Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 19: Ma giáo rục rịch

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:33:39 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 19: MA GIÁO RỤC RỊCH**

Bầu trời phía trên sông Vong Xuyên chưa bao giờ thực sự thuộc về ánh sáng, nhưng sau trận huyết chiến với các Thiên Đạo Tuần Tra Giả, bóng tối nơi đây dường như đậm đặc hơn, mang theo một mùi vị chết chóc từ thái cổ. Những vệt máu vàng óng của Thần sứ – thứ chất lỏng vốn tượng trưng cho trật tự và quy tắc – giờ đây vương vãi trên các mỏm đá đen kịt, bị nước sông đục ngầu cuộn lấy, tan loãng vào hư không.

Lâm Khuyết đứng đó, thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát trong tay hắn vẫn còn rung lên nhè nhẹ. Tiếng rung không phải vì sợ hãi, mà là sự hưng phấn của một mãnh thú vừa được nếm trải vị ngọt của sự phản kháng. Ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua không gian, cảm nhận từng sợi tàn dư của quy luật đang sụp đổ.

– “Chủ thượng, thuộc hạ đã thanh lý xong tàn cuộc.”

Lục Trầm bước đến, quỳ một gối xuống lớp cát sỏi khô khốc. Khí tức của hắn lúc này đã khác hẳn so với trước trận chiến. Trọng kiếm đen kịt vác trên vai hắn giờ đây thảng hoặc lóe lên những tia hắc mang đầy uy lực. Trận chiến vừa rồi không chỉ là một lần thoát xác, mà là một sự khai mở về đạo tâm. Đi theo Lâm Khuyết, hắn đã thực sự chạm thấy ngưỡng cửa của "Nghịch Đạo".

Lâm Khuyết thu hồi kiếm, trầm giọng nói:
– “Ngươi không cần gọi ta là chủ thượng. Con đường chúng ta đi không có kẻ hầu người hạ, chỉ có kẻ thức tỉnh và kẻ vẫn còn đang chìm trong mộng mị. Luân hồi là một cái lồng, kẻ phá lồng phải đủ mạnh để đứng một mình.”

Hắn xoay người nhìn về phía Vân Hi. Nàng đứng cách đó không xa, tà áo trắng tinh khôi dường như không hề vướng một hạt bụi trần, nhưng sắc mặt lại nhợt nhạt đến lạ thường. Đôi mắt nàng vốn trong vắt như hồ thu, nay lại ẩn chứa một tia u sầu mờ mịt. Nàng nhìn Lâm Khuyết, môi mấp máy nhưng lại không nói nên lời.

Lâm Khuyết bước đến, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng. Cảm giác lạnh thấu xương đó khiến tâm thần hắn khẽ chấn động.
– “Nàng sợ sao?”

Vân Hi lắc đầu, giọng nói thanh thoát như tiếng chuông ngân, nhưng lại vương chút nghẹn ngào:
– “Ta không sợ chết, Khuyết. Ta chỉ sợ… nếu thực sự như ngươi nói, ta là một phần linh hồn của Thái Thượng Thiên Tôn, vậy thì tình cảm này, sự tồn tại này của ta, liệu có phải cũng chỉ là một phần trong kịch bản của lão? Liệu ta có đang dẫn ngươi vào một cạm bẫy khác của luân hồi?”

Lâm Khuyết nhìn sâu vào mắt nàng, dùng một ý niệm kiên định nhất để truyền vào thần thức của Vân Hi:
– “Nếu thiên mệnh muốn nàng giám sát ta, ta sẽ che mắt trời. Nếu nhân quả muốn nàng phản bội ta, ta sẽ chém đứt nhân quả. Nhất niệm của ta đã định, trời đất không thể dời. Nàng là Vân Hi, không phải là con rối của bất kỳ ai.”

Trong khi bờ sông Vong Xuyên vừa lắng xuống sau cơn bão, thì tại một góc khuất khác của Thương Khung Giới, nơi được gọi là Cửu U Ma Vực, một sự chuyển động đáng sợ đang bắt đầu.

