Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 46: Cơn giận của Nghịch Thiên Giả**
CHƯƠNG 46: CƠN GIẬN CỦA NGHỊCH THIÊN GIẢ
Gió sa mạc Xích Huyết chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng lúc này, nó mang theo một mùi vị khác lạ — mùi của cái chết đang đông đặc lại.
Dưới ánh trăng khuyết đỏ quạch như bị nhúng vào vũng máu, kén sáng màu xám huyền ảo bao phủ Lâm Khuyết và Lục Trầm bắt đầu rạn nứt. Những tia sáng nhỏ li ti như những sợi tơ nhện mong manh, cố gắng che chở cho hai thân ảnh đang thoi thóp giữa cát bụi. Lâm Khuyết nằm đó, lồng ngực phập phồng yếu ớt, mỗi hơi thở đều kéo theo tiếng rít buốt nhói của nội tạng bị lôi kiếp tàn phá. Lục Trầm bên cạnh càng thảm hại hơn, hơi thở gần như đình trệ, chỉ có chút linh lực ít ỏi từ mảnh vỡ Luân Hồi duy trì lấy sinh cơ cuối cùng.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Tiếng vó ngựa sắt rầm rập từ phía chân trời xa xôi vọng lại, làm rung chuyển cả những hạt cát khô khốc. Từ trong màn đêm, hàng vạn ánh đuốc bùng lên, dàn thành một trận thế dài dằng dặc như một con hỏa long đang uốn lượn, tham lam nuốt chửng mọi sự sống trên đường đi.
Đó là Thần Vũ Quân của Đại Chu Vương Triều — thế lực tay sai đắc lực nhất của Thiên Đạo tại hạ giới. Dẫn đầu là một nam tử trung niên mặc chiến giáp hoàng kim, cưỡi trên một con lôi đình hãn mã, đôi mắt lão lóe lên sự tàn nhẫn và tham vọng cực độ. Đó chính là Trấn Quốc Đại Tướng Quân – Triệu Vô Cực, một cường giả đã chạm đến ngưỡng cửa nửa bước Hóa Thần.
"Báo! Đại tướng quân, phát hiện tàn dư lôi kiếp tại phía trước. Hai kẻ nghịch đạo đang ở đó, dường như đã kiệt sức!" Một tên trinh sát cưỡi linh hạc bay thấp, lớn tiếng thông báo.
Triệu Vô Cực cười gằn, thúc ngựa tiến lên. Lão nhìn thấy cái kén màu xám đang lờ mờ tỏa sáng giữa hố sâu vạn trượng do lôi kiếp để lại. Ánh mắt lão dừng lại trên mảnh vỡ Luân Hồi đang lơ lửng, sự tham lam không chút giấu diếm bùng lên.
"Mảnh vỡ quy luật… Thứ này, vốn dĩ phải thuộc về Thiên Đạo, thuộc về Đại Chu ta!" Triệu Vô Cực vung tay lên, giọng nói đầy uy quyền chấn động không trung: "Vạn quân nghe lệnh! Kết Thiên Võng Trận, bắt sống tên Lâm Khuyết, lấy lại bảo vật. Kẻ bên cạnh hắn… giết không tha!"
"Sát! Sát! Sát!"
Tiếng hô vang dội của vạn quân át cả tiếng gió hú. Hàng ngàn mũi tên mang theo hỏa linh lực được bắn lên không trung, tựa như một trận mưa sao băng rực lửa hướng về phía hai thiếu niên đang bất tỉnh mà rơi xuống.
Ngay khi mũi tên đầu tiên chạm vào lớp kén màu xám, một tiếng "rắc" giòn tan vang lên. Lớp kén vỡ vụn.
Nhưng, thay vì máu thịt bị băm vằn, một luồng áp lực tĩnh lặng đến rợn người đột ngột bộc phát từ tâm điểm hố sâu. Toàn bộ hỏa tiễn đang lao đi xé gió bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, như thể thời gian tại khoảnh khắc đó đã bị đóng băng.
Lâm Khuyết từ từ mở mắt.
Đó không còn là đôi mắt của một thiếu niên Lâm gia phế vật, cũng chẳng phải là ánh mắt quyết liệt của một tu sĩ đang tranh mệnh với trời. Trong hốc mắt sâu thẳm ấy, có sự luân chuyển của tinh thần đại địa, có sự lạnh lẽo của cửu u vạn cổ, và trên hết, là một cơn giận dữ vạn năm đang bị dồn nén đến mức cực hạn.
Hắn từ từ ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm vào lồng ngực còn đang rỉ máu của mình, rồi lại nhìn sang Lục Trầm đang hôn mê bất tỉnh bên cạnh. Khi thấy vạn quân đang gào thét đòi lấy mạng người anh em đã cùng hắn vào sinh ra tử, trong đầu Lâm Khuyết vang lên một tiếng nổ oanh liệt.
