao? Cậu cho là hoàng thượng sẽ không bị một phần trách móc nào sao? Một Tả Tướng Quốc đã có thể đè chết ta đây, lại cho ta đây cái vấn đề khó khăn này không phải cho hắn ta đây lý do để động thủ hành thích vua?”

Vòng vo vài vòng trên mặt đất gã lại bình tĩnh xuống, Diêu Thiên coi như hung ác nữa cũng sẽ không để cho người làm loạn giang sơn muốn mạng của gã. Chẳng lẽ gã làm như vậy là có lòng tin đánh chết con hổ Tả Tướng Quốc này miễn gã hậu hoạn về sau? Nhưng mặt mũi Hoàng thái hậu lão mẹ gã này, gã giải thích như thế nào?

Hoàng thượng suốt cả đêm không ngủ, cái vấn đề khó khăn này thật đủ làm hắn ta đây suy nghĩ mười ngày rồi.

Mà trong vòng mười ngày này xảy ra rất nhiều chuyện, quan trọng nhất là Tả Tướng Quốc quang lâm quốc sư phủ. Hai người gặp mặt, có một người vô lực nằm ở trên giường, mặt vàng vọt. Một người long tinh hổ mãnh (khỏe mạnh như rồng, hổ) đứng trên mặt đất, thở dài một tiếng nói: “Tâm quốc sư đại nhân thật sự là không nhỏ, rốt cuộc vết thương cũ lại tái phát, không biết có nghiêm trọng hay không?”

Diêu Thiên cười khổ, vừa cười vừa ho khan nói: “Thượng…… Nhưng, khụ khụ…… Khó được Tả Tướng đến thăm bản tọa, mời ngồi mời ngồi……”

Tả Tướng Quốc lại cười nói: “Chỉ là chuyện quốc sư đại nhân bị bệnh như vậy không có mấy người tin tưởng, tất cả mọi người đều cho là ngài là con của Thần Tiên làm sao có thể bị chút vết thương nhỏ này đánh ngã, bản vương có dẫn theo Khương thái tên đó tới đây, không biết……”

Hồ thái gã cũng bên cạnh, hắn bản tọa nhanh chóng đứng lên lạnh lùng nói: “Chẳng lẽ Tả Tướng Quốc đại nhân là không tin gã thuật tiểu nhân sao?”

Tả Tướng Quốc nói: “Đâu có đâu có, cũng chỉ là Khương thái hắn là đại diện cho dân chúng toàn bộ kinh thành đến, nếu không để cho tên đó xem mạch làm thế nào giao phó cho chúng đây?”

Diêu Thiên đưa ra tay của mình, nói: “Dĩ nhiên phải giao phó, Khương thái tên đó xin……”

Tả Tướng Quốc bên này tức thì kéo khóe miệng, hiện tại Diêu Thiên đã bệnh thành như vậy bộ dáng tay kia cổ tay vẫn trắng noãn như cũ, so với nữ nhân còn dễ nhìn hơn. Hơn nữa vẻ mặt tên đó không còn hơi sức dù thân là nam nhân tên đó cũng không khỏi sinh lòng thương tiếc, trước kia ở trong triều đình đứng xa nhìn tên đó đã không dám nhìn thẳng rồi, hiện tại cẩn thận nhìn kỹ tên đó lại cảm giác những nữ nhân bên cạnh đều mất màu sắc.

Đột nhiên, Khương thái hắn bên kia lại kéo vạt áo Diêu Thiên xuống.

Cằm dưới chòm râu Tả Tướng Quốc run lên, nhìn bộ phận tinh xảo dưới xương quai xanh trở xuống liền thấy mình có chút trở nên không đúng.

Một người nam nhân ngày thường tốt như vậy làm cái gì, văn văn kiện kiện (chỗ nào, bộ phận nào) cũng là muốn mạng người. [tan_hye.d,d,l,q,d]

TÊN ĐÓ ngày thường tốt coi như xong, lại tính kế lợi hại như vậy, nếu không phải như thế tên đó cảm thấy quan hệ của mình và tên đó sẽ càng tốt hơn một chút.

“Hồi Tả Tướng Quốc, quốc sư đại nhân đúng là bị thương, hơn nữa là bị nội thương, chỉ sợ nhất thời không thể tốt ngay được.” Khương thái gã báo chi tiết.

Tả Tướng Quốc thu hồi tầm mắt của mình xấu hổ ho khan một tiếng nói: “Là như thế sao, vậy quốc sư đại nhân phải tĩnh dưỡng thân thể thật tốt.”

Diêu Thiên kéo vạt áo của mình lên, cười nói: “Đa tạ Tả Tướng Quốc quan tâm.”

Tả Tướng Quốc cũng không có vội vã đi, tên đó là lần đầu nhìn thấy Diêu Thiên vô lực như vậy, nào có đạo lý không tinh tế thưởng thức?

Chính là như vậy, cho đến khi Diêu Thiên ngủ, hắn ta đây mới lộ vẻ tức giận rời đi.

