Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 45: Lục Trầm trọng thương

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:51:20 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 45: LỤC TRẦM TRỌNG THƯƠNG**

Tiếng gào thét của gió cát trên sa mạc Xích Huyết đột ngột lịm đi, thay vào đó là một âm thanh trầm đục, nghẹt thở phát ra từ sâu trong lòng đất. Nó giống như tiếng tim đập của một con quái vật vạn cổ vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài đằng đẵng. Đất đá dưới chân Lâm Khuyết bắt đầu nứt toác, những rãnh nứt uốn lượn như những con rắn độc, phun ra luồng khí tức nồng nặc mùi hủ bại và cái chết.

"Lâm huynh, cẩn thận!"

Lục Trầm quát lớn, thanh kiếm trong tay gã dù đã sứt mẻ sau trận huyết chiến với quân đoàn Thần Điện nhưng vẫn tỏa ra một luồng kiếm ý bạt tử. Gã lao đến bên cạnh Lâm Khuyết, đôi mắt vằn vện tia máu nhìn chằm chằm vào hố đen đang mở rộng ngay giữa bãi chiến trường.

Từ trong hư không của lòng đất, một mảnh vỡ màu xám xịt, bao phủ bởi những sợi xích nhân quả mờ ảo từ từ trồi lên. Đó chính là mảnh vỡ Luân Hồi thứ hai – "Vô Tận Oán".

Ngay khi mảnh vỡ lộ diện, bầu trời phía trên sa mạc Xích Huyết bỗng chốc biến thành màu tím sậm đen kịt. Những tia sét đỏ ngòm như máu lướt qua các tầng mây. Áp lực của Thiên Đạo bất chợt tăng lên gấp bội, đè nặng lên vai hai thiếu niên.

"Thanh Lão, đây là cái gì?" Lâm Khuyết trầm giọng hỏi trong thức hải, tay hắn nắm chặt mảnh vỡ Trảm Thần Kiếm, cảm nhận được một sự run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự cộng hưởng mãnh liệt giữa hai vật thể cùng nguồn gốc.

Giọng nói của Thanh Lão trở nên run rẩy, đầy vẻ kiêng dè: "Tiểu tử, chạy mau! Đây không chỉ là mảnh vỡ Luân Hồi, đây là một cái bẫy! Có kẻ đã dùng máu của quân đoàn Thần Điện để tế tự, biến mảnh vỡ này thành một đóa 'Luân Hồi Huyết Liên'. Kẻ thủ vệ của nó… không phải là thứ mà các ngươi hiện tại có thể đối đầu!"

Lời Thanh Lão vừa dứt, từ trong mảnh vỡ màu xám, một luồng hắc khí bùng nổ, ngưng tụ lại thành hình một chiến tướng khổng lồ cao tới ba trượng. Kẻ đó khoác trên mình bộ chiến giáp mục nát, đôi mắt không có con ngươi mà chỉ là hai ngọn lửa u minh xanh ngắt. Hắn không có nhục thân, chỉ có ý chí giết chóc tột cùng tồn tại từ kỷ nguyên trước.

"Kẻ nghịch đạo… chết!"

Thanh âm của chiến tướng hắc ám tựa như tiếng chuông rèn vang dội trong linh hồn. Hắn giơ cao cánh tay khô khốc, hư không run rẩy rồi ngưng tụ thành một cây trường thương màu máu.

"Oanh!"

Một phát đâm bình thường nhưng lại mang theo quy luật của thời gian và không gian. Mặt đất trong phạm vi mười trượng quanh đó ngay lập tức bị nén thành một cái hố sâu hoắm.

Lâm Khuyết nghiến răng, Nhất Niệm Luân Hồi Quyết vận chuyển đến cực hạn. "Vạn Cổ Quy Nhất!"

Hắn tung ra một kiếm, kiếm khí mang theo sự lạnh lùng của tử vong đối đầu trực diện với trường thương hắc ám. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, dư chấn thổi bay những xác chết xung quanh thành tro bụi. Lâm Khuyết bị đẩy lùi hàng chục trượng, lồng ngực tê rần, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.

Thực lực chênh lệch quá lớn! Đây là sức mạnh cấp bậc vượt xa Pháp Tắc Cảnh, thậm chí đã chạm tới ngưỡng cửa của Luân Hồi Cảnh chân chính.

