Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 38: Chán ghét Thần Tiên, một người lại thêm một người

Cập nhật lúc: 2026-07-23 07:15:25 | Lượt xem: 5

Thiên Ly chưa từng thấy phương pháp bất thường như vậy, thế nhưng có thể không cần đuổi người đi. Hơn nữa, hắn bản tọa càng không nghĩ tới dáng người nho nhỏ của thiếu phu nhân lại có lực bộc phát (sức lực lúc tức giận) mạnh mẽ như vậy, thế nhưng đánh một đại nam nhân thành cái dạng kia.

Nhất là tốc độ cô bản tọa chạy trốn, nếu như nói là võ công lại không giống, bởi vì nếu như cô bản tọa có loại công lực này chỉ sợ đã sớm phát hiện hắn bản tọa, nhưng cô bản tọa cũng không có phát hiện.

Thiên Ly nghe lệnh quốc sư bảo vệ nàng ta đây, không tới vạn nhất tuyệt đối sẽ không lộ diện, nhưng là tên đó (TL) có nên nói chuyện này cho tên đó (DT) nghe hay không đây?

Mắt thấy thiếu phu nhân vào phòng, tên đó không biết tại sao cô ấy biết Tả Tướng Quốc sẽ đi ngang qua nơi này? Thiên Ly không có lòng tò mò, tên đó từ nhỏ đã bị quốc sư nghiêm khắc huấn luyện, có chút tình cảm đã sớm quên mất.

Buổi tối Diêu Thiên tới đây, tên đó tự nhiên là dụ dỗ Kinh Kinh trước, đến quá nửa đêm tên đó lại bắt đầu tìm Thiên Ly hỏi tình huống ban ngày của Kinh Kinh.

Thiên Ly trả lời: “Rất tốt.”

Diêu Thiên ngồi tựa vào thành ghế trong thư phòng, những lúc thế này hắn lão phu luôn luôn hiện ra chút lười biếng và gợi cảm. Thiên Ly không dám nhìn thẳng hắn lão phu lúc này, cảm giác có đôi khi không giải thích được liên tưởng mà tim đập nhanh.

“Thật sao? Bất quá nghe nói Tả Tướng Quốc con hổ kia ở khu vực gần đây bị người dùng gậy đánh trộm, thật không biết là ai to gan làm như vậy.” Diêu Thiên nghĩ đến điều này không khỏi cười đến hết sức vui vẻ, nhưng lời nói của Thiên Ly làm hắn không vui nổi.

“Bẩm Quốc sư, là thiếu phu nhân.” Thiên Ly nói.

“Cái gì?” Diêu Thiên không tin đứng lên, sau khi hắn ta đây hỏi Thiên Ly nhìn và nghe thấy gì lại cảm thấy bé gái kia nhất định có chuyện gì gạt mình.

Đột nhiên lại nghĩ tới Diêu Viễn Từ từng gọi nàng bản vương là tiểu tiên nữ?

Cái xưng hô này khi tên đó (DVT) còn bé được cứu trở về từng kêu lên, sau đó tên đó (DVT) tựa như nổi điên tìm nữ tử kia, tiểu tiên nữ không tồn tại.

Chẳng lẽ, trong này có quan hệ gì sao?

Hắn ta đây đi vòng vo hai vòng trong thư phòng, cuối cùng lại trở về gian phòng.

Trên giường Kinh Kinh bởi vì mệt nhọc đã ngủ mơ mơ màng màng đột nhiên bị Diêu Thiên đánh thức, cô bản vương chợt nắm chăn nửa tỉnh ngủ mà nói: “Bản vương không muốn lại làm tiếp, bản vương muốn đi ngủ.”

Diêu Thiên vốn là một bụng nghi vấn và trách cứ, nhưng khi nhìn dáng vẻ cô ấy như vậy chỉ cảm thấy trái tim bị một kích mạnh mẽ, cho dù cô ấy tất cả đều không đúng cũng không sinh ra nửa phần tức giận.

“Cô ấy……” Kéo cô ấy đứng lên ngồi thẳng, sau đó lại không biết phải hỏi thế nào.

“Thế nào?” Kinh Kinh lảo đảo dựa vào trước ngực Diêu Thiên, vừa nắm tên đó phục của tên đó tránh cho mình bị ngã xuống giường, vừa ngáp hỏi.

Diêu Thiên cuối cùng vẫn không hạ được quyết tâm, nói: “Thôi, ngủ đi!” Thấy cô ấy buồn ngủ như thế, cho dù hắn lão phu có nhiều điều muốn hỏi hơn nữa cũng chỉ có thể đợi đến ngày mai.

Kết quả ngày hôm sau lúc hắn tới, lại bị tình hình hiện trường làm cho ngạc nhiên đến ngây người, quát to: “Cậu là người phương nào?”

