Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 20: Đại náo Thiên Vân Tông**
Chương 20: Đại náo Thiên Vân Tông
Gió lạnh gào thét trên đỉnh Thiên Vân, mang theo cái buốt giá của sương tuyết ngàn năm thổi qua những dãy lầu các nguy nga, trạm ngọc rồng bay. Thiên Vân Tông, một trong tứ đại tông môn của Đông Châu, tọa lạc giữa chín tầng mây, từ lâu đã được xem là thánh địa mà vạn dân phàm trần phải ngước nhìn. Thế nhưng, trong mắt Lâm Khuyết lúc này, những rặng mây lành bao phủ quanh ngọn núi chỉ là lớp sương mù che đậy cho sự thối nát và tội lỗi ẩn sâu bên trong.
Tiếng chuông đồng cổ xưa ngân vang, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm. Trên con đường đá thanh trường trải dài dẫn lên đại điện, một bóng người đơn độc đang lững thững bước đi.
Lâm Khuyết vác trên vai thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát, vạt áo đen tung bay trong gió dữ. Mỗi bước chân của hắn hạ xuống, mặt đá cứng như kim cương lại nứt toác ra thành những mảng lớn, linh khí xung quanh giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, run rẩy và tiêu tán.
"Đứng lại! Kẻ nào dám ngang nhiên xông vào sơn môn Thiên Vân Tông?"
Hai đệ tử thủ môn mặc trường bào vân lam, tay cầm trường kiếm đồng thanh quát lớn. Bọn chúng cảm nhận được sát khí nồng nặc phát ra từ thiếu niên trước mặt, sắc mặt đồng thời đại biến, run rẩy rút kiếm khỏi bao.
Lâm Khuyết không ngẩng đầu, giọng nói trầm khàn như vọng ra từ chín tầng u minh:
– "Lâm Khuyết, đến để lấy lại công đạo cho phụ thân, Lâm Chấn Thiên."
Cái tên "Lâm Chấn Thiên" vừa thốt ra, hai đệ tử nọ khựng lại, trong mắt lóe lên sự khinh miệt xen lẫn kinh hãi:
– "Thì ra là tên phế vật của Lâm gia? Cha ngươi mưu phản tông môn, bị phế bỏ tu vi, ném vào hầm băng là sự khoan hồng của tông chủ. Ngươi còn dám…"
Lời còn chưa dứt, Lâm Khuyết đã cử động. Không ai nhìn rõ hắn ra chiêu thế nào, chỉ thấy một luồng kiếm ý nhạt nhẽo như khói bụi lướt qua.
"Rắc!"
Hai thanh linh kiếm thượng hạng gãy vụn. Hai tên đệ tử còn chưa kịp hét lên một tiếng đã bị một lực đạo nghìn cân hất văng lên vách đá, kinh mạch toàn thân đứt đoạn, tu vi nháy mắt tan thành mây khói.
Lâm Khuyết thu hồi khí thế, lạnh nhạt bước qua cơ thể bọn chúng. Hắn không giết người, vì với hắn, để bọn chúng sống tiếp như những kẻ phế vật mới là sự trừng phạt tàn khốc nhất – thứ mà phụ thân hắn đã phải chịu đựng suốt mười năm qua.
Tiếng chuông báo động của tông môn vang lên dồn dập. Hàng trăm đạo độn quang từ các đỉnh núi bay về phía quảng trường chính. Lâm Khuyết vừa bước lên bậc thang cuối cùng, trước mắt hắn đã là một trận thế nghìn nghịt người.
Chính giữa quảng trường, ba vị trưởng lão tóc râu bạc phơ ngồi trên ghế cao, sắc mặt âm trầm. Kẻ đứng đầu chính là Đại trưởng lão Vân Trung Hạc – người mười năm trước đã tự tay tước đoạt chí tôn cốt của phụ thân Lâm Khuyết, lấy cớ rằng ông "không đủ tư cách gánh vác".
– "Nghiệt chướng! Ngươi chưa chết ở Vong Xuyên Hà, lại còn dám vác xác về đây làm loạn?" Vân Trung Hạc quát lớn, thanh âm mang theo uy áp của tu vi Hóa Thần Cảnh, khiến không ít đệ tử xung quanh phải lùi lại vì tức ngực.
Lâm Khuyết dừng bước, ánh mắt hắn rốt cuộc cũng ngước lên, bình thản nhưng sâu thẳm như hố đen vạn cổ:
– "Vân Trung Hạc, mười năm trước, ông vu oan cho cha ta thông đồng với Ma giáo, phế ông ấy để đoạt cốt, sau đó ném ông ấy vào Hàn Băng Động cho đến chết dần chết mòn. Cái nợ này, hôm nay Lâm Khuyết ta muốn đòi đủ."
– "Cười ngạo mạn!" Vân Trung Hạc đứng bật dậy, trường bào tung bay – "Tông môn dưỡng dục cha con ngươi, hắn phản nghịch là sự thật không thể chối cãi. Ngươi hôm nay dẫn xác đến đây, vừa vặn để ta nhổ cỏ tận gốc!"