"Lâm huynh, để ta!" Lục Trầm không hề lùi bước. Kiếm của gã rít gào, toàn thân gã bùng lên một ngọn lửa kiếm ý màu vàng rực rỡ. Đây là cấm thuật của Kiếm Tông – Đốt Kiếm Nguyên!

"Ngông cuồng! Trời còn chưa sợ, sợ gì một bộ xương khô!"

Lục Trầm như một con mãnh hổ hạ sơn, tung ra liên tiếp chín đường kiếm mang tên "Cửu Thiên Trảm". Mỗi một kiếm là một lần gã phun ra một ngụm tinh huyết, đem toàn bộ tu vi tích lũy bấy lâu đổ vào đòn đánh này.

Sự điên cuồng của Lục Trầm khiến chiến tướng hắc ám lùi lại nửa bước. Nhưng đó cũng là giới hạn. Chiến tướng hắc ám khẽ hừ lạnh một tiếng, đôi mắt u minh tỏa sáng rực rỡ. Hắn buông trường thương, đôi tay kết ấn.

"Nhân Quả Chi Tiễn – Nhất Tiễn Định Sinh Tử!"

Hư không phía sau hắn nứt ra, một mũi tên mờ ảo xuất hiện. Nó không có hình thể rõ ràng, nhưng ngay khi nó xuất hiện, Lâm Khuyết cảm thấy toàn bộ nhân quả của bản thân mình như bị khóa chặt. Một cảm giác lạnh lẽo từ tận xương tủy truyền đến. Mũi tên này không nhắm vào nhục thân, nó nhắm vào mạng sống, vào sợi dây nhân quả nối liền quá khứ và tương lai của hắn.

Lâm Khuyết lúc này đang bị mảnh vỡ Luân Hồi thứ hai phản phệ do cố gắng thu phục nó, toàn thân linh lực bế tắc, ý niệm trì trệ. Hắn trơ mắt nhìn mũi tên đó từ từ xuyên qua khoảng không, bỏ qua mọi lớp phòng ngự vật lý, lao thẳng về phía tim mình.

Trong sát na đó, thời gian như ngừng trôi. Lâm Khuyết thấy được cái chết đang vẫy gọi. Hắn đã từng chết một lần ở kiếp trước, hắn hiểu rõ cảm giác này. Nhưng ở kiếp này, hắn còn nhiều việc chưa làm, hắn chưa cứu được Vân Hi, chưa lật đổ được Thái Thượng Thiên Tôn…

"Không!" Lâm Khuyết gào lên trong lòng.

Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn chắn ngang trước mặt hắn.

"Lâm huynh… đời này của Lục Trầm ta, hiếm khi thấy ai thuận mắt. Ngươi là kẻ đầu tiên và duy nhất khiến ta muốn theo sau để nhìn xem đỉnh cao nhất trông như thế nào…"

Lục Trầm quay đầu lại mỉm cười với Lâm Khuyết, một nụ cười ngạo nghễ và pha chút chút thê lương.

"Phanh!"

Mũi tên Nhân Quả không hề chậm trễ, xuyên thẳng qua ngực trái của Lục Trầm. Không có tiếng nổ lớn, không có máu bắn tung tóe ngay lập tức. Mũi tên đó mang theo luồng hắc khí tàn độc, bắt đầu gặm nhấm linh hồn và sinh mệnh lực của gã từ bên trong.

"Rắc!" Thanh kiếm trong tay Lục Trầm gãy làm đôi. Toàn bộ kiếm ý huy hoàng của gã vụt tắt như một ngọn nến trong gió bão.

Lục Trầm lảo đảo, gã quỳ một gối xuống cát đỏ, máu từ miệng, tai và mắt gã bắt đầu chảy ra không ngừng. Sợi dây sinh mệnh của gã đang bị mũi tên kia cắt đứt một cách thô bạo.

"LỤC TRẦM!"

Tiếng thét của Lâm Khuyết làm chấn động cả sa mạc. Sự phẫn nộ, đau đớn và hận thù tràn ngập lồng ngực hắn. Một luồng sức mạnh khủng khiếp phát ra từ "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết" bộc phát không thể kiểm soát.

