Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 21: Nhất kiếm định giang sơn**
**CHƯƠNG 21: NHẤT KIẾM ĐỊNH GIANG SƠN**
Gió rít gào trên đỉnh Thiên Vân, mang theo mùi máu tanh nồng đậm và hơi thở của sự sụp đổ. Mây đen trên bầu trời không còn là mây tự nhiên, mà bị áp lực từ Trảm Thần Kiếm của Lâm Khuyết ép cho cô đọng lại, xoáy thành một vòng xoáy khổng lồ che lấp cả mặt trời.
Tại tâm điểm của sự hỗn loạn đó, Lâm Khuyết đứng sừng sững. Tà áo đen của hắn tung bay trong cuồng phong, gương mặt thiếu niên vốn thanh tú giờ đây phủ một tầng sương lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vạn kiếp luân hồi. Hắn đâm ngược chuôi kiếm Trảm Thần xuống mặt đá của quảng trường Thiên Vân Tông.
"Răng rắc!"
Tiếng nứt vỡ không xuất phát từ mặt đất, mà từ chính không gian chung quanh.
"Lâm Khuyết! Ngươi dám phá hủy linh mạch của tông môn ta?"
Vân Thiên Hành, tông chủ của Thiên Vân Tông, hét lên với thanh âm khản đặc. Gã không thể tin được, một thiếu niên mà cách đây không lâu gã coi như kiến hôi, nay lại có thể tỏa ra uy áp khiến ngay cả hơi thở của gã cũng trở nên nặng nề. Xung quanh gã, sáu vị Thái thượng trưởng lão của Thiên Vân Tông cũng đang run rẩy. Bọn họ đều là những cường giả hóa thần, đứng đầu một phương, nhưng lúc này, linh lực trong người họ như gặp phải thiên địch, sợ hãi không dám lưu chuyển.
Lâm Khuyết nhướng mày, giọng nói trầm thấp nhưng truyền đi khắp từng ngóc ngách của dãy núi vạn trượng:
– "Linh mạch này vốn được nuôi dưỡng từ khí vận của bá tánh trăm họ trong vạn dặm Đông Châu. Thiên Vân Tông các ngươi hưởng thụ linh khí, nhưng lại dùng nó để áp bức chúng sinh, bao che cho những kẻ tàn bạo. Thứ linh mạch mục nát này, lưu lại chỉ làm bẩn đạo trời."
"Cuồng ngôn! Toàn thể đệ tử, kết Thiên Vân Đại Trận! Giết kẻ nghịch tặc này!"
Vân Thiên Hành gầm lên một tiếng, phun ra một ngụm máu tinh huyết lên không trung. Ngay lập tức, hàng ngàn đệ tử Thiên Vân Tông đang hoảng loạn đều cắn răng hồi thần, đồng loạt kết ấn. Từ các đỉnh núi xung quanh, những cột sáng màu xanh lam rực rỡ bay lên, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới linh năng khổng lồ bao phủ lấy Lâm Khuyết.
Đây là trấn tông đại trận, tích lũy từ hàng nghìn năm, sức mạnh đủ để trấn sát một vị tu sĩ Pháp Tắc Cảnh cường đại. Luồng áp lực ngàn cân giáng xuống, khiến mặt đất dưới chân Lâm Khuyết lún sâu hơn một trượng, đá vụn bắn tung tóe.
Lâm Khuyết nhếch môi nở một nụ cười khinh bỉ.
– "Dùng quy tắc của Thiên Đạo để trấn áp ta? Các ngươi vẫn chưa hiểu thế nào là Nghịch Đạo."
Hắn nhắm mắt lại. Trong thần hải, vòng xoáy của *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết* bắt đầu quay chậm lại. Một tia sáng vàng rực rỡ nhưng đầy rẫy sự hủy diệt từ sâu trong linh hồn hắn tuôn ra, rót thẳng vào thanh kiếm gãy.
Mảnh vỡ của Trảm Thần Kiếm bắt đầu rung lên bần bật, nó như một con thú dữ bị xích vạn năm vừa mới thấy được máu. Một luồng kiếm ý vô hình, không thuộc về ngũ hành, không thuộc về nhân quả, từ từ lan tỏa.
– "Nhất Niệm… Vạn Vật Giai Ma."
Lâm Khuyết khẽ thốt lên bốn chữ. Đột ngột, thế giới trong mắt mọi người như biến đổi. Bầu trời xanh biến thành màu huyết dụ, mặt đất dưới chân dường như tan chảy. Hàng ngàn đệ tử đang kết trận bỗng thấy tâm ma trỗi dậy, những ảo ảnh về cái chết, về sự mục nát hiện về khiến họ gào thét đau đớn, trận pháp lập tức lung lay dữ dội.
– "Phá!"
Lâm Khuyết xoay nhẹ chuôi kiếm, một kiếm khí màu đen nhánh từ mặt đất bùng nổ. Nó không bay lên cao, mà đâm sâu xuống lòng đất.
