Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 42: Mượn cớ giết hổ, hổ lại hành hung!
Nếu là lúc trước những người văn nhân kia đã sớm bị dọa đến giải tán hết, nhưng hôm nay cực kỳ đặc biệt, những người này chẳng những không giải tán còn cãi nhau với Hoa Lạc Vân.
Hoa Lạc Vân cảm thấy không đúng, chờ tên đó đánh người gục xuống cũng cho người âm thầm theo dõi chúng, phát hiện kết quả những người này thì ra là đều là người của Tả Tướng Quốc, xem ra chúng là cố ý nói xấu Quốc sư và Kinh Kinh, muốn mượn cơ hội diệt trừ Quốc sư.
Hoa Lạc Vân cảm thấy chuyện này cần nói rõ với Quốc sư Diêu Thiên, nếu không nước chỉ sợ sắp loạn. Nhưng gã phải thông báo như thế nào? Quốc sư phủ chắc chắn sẽ không cho gã vào, xem ra chỉ có thể mời Lôi Báo ra mặt. GÃ dù sao cũng là con trai của bạn hữu (bạn) Quốc sư, nếu như cầu kiến có lẽ có thể đi vào Quốc sư phủ.
Hoa Lạc Vân tìm được Lôi Báo, hai người thương lượng một chút liền tức thì tiến về phía phủ Quốc sư.
Lần này cũng may, Diêu Thiên lại tiếp đãi lũ người kia.
Đi vào lại phát hiện hắn bản vương đang viết chữ ở thư phòng, bên cạnh còn có một nữ tử thay hắn bản vương mài mực, chính là người đã lâu không gặp Kinh Kinh.
Ý định của Hoa Lạc Vân đối với Kinh Kinh tất nhiên đã hình thành thì không thay đổi, thấy cô ấy lại cảm thấy tim đập rộn lên, ngay cả đôi tay cũng không biết đặt ở nơi nào.
Diêu Thiên thấy chúng tiến vào, liền cười với Kinh Kinh nói: “Được rồi, cô ấy đi xuống đi, khách nhân đã tới.” Nói xong còn vỗ nhẹ tay của cô ấy.
Hắn lão phu làm tướng công cũng không dễ dàng, mình rõ ràng đã công bố cho thiên hạ thánh chỉ của hoàng thượng nhưng vẫn có vài nam nhân tâm tồn ác ý với nữ nhân ấy. Trước mắt thì có hai, không nhìn ánh mắt của chúng cũng biết rồi.
Vừa rồi mặc dù tên đó biểu đạt quyền sở hữu Kinh Kinh, mặc dù đám người kia bị đả kích, nhưng ánh mắt vẫn tiếp tục đuổi theo phương hướng Kinh Kinh rời đi, không có nửa điểm che giấu.
Diêu Thiên ho nhẹ một tiếng nói: “Hai vị tới Quốc sư phủ có chuyện gì không?”
Hoa Lạc Vân lúc này mới nhớ tới chính sự, vì vậy nói những chuyện mình nhìn thấy nghe thấy ra.
Diêu Thiên nhìn Hoa Lạc Vân một chút, nếu quả thật nói như vậy hắn ta đây còn là chất tử (cháu ruột) của mình. Hoa Nhan xuất thân từ Hoa gia, thân phụ Hoa Lạc Vân chính là thân huynh trưởng.
Nhưng mà bởi vì năm đó đám người kia che giấu thân phận thật của hắn, vì thế hiện tại hắn không thể nhận tổ quy tông.
Đã nhiều năm như vậy Diêu Thiên cũng thành thói quen, hắn ta đây khẽ gật đầu nói: “Thì ra là như vậy, ta đây biết rồi.”
Lôi Báo nói: “Quốc sư đại nhân mọi chuyện xin cẩn thận, Tả Tướng Quốc này không có cái gì hảo tâm (lòng tốt).”
Diêu Thiên cười nói: “Điều này cũng không phải là ngày đầu tiên biết.”
Lôi Báo nói: “Bản tọa muốn đi nhìn Viễn Từ một chút, không biết……”
Diêu Thiên nói: “Ta đây cho người dẫn cậu đi, không cần lạc đường trong phủ.”
Lôi Báo từ nhỏ không biết đã tới Quốc sư phủ bao nhiêu lần làm sao có thể lạc đường, nhưng vẫn là có người dẫn bọn hắn ta đây tới mở cửa phòng Diêu Viễn Từ.
Diêu Thiên nhìn bóng lưng lũ người kia trong lòng đã có tính toán, Tả Tướng Quốc này lần trước bức vua thoái vị không phải bị hắn đè xuống, hiện tại lại muốn lại dùng quốc dân đến bức hoàng thượng thu hồi quyền lực của hắn. Diêu Thiên hết sức vô chủ sự, nếu như không phải là bởi vì có Hoàng thái hậu ở đây, lần trước Tả Tướng Quốc chết là đã định.