Lâm Khuyết lao tới ôm lấy Lục Trầm, bàn tay hắn run rẩy truyền vào linh lực để bảo trì tâm mạch của bằng hữu, nhưng vô dụng. Luồng khí tức của Nhân Quả Chi Tiễn như một con rết độc, bò đến đâu hủ bại đến đó.

"Lâm huynh… đừng phí công… ta biết mạng mình…" Giọng nói của Lục Trầm khản đặc, mỗi lời nói ra đều kéo theo một ngụm máu bầm đen. "Thế gian này… thối nát thật. Nếu có kiếp sau… ta vẫn muốn… cùng huynh… nghịch thiên một lần nữa…"

Đầu Lục Trầm gục xuống vai Lâm Khuyết, bàn tay gã buông thõng trên mặt cát nóng hổi. Linh khí quanh thân gã tiêu tán hoàn toàn, thần hồn rơi vào tình trạng héo úa trầm trọng.

Không gian xung quanh dường như đông cứng lại. Lâm Khuyết ôm chặt lấy thi thể (trong mắt người thường là đã chết) của bằng hữu, đầu hắn cúi thấp, mái tóc đen dài rủ xuống che đi gương mặt đang dần trở nên dữ tợn.

"Của ta… bằng hữu…"

"Ngươi… làm sao dám?!"

Lâm Khuyết ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn lúc này không còn là màu đen nữa, mà đã biến thành một màu vàng kim kỳ lạ, đồng tử co rút thành một sợi tơ mảnh – Nhãn Luân Hồi!

Luồng áp lực phát ra từ Lâm Khuyết khiến cho chiến tướng hắc ám vốn không có cảm xúc cũng phải lùi lại một bước, âm thanh khô khốc phát ra: "Ý chí Nghịch Đạo… bùng phát? Không thể nào, ngươi chỉ là một kiến hôi cảnh giới Khải Linh…"

"Chết!"

Lâm Khuyết không dùng kiếm nữa. Hắn đứng dậy, bàn tay phải đưa ra phía trước, bóp mạnh vào hư không.

"Nhất Niệm… Vong Xuyên!"

Toàn bộ linh lực của sa mạc Xích Huyết, máu của ba ngàn quân sĩ, và cả khí tức u minh của mảnh vỡ Luân Hồi bị một sức mạnh vô hình cưỡng ép tập hợp lại. Phía sau Lâm Khuyết, một ảo ảnh về dòng sông Vong Xuyên chảy ngược lên bầu trời xuất hiện.

Đó là quyền năng thực sự của Chấp Đạo Giả. Một niệm có thể xoay chuyển nhân quả, một niệm có thể tước đoạt sinh mệnh của kẻ thù.

Chiến tướng hắc ám thét lên đau đớn khi thân thể ngưng tụ bằng ý chí của hắn bắt đầu bị dòng sông ảo ảnh kia cuốn đi, tan biến vào hư vô. Mảnh vỡ Luân Hồi thứ hai "Vô Tận Oán" vốn đang kiêu ngạo, giờ đây dưới ánh nhìn của Lâm Khuyết, nó thu nhỏ lại, ngoan ngoãn bay vào lòng bàn tay hắn như gặp phải chủ nhân đích thực.

Lâm Khuyết không quan tâm đến mảnh vỡ quý giá đó. Hắn lập tức quay lại bên Lục Trầm, sắc mặt xám xịt.

"Thanh Lão! Có cách nào không? Có cách nào không?!" Lâm Khuyết gầm lên trong đầu.

Thanh Lão thở dài một tiếng đầy u uất: "Tiểu tử, mũi tên đó đã cắt đứt mạch nhân quả của hắn. Ở thế giới này, kẻ nào trúng chiêu đó đều vô phương cứu chữa. Hắn không chết ngay là nhờ ý chí kiếm tu của hắn quá mạnh, đang cố gắng chống lại quy luật luân hồi. Nhưng tối đa nửa canh giờ nữa, hắn sẽ biến thành hư vô…"

Lâm Khuyết nhìn Lục Trầm, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của người anh em vừa mới đây còn cùng mình uống rượu, cùng mình thề thốt.

"Vô phương cứu chữa? Không có đạo lý đó!"