Dứt lời, lão vung tay ra hiệu. Bốn tên Chấp pháp trưởng lão cấp Nguyên Anh đồng loạt xuất hiện, tạo thành "Tứ Phương Phục Ma Trận". Bốn sợi xích linh lực đỏ rực như lửa cuồng bạo lao về phía Lâm Khuyết, muốn khóa chặt tay chân hắn.
Lâm Khuyết đứng im, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.
– "Nhất Niệm… Vạn Vật Tĩnh."
Một vòng sóng âm vô hình lan tỏa. Trong một nháy mắt, cả không gian dường như bị đóng băng. Tuyết đang rơi bỗng dừng lại giữa không trung, những sợi linh xích chỉ còn cách ngực hắn một tấc cũng khựng lại. Cả bốn vị trưởng lão trợn tròn mắt, bọn họ phát hiện bản thân không thể nhúc nhích dù chỉ là một ngón tay, ngay cả dòng chảy linh lực trong cơ thể cũng bị nén chặt đến nghẹt thở.
"Phịch!"
Lâm Khuyết bước nhẹ một bước. Chỉ một bước ấy thôi, toàn bộ "Tứ Phương Phục Ma Trận" sụp đổ. Bốn vị trưởng lão hộc máu bay ngược ra sau như những con diều đứt dây, linh căn trong đan điền dưới tác động của ý niệm đã nát tan như thủy tinh chạm đất.
Toàn bộ quảng trường Thiên Vân Tông chìm vào sự im lặng đến đáng sợ. Hàng ngàn đệ tử ngây người, bọn họ không tin vào mắt mình. Phế vật lâm gia trong lời đồn, mười năm mất tích trở về, lại có thể một niệm phế bỏ bốn vị trưởng lão Nguyên Anh?
– "Đây… đây không phải là linh khí! Đây là cái gì?" Vân Trung Hạc run rẩy, lần đầu tiên trong ánh mắt lão lộ ra sự sợ hãi tột độ.
Lâm Khuyết không trả lời, hắn vung Trảm Thần Kiếm gãy nát chỉ thẳng vào mặt lão:
– "Mười năm trước, cha ta quỳ trên mảnh sân này, vì sự hèn nhát của các ngươi mà bị xẻ thịt lột xương. Hôm nay, ta muốn cả Thiên Vân Tông phải quỳ xuống trước linh hồn của ông ấy."
– "Ngông cuồng! Kích hoạt Thiên Vân Đại Trận!"
Một giọng nói uy nghiêm từ sâu trong đại điện truyền ra. Tông chủ Thiên Vân Tông – Vân Trung Tử cuối cùng cũng lộ diện. Lão bước ra từ hư không, chân dẫm lên những đám mây tía, tay cầm Thiên Vân Bảo Ấn. Theo tiếng hô của lão, mặt đất rung chuyển, hàng vạn trận văn từ dưới lòng núi trồi lên, hóa thành một thanh cự kiếm khổng lồ treo ngược trên đỉnh đầu Lâm Khuyết. Đây là đại trận hộ tông tích lũy sức mạnh ngàn năm, tương truyền có thể trảm cả tiên nhân hạ phàm.
Cự kiếm mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa chém xuống. Áp lực kinh người khiến toàn bộ quảng trường sụp lún thêm ba thước.
Lâm Khuyết nhìn lên thanh cự kiếm kia, đôi mắt bỗng chuyển sang màu vàng kim nhạt nhòa. Ký ức về kiếp trước – lúc hắn là Cửu Luân Chân Tiên nhìn thấu sự thối nát của quy luật thế giới – hiện về.
– "Quy luật mà các ngươi tôn thờ, đại trận mà các ngươi tự hào… trong mắt ta, tất cả chỉ là một trò đùa của vòng lặp luân hồi."
Lâm Khuyết cầm chắc thanh kiếm gãy, nhắm mắt lại. Một đạo ý niệm thuần túy nhất từ linh hồn hắn phát ra.
– "Nhất Niệm… Phá!"
Hắn không tránh, không né, chỉ đơn giản là vung kiếm hướng lên trời. Một tia sáng đen tuyền xuất hiện, không hề hào nhoáng, nhưng đi đến đâu không gian bị cắt nát đến đó.
"Ầm!"
Tiếng nổ kinh thiên động địa khiến cả vùng núi Thiên Vân chao đảo. Thanh cự kiếm hộ tông nghìn năm tuổi, dưới đòn đánh của Lâm Khuyết, yếu ớt như một tấm gương mỏng bị tảng đá lớn đè lên, vỡ tan tành thành muôn vàn mảnh vụn ánh sáng. Phản phệ của đại trận khiến hàng ngàn đệ tử ngã rạp, thất khiếu chảy máu.
Vân Trung Tử, vị tông chủ cao cao tại thượng, cũng bị hất văng từ trên không xuống đất, áo bào rách nát, bảo ấn trên tay đầy vết nứt.