Ngàn tính vạn tính, không ngờ lão thái thái đang trong thâm cung kia lại gửi thư cho hắn bản vương, thông báo hắn bản vương chạy ra khỏi hiện trường. Sau đó lại không cho hắn bản vương cơ hội phản bác, ngược lại lần này có lẽ có thể mượn cơ hội hoàn toàn đánh chết, chỉ cần hắn bản vương vừa chết cho dù Hoàng thái hậu có đứng ra làm chủ, cũng không còn cách nào với hắn bản vương.
Chỉ là, Kinh Kinh lại phải chịu thiệt một chút.
Kinh Kinh lại không biết hắn bản tọa người tướng công tương lai đang đánh chủ ý gì lên nữ nhân ấy, chỉ là một lòng muốn mời sư phụ tham gia hôn lễ của mình.
Nhưng sư phụ đau lòng, nàng lão phu liền viết thư cho sư tỷ hỏi nàng lão phu làm thế nào dụ dỗ sư phụ trở lại.
Yên Phi rất nhanh viết thư hồi âm, trong thư nói như vậy, đối phương chỉ cần viết thư cho hắn, nói cho dù mình gả cho người lão phu cũng sẽ không quên sư tôn. Lại nói, cho dù tướng công của mình chờ cũng không bằng sư tôn chờ lâu……
Chỉ đơn giản như vậy sao?
Câu nói sau cùng Yên Phi viết rõ nói: “Chiêu này là sư tỷ tiền nhiệm của lão phu truyền xuống, trăm lần đều linh.”
Kinh Kinh không ngờ đơn giản như vậy, vì vậy lại gửi thư cho sư phụ, theo lời sư tỷ nói đại khái ý tứ mình lại tăng thêm chút tình cảm vào, một bức thư vừa có máu vừa có nước mắt liền truyền ra ngoài.
Mà thư vừa gửi đi, rất nhanh sẽ lấy được thư hồi âm của sư tôn.
Năm chữ: “Ta đây ngay lập tức tới ngay.”
Kinh Kinh không ngờ đơn giản như vậy, nhưng mà điều này cũng là một bộ công phu độc môn công phu trăm ngàn năm qua lưu lại!
Phía bên cô bản tọa chờ thầy không đề cập tới, chỉ nói Diêu Thiên bên kia, hắn bản tọa đã chuẩn bị tốt toàn bộ, chỉ ngồi chờ có người cắn câu.
Tả Tướng Quốc lại góp lời với hoàng thượng, hi vọng hắn bản vương có thể xử lý loại hành động **** này của Diêu Thiên.
Hoàng thượng Thiên Vinh lại nói: “Quốc sư đại nhân làm sao làm chuyện như vậy đây? Hơn nữa hắn bản tọa nói hai người chính là được Tiên Nhân làm mối, bản tọa sao có thể không đồng ý.”
Tả Tướng Quốc cười nhạt nói: “Hoàng thượng, chỉ sợ tin tưởng chỉ có một mình đối phương, hiện tại bên ngoài không có ai tin tưởng chuyện chuyện hoang đường này. Hơn nữa Mễ tiểu thư đó cũng biết tính tình Diêu Thiên, không bằng cho gọi cô ta đây tới hỏi là biết.”
Hoàng thượng nói: “Cũng tốt, nhưng mà người của ta đây bên này lại không thể động, bởi vì trong hoàng cung Diêu Thiên có lưu cọc ngầm, vừa động hắn ta đây cần đều biết ta đây muốn làm cái gì, đến lúc đó nhất định không gặp được Mễ tiểu thư rồi.”
Tả Tướng Quốc nói: “Vậy lão phu phái người truyền chỉ thay ngươi lão phu.”
Hoàng thượng cau mày nói: “Hiện tại Mễ gia chỉ sợ sẽ không tin tưởng người khác.”
Tả Tướng Quốc nghĩ cũng phải, hiện tại địa vị Mễ gia đang tăng nhanh, lũ người kia làm sao sẽ để cho một chút người ngoài tùy tiện nhìn thấy Mễ tiểu thư?
Hắn lão phu suy nghĩ một chút nói: “Vậy tự lão phu đi là được.”
Hoàng thượng gật gật đầu nói: “Vậy thật sự phải cám ơn tướng Quốc rồi, mặt trên kim bài này có ấn tín hoàng đế, ngươi bản tọa mang theo liền có thể để cho đám người kia giao Mễ tiểu thư ra rồi.”
Tả Tướng Quốc hô vạn tuế, sau đó mang theo lệnh bài ra khỏi hoàng cung.
Trong lòng của tên đó đang suy nghĩ, lần này nhất định phải khiến cho Diêu Thiên thân bại danh liệt.