Đi tới bên ngoài phủ quốc sư, không khỏi nhớ lại tình trạng Diêu Thiên, nếu không phải hắn bản vương thân là nam nhân, chính mình chỉ sợ đã sớm bị hắn bản vương mê hoặc. Cho dù là biết rõ hắn bản vương là thân thể nam nhân, vẫn cảm thấy bất luận nơi nào đều mỹ mạo tinh tế, càng nghĩ càng mê muội.

Hắn ta đây mơ mơ màng màng lên cỗ kiệu, đi được một đoạn đường, đột nhiên một cơn gió lớn thổi tới.

Cơn gió này rất là quái dị, thế nhưng vậy mà làm cỗ kiệu thổi nghiêng về một bên mà người tới cùng tên đó lại bị gió thổi bay ra bên ngoài mười mấy bước, ngay cả đứng cũng không đứng lên được.

Tả Tướng Quốc xốc màn kiệu đi ra, cau mày đang suy nghĩ tại sao có thể có chuyện khác thường như vậy.

Đột nhiên một cái bao tải chụp xuống đầu, tên đó ngay cả giãy giụa cũng không kịp giãy giụa đã cảm thấy bả vai của mình bị đánh một gậy mạnh.

“Cậu là người nào, thậm chí ngay cả tướng quốc đương triều cũng dám đánh trộm.”

“Đánh chính là cậu.”

Tiếng nói đối phương khàn khàn, nghe không ra là nam hay nữ, chính là cố ý thay đổi tiếng nói của mình.

Tả Tướng Quốc là quan văn, chỉ có thể ôm chặt đầu của mình muốn cởi bao bố ra.

Nhưng đối phương xuống tay rất nặng, không để ý diện mạo đập loạn một hồi. Đau đến nỗi Tả Tướng Quốc luôn miệng kêu thảm thiết, nhưng là không cởi bao bố này ra được.

Cũng không biết bị đánh bao lâu, thời điểm tên đó cảm giác mình gọi cứu mạng đến nỗi âm thanh khàn khàn, cây gậy kia mới dừng lại.

Tiếp nghe bước chân vang lên, nghĩ đến đối phương đã đi rồi.

HẮN vội vã vén bao bố lên, giơ tay chùi mặt của mình một cái thế nhưng tất cả đều là máu.

Lúc này bọn gia đinh cũng chạy tới, nhìn Tả Tướng Quốc bị đánh thành cái đầu heo đám người kia đều sợ hết hồn, ngã quỵ một đống nói: “Tả Tướng Quốc đại nhân, chúng ta đây mặc dù nghe được tiếng ngài kêu nhưng lại bị gió làm cho đầu óc choáng váng thế nào cũng không đứng nổi.”

Tả Tướng Quốc mới vừa nói chuyện, một cái răng lạch cạch một tiếng rơi trên mặt đất, tên đó đau đến nước mắt cũng chảy xuống, miễn cưỡng nói: “Trở về.” Không đi trở về ngộ nhỡ có người đi ngang qua nhìn thấy thì thành cái dạng gì, không cần suy nghĩ tên đó cũng biết hình tượng của mình bây giờ thật sự không nên ra ngoài dọa người.

Mà một bên, hai chân Kinh Kinh đã chạy vào trong tiểu viện.

Nàng bản vương vỗ ngực của mình cười hắc hắc không ngừng, để cho tên khốn kiếp cậu nhìn chằm chằm mặt và ngực Diêu Thiên, cho cậu đi quốc sư phủ tìm phiền toái, phát hiện chính mình biến thành đầu heo rồi, xem cậu còn dám ra cửa sao?

Vừa rồi ở trong phòng cô ấy bởi vì quan tâm tình huống Diêu Thiên sợ lộ vết dùng phấn, nhưng không ngờ thấy được chính là có một nam nhân râu bạc nhìn chằm chằm nam nhân của mình, một bộ dáng rất muốn ăn hết tên đó (DT).

Nghe kỹ lại, nam nhân này chính là con mãnh hổ, Kinh Kinh vừa kinh vừa sợ rồi.

Bỗng nhiên nàng ta đây cảm thấy chính mình bị thua thiệt, thân thể kia vốn chính là người của nàng ta đây bây giờ lại bị một người nam nhân chiếm tiện nghi, không được, đây là vấn đề mặt mũi nhất định phải đòi lại.

Cho nên, cô ấy chờ ở trên đường Tả Tướng Quốc đi qua, đám người đó vừa đến sẽ dùng cái sáo ốc biển thổi bay bọn gia đinh, sau đó đánh Tả Tướng Quốc dữ dội.

Nhưng Kinh Kinh cũng biết thời điểm đánh người tốt nhất không nên để cho hắn bản tọa nhìn thấy mặt của chính mình, cho nên mượn một cái bao bố dùng để lót đất từ ổ ăn mày ven đường trực tiếp trùm lên đầu của hắn bản tọa rồi đánh.

Bữa tiệc này đánh hết sức mừng rỡ, nhưng không nghĩ tới tất cả đều thu vào trong mắt một người.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8