Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 43: Hoàng thái hậu chỉ trích, Quốc sư rất vô tội

Cập nhật lúc: 2026-07-23 07:30:19 | Lượt xem: 5

Mễ Kinh Kinh đó dùng tay áo xoa xoa vết máu trên đao, nói: “Quốc sư đại nhân, những người này thì sao?” Tiếng nói hẳn là nam tử.

Diêu Thiên nói: “Giết hết không chừa một người.” Tên đó phất phất ống tay áo của mình đi tới bên cạnh Lôi Tử lên ngựa.

Lôi Tử nói: “Cần gì chứ, cũng chỉ là chút gia đinh.”

Diêu Thiên lại cười nói: “Bản tọa chỉ là không muốn cuộc nói chuyện vừa rồi bị truyền đi, Lôi Tử ngươi bản tọa nói, có thể hay không truyền đi đây?”

Thân hình Lôi Tử cứng đờ, nhìn máu đầy đất, lắc lắc đầu nói: “Một…… Một chữ cũng không truyền ra.”

Diêu Thiên lại lắc lắc đầu nói: “Không, vẫn là phải truyền ra một chút.”

Lôi Tử run giọng vễnh tai nghe nói: “Muốn truyền ra cái gì?”

Diêu Thiên cười nói: “Tả Tướng Quốc bắt vị hôn thê của lão phu uy h**p lão phu, sau đó dẫn người bức vua thoái vị. Mà Mễ gia tiểu thư đại nhân đại nghĩa tự tay đả thương Tả Tướng Quốc, để cho lão phu có cơ hội tru diệt phản thần bảo vệ an nguy hoàng thượng.”

Miệng Lôi Tử há thành một hình tròn, vừa gật gật đầu vừa nói: “Thật sự là Đại Nhân Đại Nghĩa……” Nhìn Thiên Ly trong sân giết người không thấy máu, hắn cả ngón tay cũng rút.

Trên mặt Diêu Thiên hiện ra vẻ dịu dàng nói: “Trên người bản tọa có thể có dính vết máu nào không?” Ngửi một cái, hình như không có mùi máu.

Lôi Tử khẽ lắc đầu nói: “Hoàn toàn không có, khiết bạch vô hạ (tinh khiết, thuần khiết).”

Diêu Thiên cười nói: “Vậy thì tốt, tránh cho trở về hù dọa nữ nhân ấy. Ta đây đi, chuyện còn lại tự ngươi ta đây xử lý đi!”

Lôi Tử không còn lời, nói: “Ngươi bản tọa muốn bản tọa xử lý như thế nào?”

Diêu Thiên nói: “Trừ thi thể Tả Tướng Quốc, những thứ khác là đốt hay chôn tùy cậu.”

Lôi Tử nhìn tất cả trước mắt, hơn hai trăm người đó, muốn đốt hay muốn chôn cũng rất phí sức lực.

“Không phải là muốn kết hôn tức phụ sao, khẩn trương thành cái dạng kia, ngay cả mọi người dám giết cũng không dám xử lý thi thể.” Bực tức thì bực tức, Lôi Tử vẫn là chịu mệt nhọc làm việc.

Tên đó coi như tức giận đi nữa, vừa nghĩ tới nụ cười Diêu Thiên đã cảm thấy tinh thần chấn phấn, sợ!

Lại nói Diêu Thiên về trong phủ đầu tiên đổi bộ hắn phục sau đó mới đi gặp Kinh Kinh, thấy cô ta đây một mình gục xuống bàn nhìn trời, còn tự nhủ: “Còn có năm ngày nữa, thế nào tên đó vẫn thích chạy ra ngoài đây?”

Diêu Thiên chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp, nói: “Nếu như nàng bản vương không thích, về sau bản vương sẽ không ra ngoài nữa là được.”

Kinh Kinh ngẩng đầu mặt lộ vẻ vui sướng, sau đó nhào vào trong ngực Diêu Thiên nói: “Nói, chàng đi ra ngoài làm cái gì?”

Diêu Thiên ôm cô ấy ngồi xuống, lôi kéo hai chân của cô ấy làm cho cô ấy ngồi ở trên chân mình, sau đó thân mật ở bên tai cô ấy nói: “Đi dọn dẹp đồ bỏ đi.”

Kinh Kinh rụt cổ lại cười né tránh tránh đi nói: “Thật là nhột, đừng làm rộn…… Chàng đường đường là một Quốc sư, thế nào những chuyện này cũng quản?”

Diêu Thiên nói: “Hết cách rồi, đồ bỏ của thiên triều nhiều.”

Kinh Kinh không phục, đưa tay đi sờ bắp đùi Diêu Thiên, cảm giác nơi đó có phản ứng tức thì cười nói: “Vậy sau này lão phu cũng đi theo giúp chàng?”