"Ầm ầm ầm!"
Ngọn núi chính điện cao nhất Đông Châu, tượng trưng cho uy nghiêm vạn năm của Thiên Vân Tông, bỗng dưng rung chuyển như gặp đại địa chấn. Một đường nứt khổng lồ kéo dài từ quảng trường lên đến đỉnh điện thờ, rồi xuyên qua vách núi, kéo dài hàng nghìn trượng xuống tận chân núi.
Toàn bộ linh mạch vốn dĩ như con rồng ẩn mình dưới lòng đất giờ đây bị kiếm ý của Lâm Khuyết cưỡng ép rút lên. Những luồng linh khí nguyên chất màu tím nhạt thoát ra từ kẽ nứt, nhưng thay vì được Thiên Vân Tông hấp thụ, chúng đều điên cuồng lao về phía Trảm Thần Kiếm.
– "Linh mạch của ta! Khí vận của ta!" Vân Thiên Hành gào lên điên dại. Gã thấy tu vi của chính mình đang sụt giảm rõ rệt theo sự khô héo của linh mạch.
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu.
Lâm Khuyết rút thanh kiếm gãy ra khỏi mặt đất. Dù chỉ còn một nửa lưỡi kiếm thật, nhưng linh khí bao quanh nó đã ngưng tụ thành một lưỡi kiếm hư ảnh dài hàng trăm trượng, rạng rỡ như trăng rằm, lạnh lẽo như băng giá vĩnh cửu.
Hắn nhìn lên đỉnh điện Thiên Vân, nơi đặt bức tượng Thái Thượng Thiên Tôn vĩ đại, biểu tượng của sự phục tùng thiên đạo.
– "Nhất kiếm này, định giang sơn, đoạn luân hồi."
Lâm Khuyết chém ra một kiếm đơn giản nhất. Không hoa mỹ, không chiêu thức phức tạp.
Một dải sáng màu xám đen vạch ngang qua không gian. Thời gian trong giây phút ấy như ngừng trôi. Tất cả đệ tử, trưởng lão, ngay cả gió cũng bị đóng băng bởi kiếm ý tuyệt đối này.
Vết kiếm lướt qua chính điện. Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát. Chính điện cao chọc trời bị cắt làm hai nửa đều đặn như dùng dao cắt qua đậu phụ. Toàn bộ phần đỉnh núi chứa cung điện đồ sộ bắt đầu nghiêng dần, rồi sụp đổ xuống vực thẳm sâu không thấy đáy. Bức tượng Thái Thượng Thiên Tôn bằng vàng ròng khổng lồ vỡ vụn thành từng mảnh, đầu tượng lăn lóc dưới chân Lâm Khuyết.
Một chiêu kiếm, trấn áp cả một tông môn.
Một chiêu kiếm, chém đứt xiềng xích của số phận.
Sức mạnh từ dư chấn khiến Vân Thiên Hành và các Thái thượng trưởng lão văng ngược ra xa, máu tươi phun ra như mưa. Bọn họ ngã gục trên tàn tích, ánh mắt tràn đầy sự tuyệt vọng và không thể tin nổi. Thiên Vân Tông hùng mạnh vạn năm, đứng đầu bốn châu, nay lại tan hoang dưới tay một thiếu niên chỉ trong tích tắc.
Lâm Khuyết thu lại kiếm ý, sắc mặt hơi tái đi vì tiêu hao thần hồn, nhưng đôi mắt hắn lại rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn không quan tâm đến những kẻ đang hấp hối xung quanh, mà dậm chân một cái, cơ thể hóa thành một luồng bóng ma lao thẳng về phía hầm giam sâu dưới lòng đất.
—
Sâu trong lòng đất, mật thất của Thiên Vân Tông là nơi tối tăm và u ám nhất. Nơi này được xây dựng từ đá phong linh, có thể ngăn chặn hoàn toàn linh thức dò xét.
Khi Lâm Khuyết đạp vỡ cửa đá vạn cân, mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi gỉ sắt xộc thẳng vào mũi. Giữa phòng giam lạnh lẽo, một bóng dáng tiều tụy bị bốn sợi xích xuyên qua bả vai và cổ chân, treo lơ lửng giữa không trung.
Lâm Khuyết hơi thở khựng lại.
Người đàn ông đó vốn là một mãnh tướng, một gia chủ đầy uy nghiêm của Lâm Gia. Nhưng giờ đây, Lâm Chấn Thiên chỉ còn là một cái xác không hồn, mái tóc điểm bạc bù xù, hơi thở đứt quãng, cơ thể đầy rẫy những vết thương cũ chồng lên vết thương mới. Để ép lấy bí mật về cổ thư của Lâm Gia, Thiên Vân Tông đã không tiếc dùng những hình phạt tàn độc nhất lên người ông suốt bấy lâu nay.
Lòng sắt đá của Cửu Luân Chân Tiên nghìn năm bỗng dưng nảy sinh một nỗi đau nhói tận tâm can. Những ký ức từ thân thể này trỗi dậy, tiếng gọi "Phụ thân" nghẹn ngào nơi cổ họng.