Hiện tại trong phòng của tên đó và Kinh Kinh có thêm một nam nhân, một nam nhân dung mạo cực kỳ xinh đẹp, phong cách thoát tục. Lúc này tên đó đang quỳ một chân dưới đất, ôm bắp đùi Kinh Kinh thế nào cũng không buông ra.

Mà Kinh Kinh nhìn hắn ta đây đi vào, vội nói: “Chạy mau……”

Diêu Thiên thiếu chút nữa khí tuyệt mà chết, hắn là nam chủ nhân nơi này, thế nào bắt hắn phải chạy, muốn chạy cũng là tên nam nhân vô lại này.

Nhưng hắn còn không chưa kịp nói gì, nam nhân kia đã quay đầu lại hung hăng nhìn hắn nói: “Chính là hắn, chính là cái nam nhân này sao?”

Kinh Kinh chỉ cảm thấy nhức đầu, nói: “Không phải……”

Nam nhân nói: “Vậy gã là ai?”

“Ta đây…… Công công ta đây……” Kinh Kinh không nghĩ ra lý do khác, chỉ có thể nói như vậy.

Mà nam nhân cũng chính là sư tôn đột nhiên nhảy từ trên đất lên nói: “Này Nhữ (ngươi bản tọa) là có ý gì, phá tấm thân xử nữ Nhữ chính là con trai hắn bản tọa? Bản tọa đi giết hắn bản tọa……” Nói xong liền chạy tới trước mặt Diêu Thiên nói: “Con của Nhữ ở nơi nào?”

Diêu Thiên chỉ cảm thấy lời giải thích vừa rồi của Kinh Kinh hết sức chói tai, tên đó vốn là nam nhân đầu tiên của cô ấy, cái này và Diêu Viễn Từ có quan hệ gì, vì vậy nói: “Không cần tìm tên đó, lão phu mới chính là người nam nhân đầu tiên cũng là người cuối cùng.”

Thầy nổi giận, nói: “Thì ra là Nhữ, bản vương muốn giết Nhữ……” Nói xong giơ tay phải lên bóp cổ Diêu Thiên.

Diêu Thiên cũng là người luyện qua công phu, lắc mình tránh qua, nhưng phát giác nam nhân này giận dữ rồi, thế nhưng đuổi theo bóp cổ hắn, nhìn một đôi tay đang nắm xung quanh cần cổ hắn, vô luận hắn tránh thế nào cũng không tránh được.

Chưa từng thấy chuyện quái dị như vậy, Diêu Thiên chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh cũng chảy xuống.

Một bên Kinh Kinh cũng gấp đến đổ mồ hôi, lớn tiếng nói: “Nếu đối phương lại tiếp tục giết tên đó, ta đây…… Ta đây…… Ta đây tức thì thoát khỏi sư môn, về sau không để ý đối phương nữa.”

“Không cần! oa oa” Thầy thế nhưng trực tiếp buông tha Diêu Thiên bổ nhào trở lại, tiếp tục ôm bắp chân Kinh Kinh nói: “Đừng vứt bỏ vi sư, đồ nhi ngoan của ta đây.”

Diêu Thiên th* d*c một lát, thấy hắn ta đây lại ôm chân Kinh Kinh không buông, vì vậy chạy tới liền một cước đá vào người hắn ta đây nói: “Buông cô ta đây ra.”

Thế nhưng một cước hoàn toàn vô dụng, tựa như đá vào trên bông không chút ảnh hưởng.

Đang khác thường, thầy nói: “Nam nhân này có gì tốt, hắn nhốt đồ nhi của bản tọa ở loại địa phương này, chỉ đang đùa bỡn tình cảm của Nhữ, không bằng cùng vi sư đi đi, trở về núi song tu đi.”

Diêu Thiên tự nhiên biết song tu này là ý gì, lạnh lùng nói: “Cái người nam nhân này lại nói bậy nữa, bản tọa liền g**t ch*t cậu.”

Sư phụ nói: “Nhữ lừa gạt đồ đệ ta đây, ta đây không có tấn công đã là ngươi ta đây may mắn rồi.”

Hai người nam nhân này liếc nhau một cái đồng thời hỏi Kinh Kinh: “Đây là chuyện gì xảy ra?”

Hai mắt Kinh Kinh muốn khóc không được, nói: “Các ngươi bản tọa tĩnh lặng một chút, hãy nghe bản tọa nói, chỉ là ngươi bản tọa có thể buông bản tọa ra trước hay không?” Duỗi thẳng chân vào đá văng thầy ra, cô ấy nhút nhát liếc mắt nhìn Diêu Thiên nói: “Thật ra thì bản tọa đã sớm nói rõ với ngươi bản tọa, bây giờ còn nguyện ý nghe sao?”