Diêu Thiên chỉ cảm thấy thoải mái, nói: “Không…… Không được, bởi vì bản tọa cũng không muốn để cho nàng bản tọa nhìn thấy những thứ bẩn thỉu kia, ừ…… Nếu như nàng bản tọa đụng chạm nữa, bản tọa sẽ đợi không được đến buổi tối.”

Kinh Kinh giật giật khóe miệng, nói: “Chàng ngày nào đợi đến buổi tối, đều là trước cơm tối liền……” Một lần, sau khi ăn xong còn tới.

Kinh Kinh hỏi sư tỷ, cái này có phải không phàm thường hay không. Sư tỷ viết thư hồi âm cho nàng ta đây, bởi vì trước kia Quốc sư đại nhân cấm dục quá lâu, nếu phá cấm trong ngắn hạn sẽ là như vậy.

Chỉ là, ngắn hạn là thời gian bao lâu!

Hai người vừa muốn nằm sấp lên giường, thì nghe có người bên ngoài nói: “Quốc sư đại nhân, Hoàng thái hậu, hoàng thượng cho mời ngài vào cung.”

Diêu Thiên nói: “Biết.” Tới thật nhanh, vốn tưởng rằng phải sau khi hai người kết thúc mới triệu kiến. Hắn bản vương sửa sang lại tên đó phục, sau đó vỗ mặt Kinh Kinh nói: “Lần này đồ bỏ đi quá nhiều, cho nên chúng bản vương có thể phải thương lượng hai ba ngày, một mình cô bản vương phải cẩn thận chút, không nên suy nghĩ bậy bạ biết không?”

Kinh Kinh thở hổn hển, cô lão phu vừa mới bị Diêu Thiên loay hoay đến toàn thân căng lên một lần, khẽ gật đầu nói: “Ừ.”

Diêu Thiên thích dáng vẻ khéo léo của nàng bản tọa lúc này, hôn môi nàng bản tọa một cái liền đứng lên rời đi.

Trong hoàng cung!

Trấn Điện võ sĩ canh gác hai bên, Diêu Thiên từ bên trong đi thẳng đến bên cạnh hoàng thượng và Hoàng thái hậu, thân thể hắn ta đây hơi cúi đầu nói: “Thần tham kiến hoàng thượng, Thái hậu.” Lúc Hoàng thượng lên ngôi, từng miễn hắn ta đây lễ quỳ.

Sắc mặt Hoàng thái hậu đen sì, nói: “Diêu Thiên cậu có biết tội của cậu không?”

Diêu Thiên Vân đạm phong khinh nói: “Thần không biết.”

Hoàng thái hậu trực tiếp vỗ bàn, nói: “Đối phương lại dám xuống tay với người thân của ai gia, hơn nữa còn giết tên đó rồi, đối phương…… Đối phương thật là quá ngông nghênh rồi.”

Diêu Thiên lúc này trái lại thở phào nhẹ nhõm, bởi vì nếu như Hoàng thái hậu tỉnh táo một chút có lẽ sẽ khó đối phó, nhưng nữ nhân ấy kích động như vậy tên đó sẽ dễ dàng hơn.

Vì vậy nói: “Hồi thái hậu, Tả Tướng Quốc bởi vì ân oán cá nhân mà bắt vị hôn thê của thần. Ngài đã biết thần nhiều năm chưa lập gia đình, hơn nữa Mễ tiểu thư là môn sinh Tiên Nhân, nếu có cái gì không may bản vương giao phó với người bên ngoài thế nào đây? Nhưng Tả Tướng Quốc chính là không giao Mễ tiểu thư ra, lại thêm cầm đao uy h**p thần, Mễ tiểu thư sợ hãi sẽ dùng trâm đả thương Tả Tướng Quốc. Nhưng Tả Tướng Quốc không biết sao, thế nhưng dùng đao chém người, vạn bất đắc dĩ thuộc hạ của hạ thần mới lỡ tay giết Tả Tướng Quốc……”

Thái hậu lạnh lùng nói: “Đây là lời một mình ngươi ta đây nói, hơn nữa Tả Tướng Quốc chính là phụng chỉ đi mời Mễ tiểu thư, đúng không hoàng thượng.”

Hoàng thượng Thiên Vinh ngẩn ra nói: “Khi nào? Tả Tướng Quốc cũng không có xin chỉ với lão phu?”

Thái hậu cũng choáng nói: “Vậy làm sao có thể, hắn rõ ràng đi thư phòng hoàng thượng.”