Lâm Khuyết từ trong khói bụi bước ra, thanh Trảm Thần Kiếm gãy lúc này lại tỏa ra một thứ hào quang khiến người ta không dám nhìn thẳng. Hắn đi tới trước mặt Vân Trung Hạc lúc này đang bò lết trong tuyệt vọng.
– "Đừng… đừng giết ta! Ta làm vậy cũng vì sự hưng thịnh của tông môn!" Vân Trung Hạc van xin, khuôn mặt nhăn nheo đầy nước mắt nước mũi.
– "Hưng thịnh của tông môn?" Lâm Khuyết cúi xuống, giọng nói lạnh lẽo như băng từ vạn năm – "Các ngươi dùng máu của trung thần, dùng cốt của thiên tài để nuôi dưỡng sự mục nát. Loại hưng thịnh này, không cần cũng được."
Hắn đưa tay chạm nhẹ vào trán Vân Trung Hạc. Luân Hồi Quyết kích hoạt.
Trong đầu Vân Trung Hạc nháy mắt hiện lên hàng vạn ảo ảnh. Lão thấy mình biến thành Lâm Chấn Thiên mười năm trước, nếm trải nỗi đau bị lột xương, nếm trải cái lạnh tê người trong hầm băng, nếm trải sự tuyệt vọng khi nhìn thấy đứa con mình bị sỉ nhục mà không thể làm gì. Một hơi thở của hiện thực, nhưng trong ảo cảnh của Lâm Khuyết, Vân Trung Hạc đã phải chịu đựng sự hành hạ đó suốt mười vạn năm.
"Aaaaa!"
Vân Trung Hạc hét lên một tiếng thê lương, sau đó ánh mắt dại ra, hoàn toàn phát điên. Đạo tâm của lão đã bị nát vụn trước sức nặng của nhân quả.
Lâm Khuyết quay sang nhìn Vân Trung Tử đang kinh hãi tột độ. Hắn không giết hết tất cả, vì bàn tay hắn không muốn nhuộm quá nhiều máu của kẻ yếu. Nhưng sự tồn tại của Thiên Vân Tông ngày hôm nay phải kết thúc.
Hắn đâm Trảm Thần Kiếm xuống trung tâm quảng trường.
– "Lấy linh mạch Thiên Vân làm dẫn, phá bỏ luân hồi vây nhốt nơi này. Từ nay về sau, nơi này không còn Thiên Vân Tông!"
Một tiếng gầm rống của địa long vang lên. Linh mạch tích lũy hàng vạn năm của ngọn núi bị Lâm Khuyết dùng Nhất Niệm cưỡng ép rút cạn, toàn bộ linh khí điên cuồng tràn vào thanh Trảm Thần Kiếm. Thanh kiếm gãy dần dần mọc ra một đoạn lưỡi kiếm ảo ảnh đầy hư ảo.
Núi Thiên Vân bắt đầu sụp đổ. Các lầu các, đền đài sụp xuống như những bao cát. Tông chủ và các trưởng lão trơ mắt nhìn thánh địa của mình tan biến trong một ngày.
Lâm Khuyết không ngoái đầu nhìn lại. Giữa tàn tích khói bụi, hắn nhìn thấy ở phía sau đại điện, trong một mật thất ẩm thấp và lạnh lẽo nhất, một bóng dáng tiều tụy, hơi thở yếu ớt đang bị treo bởi những sợi xích huyền sắt.
– "Phụ thân…"
Lòng sắt đá của Cửu Luân Chân Tiên bỗng rung động. Hắn tiến tới, một kiếm chặt đứt xiềng xích, đỡ lấy thân thể gầy guộc chỉ còn da bọc xương của Lâm Chấn Thiên.
Người đàn ông nọ từ từ mở mắt, nhìn thấy gương mặt quen thuộc của đứa con trai, run rẩy giơ bàn tay chai sạm lên:
– "Khuyết nhi… là con thật sao?"
Lâm Khuyết ôm chặt lấy phụ thân, linh lực dịu nhẹ chảy vào cơ thể ông để giữ lấy sinh mạng mỏng manh:
– "Là con. Cha, con đưa cha về nhà. Những kẻ nợ cha, con đã đòi lại đủ. Những kẻ nợ con… cả thiên đạo này, con cũng sẽ khiến chúng phải trả giá."
Bóng chiều tà đổ dài trên đỉnh núi đổ nát. Lâm Khuyết cõng phụ thân, bước đi chậm rãi xuống núi. Phía sau hắn, một trong những thế lực mạnh nhất Đông Châu chính thức trở thành quá khứ.
Trên bầu trời, những con mắt giám sát của Thiên Đạo dường như vừa cảm nhận được một sự chấn động bất thường. Vòng lặp Luân Hồi của Thương Khung Giới đã xuất hiện một vết nứt không thể hàn gắn.
Hành trình nghịch thiên của Lâm Khuyết, rốt cuộc cũng chỉ mới bắt đầu từ đây. Một niệm nảy sinh, vạn giới kinh hồn.