Diêu Thiên trong lòng thở dài một tiếng, hắn bản tọa không muốn nghe thì thế nào? Nguyên bản không nỡ để nàng bản tọa rời đi, hơn nữa lại xuất hiện một nam nhân ưu tú như vậy, chính mình nếu như rời đi nửa bước cũng không biết đám người kia có thể làm ra loại chuyện gì. Vì vậy hắn bản tọa đè nén lửa giận của mình ngồi xuống nói: “Cậu nói.”

Kinh Kinh liền đem chuyện mình thế nào gặp được sư phụ, thế nào tu đạo nói một lần. Mà Diêu Thiên nhìn chằm chằm sư phụ nói: “Cậu nói là, hắn là Thần Tiên?”

Kinh Kinh khẽ gật đầu nói: “Ừ, tiểu tiên.”

Sư tôn tức giận nói: “Đại tiên, là đại tiên.”

Diêu Thiên không tin trên đời này có tiên, nhưng là Kinh Kinh nói hơn nữa chuyện phát sinh ngày hôm qua hắn đã tin một nửa.

GÃ nhìn thoáng qua sư phụ, nói: “Nếu là sư phụ, như vậy mới vừa rồi cũng không cần so đo.” Nói xong khẽ mỉm cười.[tan_hye,d,d,l,q,d]

Thầy ngay lập tức nói: “Ta đây ghét nụ cười của hắn ta đây, Kinh Kinh cùng ta đây đi thôi!”

Diêu Thiên nói: “Không được, bây giờ cô ấy đã là thê tử của bản tọa.”

Sư phụ ngắt lời nói: “Nhữ cưới cô bản tọa sao?”

Những lời này đụng phải chỗ đau của Diêu Thiên, hắn bản vương khiến cho hoàng thượng suy xét nhưng đến hiện tại hắn bản vương vẫn chưa đưa một chút tin tức nào. Hiện tại lại đột nhiên đang nhảy ra một người đoạt thê (vợ), chính mình nếu không nắm chặt quả thật rất khó nói. Vô luận hắn bản vương có phải Thần Tiên hay không, dựa vào giao tình nhiều năm của bọn hắn bản vương như vậy, mình cũng không có khả năng.

Diêu Thiên đứng thẳng lên nói: “Hiện tại ngay lập tức cưới, Kinh Kinh theo lão phu đi.” Nói xong đưa tay, nhưng trong lòng không có gì lo lắng. HẮN biết nếu là nữ nhân khác không danh không phận đi theo hắn lâu như vậy trong lòng chỉ sợ đã sớm oán hận rất nhiều, nhưng không ngờ Kinh Kinh lại trực tiếp đưa tay cho hắn nói: “Ừ.”

Sư tôn lần nữa bị đả kích, rơi lệ nói: “Tại sao, tại sao bản vương luôn luôn bị ném bỏ.”

Kinh Kinh ấn đầu nói: “GÃ (sư phụ) chính là bộ dáng kia, ngươi bản tọa không cần trách gã (sư phụ). Nếu như ngươi bản tọa còn có chuyện an bài, hôm nay coi như xong.” Mặc dù cô bản tọa thật rất muốn sớm ngày gả cho gã (DT).

Diêu Thiên lại nắm tay của cô ấy nói: “Nếu như đã quyết định thì nhất định không cần nghĩ cái gì, hơn nữa cũng không biết người thầy kia khi nào trở lại.”

“Nhưng……”

“Bản tọa đều chuẩn bị xong.” Diêu Thiên mỉm cười một cái, sau đó dắt tay của cô ấy kéo người vào trong ngực mình nói: “Bản tọa mặc kệ đối phương là người nào, hoặc là cái gì tiên, chỉ cần đối phương nguyện ý đi theo Diêu Thiên bản tọa, bản tọa liền gánh lên toàn bộ trách nhiệm. Chỉ là Kinh Kinh, nếu như lần này, trong triều không còn quốc sư, chỉ có một nam nhân cùng với đối phương vượt qua còn sống phàm thường đối phương có bằng lòng hay không?”

Kinh Kinh hiểu, gã cũng định bỏ qua địa vị của bản thân, vậy cô ấy còn có cái gì đáng sợ?

Vì vậy mạnh mẽ gật gật đầu, nói: “Nguyện ý, chúng bản tọa cùng đi câu cá, cùng đi du sơn ngoạn thủy, được không?”

Diêu Thiên cười nói: “Đương nhiên được, không có gì tốt hơn so với cái này.”