Hoàng thượng Thiên Vinh nói: “Người đúng là đi, nhưng là mới vừa nói mấy câu nói, Uyển phi bên kia không thoải mái lão phu liền đi xem nữ nhân ấy.” Trải qua tất cả tên đó cố gắng, rốt cuộc lại để cho phi tử mang thai long chủng, thời điểm không có việc gì tên đó đều khoe khoang. [d,d,l,q,d]

Diêu Thiên mạnh mẽ giật giật khóe miệng, nếu như không phải là gã cho Kinh Kinh dùng thuốc, lúc này nữ nhân ấy cũng có thể mang thai. Hai người nam nhân này sau khi trao đổi một ánh mắt khó hiểu, cùng nhau nhìn Hoàng thái hậu.

Thái hậu nói: “Chò dù không có thánh chỉ ngươi bản tọa cũng không thể tùy tiện giết người, Diêu Thiên ngươi bản tọa có biết tội của ngươi bản tọa không?”

Diêu Thiên nói: “Là thuộc hạ thần quá vọng động rồi, nhưng hắn bản vương cũng rất trung thành, sợ thần bị Thái hậu trách tội cố ý thu thập một chút chuyện vừa lạ vừa lý thú của Tả Tướng Quốc đại nhân khi còn sống, không biết Thái hậu có muốn nghe hay không?”

Hoàng thượng nói: “A, tên đó lại có chuyện vừa lạ vừa lý thú gì, nói nghe một chút.”

Diêu Thiên tự dâng lên trên một quyển sổ con, vừa mở ra đã mấy thước dài như vậy. Sau đó tên đó thấp tiếng động bắt đầu đọc: “Chuyện lý thú thứ nhất của Tả Tướng Quốc đại nhân, tên đó bình sinh cực thích nam sắc, lén lút lập ra hồng quan quán, thu thập các loại mỹ nam cho các đại thần trong triều và mình vui đùa. Một mỹ nam tử không muốn phục vụ nam nhân, bị Tả Tướng Quốc đại nhân cùng thuộc hạ đùa bỡn một đêm, đến thủng ruột mà chết. Chuyện lý thú thứ hai của Tả Tướng Quốc đại nhân, tên đó cũng cực thích nữ sắc, cường đoạt mười một người dân nữ, trong đó người mất mạng, có đến mười lăm người. Chuyện lý thú thứ ba của Tả Tướng Quốc đại nhân……”

Thái hậu tức giận nói: “Ngừng…… Ngươi bản vương nói những thứ này có chứng cớ không.” Cô bản vương run rẩy chỉ vào sổ con như giấy tờ rơi đầy đất nói.

Diêu Thiên nói: “Mỗi chữ đều có máu, mọi thứ đều có căn cứ. Tội này chính là tru cửu tộc!”

Ngón tay Thái hậu run lên, kiêu ngạo cũng bị áp xuống.

Nhưng cô ta đây vẫn nói: “Cho dù tên đó có tội này ngươi ta đây cũng không thể lén lút xử phạt, hoàng thượng……”

Hoàng thượng ngay lập tức nói: “Đây là tự nhiên, Diêu Thiên đối phương có biết tội của đối phương không?”

Diêu Thiên nói: “Tội này Diêu Thiên biết rõ.”

Hoàng thượng nói: “Người tới, kéo Diêu Thiên xuống đánh nặng 30 gậy, nhốt vào đại lao.”

Lông mi Diêu Thiên nhảy lên, nhìn chằm chằm hoàng thượng.

Hoàng thượng nhún vai một cái, bày tỏ rất bất đắc dĩ.

Diêu Thiên mỉm cười một cái, ý này hoàng thượng nhìn ra: “Ngươi bản tọa để cho bản tọa không cách nào động phòng, bản tọa cũng vậy sẽ không để cho ngươi bản tọa mạnh khỏe.”

Hoàng thượng vội vàng chớp mắt để cho tên đó an tâm, tên đó đã cố gắng chấp pháp (người thi hành mệnh lệnh) đánh nhẹ một chút, nhất định có thể động phòng, chính là quá kịch liệt có thể sẽ đau chút.

Cứ như vậy, Diêu Thiên bị đánh xong nhốt vào đại lao.

Mà lúc này hoàng thượng từ chỗ ngồi, trực tiếp quỳ gối trước mặt Thái hậu, thành khẩn nói: “Mẫu hậu.”

Hoàng thái hậu cau mày nói: “Hoàng thượng người đây là ý gì? Đứng dậy nhanh.”

Hoàng thượng nói: “Xin hỏi mẫu hậu, giang sơn và một người rốt cuộc cái nào quan trọng hơn?”