Chỉ cần hoàng thượng từ trên người Mễ gia tiểu thư hỏi ra được đám người kia cũng không phải là cái gì Thần Tiên chúc phúc, đến lúc đó Diêu Thiên nhất định sẽ bãi quan.
TÊN ĐÓ một người không có thực quyền, như vậy hoàng triều còn có người nào đáng sợ?
Một đường đi tới Mễ gia, hắn gọi người gõ cửa, chỉ chốc lát có người hầu hỏi: “Xin hỏi ngài tìm người nào?”
Tả Tướng Quốc nói: “Bản vương tìm Mễ tiểu thư nhà các đối phương, cô bản vương ở nơi nào?”
Người hầu đáp: “Đang ở hậu viện chuẩn bị giá gã, xin hỏi ngài……” Tả Tướng Quốc đẩy tên đó ra, sau đó ngoắc về phía sau nói: “Dẫn người đi.” Người hầu kia sợ hết hồn định đi đóng cửa, nhưng Tả Tướng Quốc căn bản không cho tên đó cơ hội, trực tiếp động thủ đá cửa.
Sau đó thuộc hạ của hắn cũng xông lên đè tên người hầu này xuống.
Đám người kia to liền chạy thẳng tới hậu viện, trên đường bắt thêm người hầu nữa hỏi, cuối cùng tìm được gian phòng Mễ Kinh Kinh ở.
Đẩy cửa ra, thấy một nữ tử đang thêu hoa bên cửa sổ, Tả Tướng Quốc vung tay lên nói: “Dẫn người đi.”
Một lời của hắn vừa thốt ra nhanh chóng có người xông lên kéo nữ tử kia đi, nữ tử nói: “Buông ra, các cậu muốn làm gì?”
Tả Tướng Quốc nâng cằm của cô ấy lên cười lạnh lùng nói: “Loại mặt hàng như thế này cũng học người bản tọa quyến rũ nam nhân, hừ…… Đê tiện. Lôi cô ấy đi, không cho bất luận kẻ nào ngăn cản chúng bản tọa.”
“Dạ!” Mọi người đáp ứng, cứ như vậy kéo Mễ Kinh Kinh chạy ra ngoài.
Mễ phủ có không ít người ra ngoài ngăn cản, nhưng tên đó đều làm như không chuyện gì.
Đúng lúc ấy thì Mễ Tu Nguyên đến, nói: “Tả Tướng đại nhân xin buông tiểu muội ra.”
Tả Tướng Quốc cười lạnh lùng lấy kim bài ra nói: “Cậu có bản lãnh thì đuổi theo, bất quá vạn nhất thuộc hạ của ta đây không cẩn thận làm bị thương muội muội cậu xin đừng trách tội.”
“Cậu……” Xem ra vẫn là sợ muội muội của mình bị thương, Mễ Tu Nguyên thế nhưng lui một bước nhíu mày.
Tả Tướng Quốc chỉ sợ Mễ Tu Nguyên đi thông báo cho Diêu Thiên, đến lúc đó chính là mình muốn đi cũng khó.
Ngay ngay lập tức dẫn người lên xe ngựa, Tả Tướng Quốc ra mệnh đội ngũ đi nhanh, cho đến ngoài Ngọ môn. Lại trong phạm vi một dặm phía trước chính là Hoàng Thành, nơi đó là khắp nơi đều là cấm vệ quân, nếu có người dùng võ lực, ngay lập tức sẽ có binh lính Hoàng Thành bắn vạn tiễn từ trên xuống.
Tả Tướng Quốc cực kỳ vui vẻ, mắt thấy chỉ cần vào Hoàng Thành Diêu Thiên chắc chắn sẽ bởi vì **** tội lớn mà bị bãi quan. Hắn cũng không cách nào muốn mạng của hắn, một là không nghĩ, thứ hai hắn cũng biết hoàng thượng và hắn là cái giao tình gì. [d.d.l.q.d]
Nhưng chỉ cần quyền lực của tên đó không còn, chính mình muốn xử lý tên đó như thế nào đều được.
Đang lúc hắn suy nghĩ lung tung mà hài lòng, trước mặt đột nhiên trống trận lôi minh.
Trước cửa hoàng cung tại sao có thể có trống trận?
Tả Tướng Quốc sợ hết hồn, đồng thời cỗ kiệu cũng dừng lại. Hắn ta đây ghé đầu nhìn rõ ràng, ngay lập tức bị tình hình trước mắt dọa đến ba hồn không thấy bảy phách. Chỉ thấy khắp nơi chẳng biết lúc nào xông tới rất nhiều binh lính, mà tướng đoàn của bọn hắn ta đây bị vây quanh, người dẫn đầu lại chính là Lôi Tử, hắn ta đây là tay trái tay phải của Quốc sư Diêu Thiên, sự xuất hiện của hắn ta đây đại biểu Diêu Thiên đã biết rõ tất cả rồi hả?