Nếu như đã quyết định, vậy thì không có lại hối hận. Diêu Thiên hướng về phía bên ngoài gian phòng nói: “Thiên Ly, trên bàn trong thư phòng phủ Quốc sư có hai bức thư, nếu như lần này sau khi bản tọa đi bị từ quan đối phương liền giao bức thư màu đỏ cho các Lão tiền bối Thiên Ky Môn. Nhưng nếu như bản tọa vẫn là quốc sư, liền giao bức thư màu xanh lá cây cho đám người kia, nhớ rõ chưa?”

Thiên Ly ở bên ngoài đáp ứng nói: “Nhớ.”

“Ngoài cửa còn có người?” Kinh Kinh quái dị hỏi.

“Chỉ là dùng để bảo vệ ngươi bản tọa.” Diêu Thiên v**t v* mặt của nữ nhân ấy nói: “Đổi bộ hắn phục đi, muốn nhìn dáng vẻ xinh đẹp nhất….”

Kinh Kinh nhìn ánh mắt của gã rất dịu dàng, giống như tân lang đang chuẩn bị đi bái đường.

Cô bản tọa cũng hiểu, thực sự làm cho chính mình trở nên xinh đẹp nhất.

Tiếp đám người kia ngồi lên xe ngựa đã chuẩn bị xong, chạy thẳng tới hoàng cung.

Hoàng thượng Thiên Vinh vì bức thư của Diêu Thiên đã hai ba ngày không có chợp mắt, giờ đang dùng mắt gấu mèo nhìn chằm chằm tiếp tục trầm tư. Nhưng đột nhiên nhận được một câu Diêu Thiên cầu kiến, làm cho tên đó sợ đến thiếu chút nữa ngã từ trên ghế xuống.

Người biểu huynh này chưa từng có thời điểm quá mức như vậy, chẳng lẽ là xảy ra chuyện gì nghiêm trọng hơn rồi hả? Vội vàng để cho người nói tên đó đi vào, kết quả thấy Diêu Thiên thế nhưng mang theo Kinh Kinh đi vào, chúng nhìn Thiên Vinh rồi quỳ hành lễ, Diêu Thiên càng thêm quy củ nói: “Xin hoàng thượng thành toàn.”

Hoàng thượng Thiên Vinh liền tranh thủ đuổi tất cả những người khác ra ngoài, sau đó cau mày đi xuống, kéo Diêu Thiên nói: “Biểu huynh, chẳng lẽ các ngươi ta đây đã?”

Diêu Thiên giật giật khóe miệng, vị này không phải là biết rõ còn cố hỏi sao? Hắn lão phu từ trước đến giờ nhìn thấy nữ nhân, đều là sau khi xuống giường lại chia sẻ với chúng. [tan_hye,d,d,l,q,d]

“Nên xảy ra cũng đã xảy ra.” Hắn thản nhiên nói.

Hoàng thượng rối rắm nhìn Kinh Kinh một chút, vừa kéo Diêu Thiên đến vừa nói: “Bản tọa không phải nói nữ nhân này không tốt, chỉ là nữ nhân trong thiên hạ nhiều như vậy, làm sao đối phương lại nhìn trúng con dâu của mình cơ chứ?”

Diêu Thiên nói: “Chuyện tình cảm, khó mà tránh khỏi.”

Hoàng thượng khẽ thở dài một hơi nói: “Có thể tìm một chỗ cho cô ấy kim ốc tàng kiều hay không, vạn nhất không cẩn thận sinh nhi nữ (con trai, con gái), ôm trở về nói là nghĩa tử nghĩa nữ không phải là được sao?” Từ cổ chí kim có bao nhiêu người đều làm như vậy.

Diêu Thiên quay đầu lại liếc mắt nhìn Kinh Kinh đứng ở phía sau mình, nói: “Bản tọa không muốn ủy khuất cô ấy.”

Vẻ mặt Hoàng thượng thống khổ nói: “Vậy ngươi lão phu muốn ủy khuất lão phu sao?”

Diêu Thiên cười khổ nói: “Cho nên, lão phu cũng vậy quyết định trực tiếp cưới nữ nhân ấy. Nhưng là, vì thế chỉ sợ sớm muộn đối phương cũng sẽ hạ ý chỉ miễn chức hoặc là giáng tội lão phu.”

Hoàng thượng phát điên nói: “Nhưng ngươi bản tọa phải cho bản tọa lý do, làm thế nào để cho lũ người kia cũng thừa nhận hôn sự của các ngươi bản tọa?”

Diêu Thiên nói: “Chủ ý này cần hoàng thượng phải tự nghĩ.”

Hoàng thượng nắm quyền nói: “Được, không phải là biểu huynh muốn nữ nhân sao, bản tọa cũng không tin không cấp (cho) ngươi bản tọa được.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8