Hoàng thái hậu nói: “Ý của ngươi bản vương là để cho bản vương vì vậy bỏ qua? Nhưng người chết kia cũng là người thân của ngươi bản vương……”

Hoàng thượng nói: “Trẫm biết, nhưng là Hoàng thái hậu suy nghĩ một chút, nếu không có Quốc sư Diêu Thiên, hiện tại mẫu tử (mẹ con) chúng bản tọa sẽ ở nơi nào?”

Hoàng thái hậu ngẩn ra, khẽ thở dài nói: “Chỉ sợ đã không còn ở trên đời nãy nữa rồi.”

Hoàng thượng tiếp tục nói: “Nhi thần nói điều này không phải là vì để cho mẫu hậu nhớ lại chuyện lúc trước mà tha cho Quốc sư, mà là nếu như muốn khiến cho quốc gia này tiếp tục yên bình như vậy, nhi thần cần một thần tử tốt, mẫu hậu cũng giống như vậy.”

Hoàng thái hậu nói: “Nhưng tên đó lại vì một nữ nhân giết đại trung thần, cứ tiếp tục như thế……”

Hoàng thượng lại nói: “Xin mẫu hậu liếc mắt nhìn sổ con này, suy nghĩ một chút nếu như tên đó ba lượt bức vua thoái vị thành công, vậy mẫu tử chúng bản vương lại đang ở nơi nào?”

Hoàng thái hậu từ trước đến giờ đều biết Tả Tướng Quốc có dã tâm này, cũng chỉ là vẫn bao che mà thôi, bây giờ nghe hoàng thượng nói như thế, không khỏi thở dài một tiếng một tiếng nói: “Thôi, lão phu cũng mặc kệ vậy, tùy các đối phương đi! Nhưng là, đối phương cũng không thể tức thì thả hắn lão phu, cũng để cho hắn lão phu chịu chút dạy dỗ.” Cô lão phu đứng lên đi ra ngoài, bóng lưng rõ ràng so với quá khứ già đi mười tuổi.

Lúc nửa đêm, hoàng thượng đi tới Thiên Lao ngồi ở bên ngoài đại lao, nói: “Đối phương nói, bản vương có phải hay không rất không có lương tâm ngay cả người thân mình cũng giết.”

Diêu Thiên nằm trên giường được lót rất dầy rất thoải mái, tư thế bất nhã nói: “Ít nhất so với mấy vị kia khá hơn một chút.”

Mấy vị kia là chỉ các hoàng tử năm đó bị bọn tên đó hợp lực trừ đi!

Hoàng thượng cười khổ nói: “Làm hoàng thượng có một số chuyện không thể làm chủ, có phải hay không thật đáng buồn?”

Diêu Thiên nói: “Tỷ như đối phương rõ ràng thích Vân phi, lại buộc phải để cho Uyển phi mang thai con của đối phương trước, tránh cho cô bản tọa trở thành mục tiêu sống?”

Hoàng thượng sợ hãi than: “Ngươi lão phu vậy mà cũng có thể nhìn ra được, lão phu thật sự không biết có cái gì có thể giấu giếm được ngươi lão phu. Lão phu thật sự có chút không rõ, nam nhân giống ngươi lão phu đa mưu túc trí, giống như hồ ly, tiểu bé gái kia thế nào lại bắt được lòng của ngươi lão phu?”

Diêu Thiên mỉm cười một cái nói: “Bản vương cũng vậy không hiểu, Vân phi bốc đồng như vậy thế nào bắt lại lòng của ngươi bản vương.”

Hoàng thượng nắm tóc, nói: “Lão phu chính là thích nàng lão phu tùy hứng, còn thích đùa bỡn vài người khác vừa nhìn là biết rõ tâm cơ. Còn thích nàng lão phu đặc biệt đối kháng với cậu, rõ ràng các cậu còn là người thân.”

Diêu Thiên nói: “Đúng vậy, hơn nữa nói đến chỗ này, đối phương hẳn là thấp hơn lão phu một bối phận.”

Hoàng thượng nói: “Ngươi ta đây ngay cả **** cũng dám, ta đây làm sao lại không thể loạn bối?”

Diêu Thiên lại nói: “Không biết một mình cô ấy ở nhà như thế nào?”

Hoàng thượng khẽ thở dài nói: “Bản vương cũng vậy phải trở về an ủi cô bản vương.” Hai người nam nhân này trong tù và bên ngoài tù lại đồng thời khẽ thở dài, nữ nhân thật là khiến người bản vương cảm giác ở bên người có lúc sẽ cảm thấy phiền, rời đi lại rất là nhớ.

Một ánh trăng tròn chiếu hai bên, vừa chiếu hoàng cung, vừa chiếu Quốc sư phủ.

Kinh Kinh cũng không ngủ, cô bản vương đang ngồi ở phòng của Tố Vân ngẩng đầu ngắm Minh Nguyệt (trăng tròn).

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8