Cửu U Ma Vực không giống với phàm trần tứ châu. Nơi đây không có mặt trời, chỉ có một vầng Huyết Nguyệt treo lơ lửng giữa tầng không, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực hệt như màu máu khô. Những rặng núi đá nhọn hoắt như răng nanh mãnh thú vươn thẳng lên trời cao, mây đen cuộn trào mang theo lôi điện màu tím thẫm.

Tại đỉnh cao nhất của Ma Thần Điện, không khí đông cứng lại đến mức người thường hít vào sẽ bị nát vụn phổi bởi ma khí quá nồng đậm.

Trên chiếc ngai bằng xương của thái cổ cự ma, một bóng hình cao lớn đang ngồi bất động. Đó chính là Ma Tôn Khôi Vu. Toàn thân lão bao phủ trong bộ giáp đen kịt, những hoa văn trên giáp chảy tràn dịch lỏng đỏ quạch như thể trái tim của ác ma đang đập.

Bỗng nhiên, đôi mắt của Khôi Vu mở ra. Một luồng uy áp đáng sợ bùng nổ, khiến những tên ma tu đứng bên dưới đồng loạt quỳ rạp xuống, cơ thể run rẩy kịch liệt.

– “Thiên Đạo Tuần Tra Giả vừa ngã xuống tại bờ sông Vong Xuyên.”

Giọng nói của Khôi Vu trầm đục như tiếng đá mài vào nhau, chứa đựng một sự ngạc nhiên hiếm thấy.

Lão khẽ nhấc tay, một quả cầu tinh thể đen trước mặt hiện lên hình ảnh mờ ảo của một thiếu niên cầm kiếm gãy và một cô gái mặc áo trắng. Dù hình ảnh không rõ nét do sự nhiễu loạn của quy luật tại Vong Xuyên, nhưng một sợi hơi thở Nghịch Thiên lại không thể che giấu được.

– “Là hắn… khí tức này, chẳng lẽ hắn thực sự đã trở về từ đống tro tàn của kiếp trước?”

Bên dưới ngai vàng, một nam tử trung niên có mái tóc dài bạc trắng, khoác trường bào màu thẫm đầy tà khí bước ra. Đó là Tả hộ pháp của Ma giáo – Huyết Phệ Thiên.

– “Bẩm Ma Tôn, nếu đúng là Lâm Khuyết trọng sinh, thì đây là cơ hội vạn năm có một của Ma giới chúng ta. Thái Thượng Thiên Tôn vẫn luôn coi Ma giới là những quân cờ không ổn định trong bàn cờ luân hồi. Nếu chúng ta đoạt lấy mảnh vỡ Luân Hồi trên người kẻ đó, có lẽ chúng ta sẽ thực sự phá bỏ được sự kiềm tỏa của Thiên Đạo.”

Khôi Vu im lặng một hồi lâu. Lão nhớ về kiếp trước, nhớ về lần đứng trên đỉnh núi tuyết đối ẩm với Cửu Luân Chân Tiên trước khi vạn cổ tan vỡ.

– “Huyết Phệ, ngươi đánh giá thấp hắn rồi. Hắn là người duy nhất dám tự bạo thần hồn để nhổ một cái gai vào mặt Thiên Đạo. Một người như vậy, không thể bị lợi dụng dễ dàng như vậy được.”

Ma Tôn đứng dậy, tà áo choàng tung bay trong cơn cuồng phong ma khí.
– “Nhưng… lời nói của ngươi không sai. Thiên Đạo đang bối rối vì sự xuất hiện của biến số này. Hãy truyền lệnh của ta xuống. Ma giáo bảy nhánh, xuất thế ngay lập tức. Mục tiêu không phải là giết hắn, mà là bao vây những nơi hắn sẽ đi qua. Ta muốn thấy, trong đời này, cái 'Nhất Niệm' của hắn có thể đi xa đến mức nào.”

– “Còn Thánh nữ Dao Trì bên cạnh hắn thì sao?” – Huyết Phệ hỏi thêm, trong mắt hiện lên một tia thèm khát. – “Linh thể của nàng ta chính là vật dẫn tuyệt hảo để chúng ta mở ra cánh cổng dẫn tới Vạn Cổ Tù Lồng.”