"Ai… ai đó?" Lâm Chấn Thiên khó khăn ngẩng đầu lên, ánh mắt đục ngầu cố gắng nhìn về phía ánh sáng le lói từ cửa.
Lâm Khuyết bước tới, Trảm Thần Kiếm trong tay vung lên bốn lần nhanh như chớp.
"Keng! Keng! Keng! Keng!"
Bốn sợi xích huyền sắt chắc chắn nhất vỡ vụn. Lâm Khuyết lao tới đỡ lấy cơ thể gầy guộc của phụ thân trước khi ông ngã xuống đất. Hắn đặt tay lên lưng ông, linh lực "Nhất Niệm" dịu nhẹ, chứa đựng sức mạnh trị liệu của sinh mệnh tuôn trào, bắt đầu vá lại những kinh mạch đã đứt gãy và xua tan khí lạnh trong người ông.
"Khuyết nhi? Con… con là Khuyết nhi?" Lâm Chấn Thiên run rẩy nhìn thiếu niên trước mắt. Ông tưởng mình đang nằm mơ, hoặc có lẽ đã chết và đây là ảo giác luân hồi.
"Là con, phụ thân. Con đến đưa người về nhà." Lâm Khuyết khàn giọng nói, đôi mắt đỏ hoe.
Lâm Chấn Thiên run rẩy sờ vào mặt con trai, nước mắt từ khóe mắt khô cạn chảy dài trên gò má hốc hác:
"Lâm Gia… Lâm Gia không sao chứ? Con sao lại đến đây? Nơi này nguy hiểm lắm, chạy đi con…"
Lâm Khuyết mỉm cười, một nụ cười đầy sự ngông cuồng của kẻ đứng đầu cửu giới:
– "Phụ thân yên tâm. Từ nay về sau, thế gian này không còn kẻ nào dám đụng đến Lâm Gia. Thiên Vân Tông… con đã diệt rồi."
—
Lâm Khuyết cõng phụ thân bước ra khỏi mật thất, leo lên những bậc thang đổ nát của Thiên Vân Tông.
Bên ngoài, hoàng hôn đang dần buông xuống. Ánh nắng cuối ngày đỏ rực như máu dệt nên một thảm đỏ trên tàn tích của một đại tông môn. Trên quảng trường, hàng vạn đệ tử Thiên Vân Tông giờ đây đã quỳ sụp xuống, không một ai dám cầm vũ khí, không một ai dám ngẩng đầu. Trong lòng họ, Lâm Khuyết không còn là một kẻ thù, mà là một tôn thần, một kẻ điên loạn đã chém đứt ý trời.
Lâm Khuyết đi qua đại điện đã vỡ nát, đứng trên đỉnh núi cao nhất nhìn xuống vạn dặm sơn hà bên dưới.
Tại Đông Châu xa xôi, một tòa thánh địa ẩn thế, một ông lão đang bế quan bỗng mở bừng mắt ra, nhìn về phía Thiên Vân Tông, chân mày nhíu chặt:
"Thiên mệnh biến đổi? Có kẻ đã chém đứt sợi dây luân hồi của vùng đất này? Là ai?"
Tại Thượng Giới, giữa tầng tầng mây ngũ sắc của Thần Điện Thái Thượng, một đôi mắt vàng rực không mang theo chút cảm xúc nào từ từ mở ra. Ánh nhìn đó dường như muốn xuyên qua muôn vàn lớp không gian để tìm kiếm "biến số" vừa mới xuất hiện.
Lâm Khuyết cảm nhận được những ánh nhìn từ hư vô đó. Hắn ngẩng đầu lên, đối diện trực tiếp với bầu trời xanh thẳm đang bắt đầu xuất hiện những đạo lôi điện tím ngắt – hình phạt của thiên đạo dành cho kẻ nghịch mệnh.
Hắn cười lạnh, tay trái nắm chặt chuôi kiếm, tay phải giữ chặt người phụ thân trên lưng, từng bước tiến về phía trước.
Vòng lặp luân hồi vạn vạn năm, giờ đây chỉ vì một niệm của hắn mà nứt vỡ. Con đường này, hắn sẽ đi đến tận cùng, cho đến khi bầu trời này không còn che được mắt hắn, đất này không còn chôn được tâm hắn, và thần điện Thái Thượng kia phải sụp đổ dưới chân hắn.
Đông Châu từ hôm nay, bắt đầu đổi họ.
Thiên đạo từ hôm nay, bắt đầu run sợ.
"Nhất niệm phá luân hồi, nhất kiếm định giang sơn!"
Tiếng gào rống của gió dường như đang lặp lại lời tuyên thệ của vị tiên tôn trọng sinh. Bóng dáng thiếu niên cõng phụ thân khuất dần trong bóng chiều tà, để lại sau lưng một thời đại đã chết và một trang sử mới nhuốm màu máu cùng vinh quang vừa mới bắt đầu.