Tả Tướng Quốc nghĩ vậy vội vàng lấy lệnh bài hoàng thượng cho ra cầm trong tay, có nó coi như Diêu Thiên tới tìm phiền toái cũng có thể ngăn cản một lúc.
Nghĩ như vậy Diêu Thiên quả nhiên xuất hiện, hắn chậm rãi cởi ngựa đứng ở phía trước đội ngũ nói: “Tả Tướng Quốc đối phương vì sao trói thê tử của bản vương?”
Tả Tướng Quốc bốn bề yên lặng ngồi trên cỗ kiệu nói: “Cũng không phải trói mà là mời, hoàng thượng hạ chỉ để cho bản tọa đi mời vị hôn thê của ngài vào cung có lời muốn hỏi. Dĩ nhiên, chuyện này do Hoàng thái hậu muốn hỏi, ngài có thể không cần phải lo lắng.”
Diêu Thiên nói: “Có chứng cớ sao?”
Tả Tướng Quốc lấy ra lệnh bài của hoàng thượng nói: “Có lệnh bài tùy thân của hoàng thượng ở đây.”
Diêu Thiên chỉ nhìn thoáng qua, liền quát lên: “Lớn mật, thế nhưng trộm dùng Hoàng Lệnh cướp thê tử ta đây, người tới thay ta đây bắt giữ tên loạn thần tặc tử này.”
Tả Tướng Quốc ngẩn ra, lệnh bài kia rất quan trọng, cho dù là Diêu Thiên cũng không thể nào kháng lệnh, trừ phi hắn bản vương biết lệnh bài vốn là giả.
Mà lệnh bài là Hoàng thái hậu và dân chúng gây áp lực mới lấy được, chẳng lẽ hoàng thượng căn bản cũng không quan tâm những thứ này, cho gã chính là một khối lệnh bài giả?
Tả Tướng Quốc mắt thấy đại quân ép tới, liền quay đầu xuống kiệu kéo Mễ Kinh Kinh trên xe xuống dùng đao của thuộc hạ đặt lên cổ nữ nhân ấy nói: “Diêu Thiên, đối phương còn dám đến gần một bước lão phu nhanh chóng giết nữ nhân ấy.”
Diêu Thiên lại cười ha ha, nói: “Biết rõ cậu đi bắt cô bản tọa bản tọa còn cho cậu người thật, cậu cho bản tọa ngu sao?” Trong tiếng cười mang theo một tia lãnh khốc, khiến cho Tả Tướng Quốc không khỏi nghĩ tới nhiều năm trước ngoại quốc xâm chiếm, Diêu Thiên còn hướng về phía địch tướng cười to, cuối cùng trong lúc cười đầu tên tướng lĩnh kia bỗng nhiên biến mất.
Không ai biết hắn ta đây dùng phương pháp gì, đều nói đó chính là mời Thần chém địch thủ.
Nhưng Tả Tướng Quốc lại biết Diêu Thiên cũng không phải là con của Thần Tiên, bởi vì Hoàng thái hậu từng nói gã có thể là công chúa và người khác vụng trộm sinh ra, mượn cớ gắn danh hiệu con của Thần Tiên.
Tả Tướng Quốc cười lạnh lùng nói: “Không ngờ, tất cả đều là đối phương an bài.” Trong nội tâm khẽ động, nói: “Chẳng lẽ đối phương và Mễ tiểu thư **** cũng là kế sách nghĩ ra vì muốn diệt trừ ta đây sao?”
Diêu Thiên nhìn gã một chút, giật giật khóe miệng sau đó xuống ngựa tiến lên đến gần gã mấy bước nói: “Đối phương quá đề cao mình, **** chuyện là thật, trái lại đối phương bất quá mới chính là người bị mượn cơ hội thuận tiện bị diệt trừ thôi.” GÃ nói xong cũng đi, sau đó Tả Tướng Quốc chỉ cảm thấy bụng đau xót, tiếp nữ tử trong ngực đột nhiên quay người lại tránh ra, gã từ từ ngã xuống.
Tả Tướng Quốc nằm trên mặt đất nhìn Diêu Thiên nói: “Lão phu tình nguyện, ngươi lão phu tất cả an bài là vì lão phu…… Diêu Thiên……”
Diêu Thiên nói: “An tâm đi đi, sau khi cậu chết ta đây sẽ đưa vài người nhà đến cho cậu gặp, dưới suối vàng cũng tốt có bạn.”
“Cậu……” Tả Tướng Quốc trợn hai mắt lên tức giận nhìn, cuối cùng ngã xuống trong vũng máu.