Ánh mắt Khôi Vu chợt trở nên sắc lạnh:
– “Đừng chạm vào nàng ta. Ít nhất là lúc này. Nàng ta là vảy ngược của hắn. Chọc giận một kẻ điên đã trở lại từ cõi chết không phải là hành động khôn ngoan.”

Huyết Phệ Thiên rùng mình, vội cúi đầu vâng lệnh. Ngay lập tức, hàng ngàn luồng hắc quang phóng lên từ Ma Thần Điện, tỏa ra khắp bốn phương tám hướng như những con rắn độc trườn bò trong bóng tối. Ma giáo, sau hàng vạn năm bị đè ép trong cõi đen tối, nay đã bắt đầu rục rịch chuyển mình theo gót chân của Lâm Khuyết.

Quay lại bờ sông Vong Xuyên, khi đêm đen dần nhường chỗ cho một buổi hừng đông không có ánh mặt trời, Lâm Khuyết ra lệnh cho cả nhóm di chuyển sâu vào vùng nội địa của Hạ giới.

Thanh Lão từ trong nhẫn đột ngột truyền ra một luồng linh niệm nghiêm trọng:
– “Tiểu tử, ngươi vừa gây ra một cái lỗ hổng lớn trên bầu trời rồi đó. Cảm nhận được không? Ma khí từ phía Bắc đang dâng cao, linh khí của đám thánh địa phía Đông cũng đang hỗn loạn. Ngươi bây giờ giống như một khối thịt thơm phức đứng giữa bầy sói đói.”

Lâm Khuyết khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo một phần tà mị của kẻ từng đứng trên đỉnh cao:
– “Thanh Lão, nếu ta không là khối thịt đó, sao dụ được đám sói già ấy lộ mặt? Ta cần một chiến trường đủ lớn để rèn lại thanh Trảm Thần Kiếm này. Những mảnh vỡ tiếp theo sẽ không dễ dàng tìm thấy ở những cấm địa hoang vu, chúng chắc chắn nằm trong tay những thế lực lớn nhất thế giới này.”

Lục Trầm vừa bước đi vừa lau sạch vết máu trên trọng kiếm, hưng phấn hỏi:
– “Sư phụ, chúng ta đi đâu tiếp theo? Diệt tông môn nào? Hay đánh thẳng lên thánh địa?”

Lâm Khuyết dừng chân, nhìn về hướng kinh đô của phàm nhân ở phía xa – nơi mà khói bụi trần gian đang bao phủ, che lấp đi những âm mưu tăm tối nhất.
– “Đến Phù Vân Thành. Ở đó có một món nợ cũ cần đòi, và cũng là nơi ẩn chứa mảnh vỡ thứ hai của Luân Hồi – 'Niệm Mảnh Ký Ức'. Nhưng hãy chuẩn bị đi, trên đường đi, đám ruồi bọ Ma giáo có lẽ sẽ tìm đến sớm thôi.”

Dứt lời, bóng dáng Lâm Khuyết mờ nhạt dần rồi biến mất trong sương mù. Vân Hi và Lục Trầm nhanh chóng bám sát theo sau.

Bóng tối bao trùm vạn vật, nhưng giữa màn đêm ấy, một tia lửa nhỏ của sự phản kháng đã thực sự bùng cháy. Các thế lực ẩn thế đã tỉnh giấc, những con quái vật từ kỷ nguyên cũ đang nhe nanh. Thế cục của Thương Khung Giới, từ giây phút này, chính thức rơi vào trạng thái hỗn loạn nhất trong mười vạn năm qua.

Dưới chân vách núi gần đó, một hắc y nhân che mặt đứng lặng lẽ nhìn theo hướng họ đi, trong tay hắn cầm một chiếc lệnh bài màu máu có khắc chữ "Ma".

Hắn bóp nát lệnh bài, rồi tan biến thành một làn khói đen. Ma giáo đã bắt đầu hành động.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8