Lâm Khuyết ánh mắt lộ ra vẻ điên cuồng tột độ. Hắn cầm mảnh vỡ Luân Hồi thứ hai vừa thu được, áp chặt nó vào ngực Lục Trầm.

"Hắn trúng Nhân Quả Chi Tiễn, ta sẽ dùng Luân Hồi để nghịch chuyển Nhân Quả cho hắn! Hắn mất đi mạng sống ở hiện tại, ta sẽ đi vay mượn mạng sống của hắn ở tương lai!"

"Ngươi điên rồi!" Thanh Lão hét lên. "Ngươi đang vay mượn tương lai của hắn! Nếu hắn sống lại, hắn sẽ bị Thiên Đạo truy nã gay gắt gấp trăm lần ngươi, và cái giá ngươi phải trả… là thọ nguyên của chính ngươi!"

"Nếu không có gã, ta cô độc trên con đường này thì có nghĩa lý gì? Nếu thiên đạo muốn hắn chết, ta sẽ khiến Thiên Đạo nợ hắn một mạng!"

Lâm Khuyết bắt đầu kết ấn. Những ký tự màu vàng cổ xưa bay quanh hai người. Máu của Lâm Khuyết chảy ra từ lòng bàn tay, hòa quyện với máu của Lục Trầm.

"Dĩ ngã chi danh… Nhất Niệm Phá Luân… Vạn Cổ Mượn Mệnh!"

Bầu trời nổ tung một tiếng sấm kinh thiên. Một đạo lôi kiếp màu tím đen dài hàng trượng từ trên chín tầng mây đánh thẳng xuống vị trí của hai người. Đây là sự trừng phạt của Thiên Đạo dành cho kẻ dám trộm lấy sinh mệnh từ dòng thời gian.

Lâm Khuyết không tránh, không né. Hắn dùng chính nhục thân của mình hứng chịu đạo lôi kiếp kia để bảo vệ cho Lục Trầm. Xương cốt toàn thân hắn kêu rắc rắc, máu thịt bết bát, nhưng ánh mắt hắn vẫn rực cháy sự kiên định không gì lay chuyển nổi.

Sau đạo lôi kiếp thứ nhất, hơi thở của Lục Trầm bỗng nhiên ổn định lại một chút. Những hắc khí từ mũi tên nhân quả bắt đầu bị hút vào trong mảnh vỡ Luân Hồi trong tay Lâm Khuyết.

Cơn lôi kiếp thứ hai tiếp tục giáng xuống.

Cơn thứ ba…

Cứ thế, giữa sa mạc đỏ rực ánh máu, một thiếu niên đang liều mạng chống chọi với ý chí của trời xanh để giật lại người anh em của mình từ tay tử thần.

Kết thúc chín đạo lôi kiếp, Lâm Khuyết quỳ sụp xuống bên cạnh Lục Trầm, toàn thân hắn không còn chỗ nào lành lặn, hơi thở yếu ớt như một ngọn đèn dầu cạn. Nhưng hắn đã mỉm cười.

Mạch đập của Lục Trầm tuy yếu ớt nhưng đã có nhịp điệu trở lại. Vết thương xuyên thấu ngực dù vẫn còn đó nhưng đã không còn lan rộng sự hủ bại nữa.

"Lục Trầm… sống cho tốt… phía trên kia… ta và ngươi còn phải… xem xem trời cao trông như thế nào…"

Lâm Khuyết thì thầm rồi đổ gục xuống bên cạnh bằng hữu. Hai thiếu niên, nằm giữa chiến trường đổ nát của sa mạc Xích Huyết, dưới bóng tối của màn đêm và sự rình rập của những kẻ thù chưa lộ diện.

Mảnh vỡ Luân Hồi thứ hai lơ lửng giữa ngực hai người, tỏa ra ánh sáng xám huyền ảo, bao phủ lấy họ như một kén bảo hộ.

Chuyến hành trình của họ mới chỉ thực sự bắt đầu, nhưng cái giá của sự phản kháng đã bắt đầu trở nên đắt đỏ hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Nhân quả đã thay đổi, định mệnh đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác mà ngay cả Thái Thượng Thiên Tôn trên cao cũng không thể lường trước được.

Hết chương 45.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8