Ký ức của Cửu Luân Chân Tiên kiếp trước cuồn cuộn đổ về. Những tiếng gào thét của chúng sinh bị Thiên Đạo chăn nuôi, những giọt nước mắt của những kẻ nghịch đạo đã ngã xuống… và giờ đây, ngay cả một mảnh tịnh thổ để hắn cứu người huynh đệ, những kẻ này cũng không cho?
"Thiên Đạo coi chúng sinh là kiến hôi… Các ngươi coi mạng người là cỏ rác…"
Lâm Khuyết khàn giọng nói, tiếng nói tuy nhỏ nhưng lại truyền thấu vào tai từng binh sĩ trong bán kính mười dặm.
"Vậy thì hôm nay, ta sẽ để các ngươi thấy… thế nào là sự phẫn nộ của kiến hôi!"
Hắn chắp tay, một ấn quyết quái dị chưa từng xuất hiện ở thế giới này được hình thành. Mảnh vỡ Luân Hồi đang lơ lửng đột ngột rít lên một tiếng sắc nhọn, nó hóa thành một vệt sáng đen chui tọt vào giữa chân mày của Lâm Khuyết.
Một đạo ba động màu xám tro từ vị trí Lâm Khuyết làm trung tâm, gợn sóng tỏa ra bốn phương tám hướng.
"Nhất Niệm… Phá Diệt!"
Triệu Vô Cực trên lưng hãn mã chợt cảm thấy da đầu tê dại. Một cảm giác sợ hãi từ tận linh hồn bùng phát khiến lão run rẩy: "Không ổn! Toàn quân lui lại! Khai mở Hộ Quốc Thánh Khiên!"
Nhưng đã quá muộn.
Gợn sóng màu xám đi qua đến đâu, không gian nơi đó vỡ vụn như gương rơi xuống đất. Hàng vạn mũi tên lửa trên trời nháy mắt hóa thành tro bụi hư vô. Đáng sợ hơn, mười vạn quân Thần Vũ đang hăng máu chiến đấu bỗng nhiên khựng lại.
Từng người, từ tên lính quèn cho đến các vạn phu trưởng cảnh giới Trúc Đạo Cơ, da thịt họ bắt đầu nhăn nheo với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Tóc đen hóa bạc, răng rụng rời, hơi thở héo hon. Trong một hơi thở, vạn quân tinh nhuệ đã biến thành vạn xác khô già cỗi.
Đó là quyền năng của "Nhất Niệm Luân Hồi". Lâm Khuyết đã tước đoạt toàn bộ thọ nguyên của bọn họ, cưỡng ép bọn họ trải qua hàng trăm năm luân hồi sinh lão bệnh tử chỉ trong một ý niệm.
"Aaaaa!"
Tiếng la hét thảm thiết rộ lên rồi lịm tắt. Những kẻ trước một giây còn là những chiến binh dũng mãnh, giây sau đã mục nát thành tro bụi theo gió sa mạc thổi đi, không để lại bất kỳ dấu vết nào của sự tồn tại.
Triệu Vô Cực kinh hoàng nhìn vạn quân của mình tan biến. Lão lấy ra một tấm phù chú thượng cổ, điên cuồng kích hoạt để bao phủ lấy bản thân. Nhờ vào tu vi nửa bước Hóa Thần và tấm bảo vật phòng thân, lão là kẻ duy nhất còn sống sót, nhưng gương mặt lão lúc này trắng bệch không còn một giọt máu.
"Ngươi… ngươi là quỷ! Ngươi không phải người! Đây là ma thuật gì?" Triệu Vô Cực lắp bắp, cả đời lão chưa từng thấy loại thần thông nào đáng sợ đến thế. Chỉ một ý niệm, giết sạch vạn quân? Đây ngay cả Hóa Thần cường giả cũng không làm được!
Lâm Khuyết đứng dậy từ đống đổ nát, mỗi bước đi của hắn đều để lại một đóa sen đen huyền ảo dưới chân. Thương thế trên người hắn dường như bị một lực lượng thần bí nào đó ép buộc khép lại, nhưng hơi thở của hắn lại càng trở nên âm trầm, tà dị.
Hắn chậm rãi tiến về phía Triệu Vô Cực.
"Ta không phải quỷ, cũng chẳng phải ma." Lâm Khuyết đưa tay ra, một lực lượng vô hình bóp nghẹt lấy cổ của Triệu Vô Cực, nhấc bổng vị Đại tướng quân lừng lẫy lên không trung.
"Ta chỉ là một người đi đòi nợ. Mạng của các ngươi, linh hồn của các ngươi, Thiên Đạo không giữ nổi… mà ta, cũng không muốn thu."
Triệu Vô Cực giãy giụa, đôi mắt lồi ra đầy vẻ cầu xin: "Xin… xin hãy tha mạng… Ta chỉ là người thừa hành mệnh lệnh…"
"Thừa hành mệnh lệnh?" Lâm Khuyết cười lạnh, tiếng cười mang theo sự bi thương tột độ: "Vậy khi các ngươi thảm sát những gia tộc chống đối, khi các ngươi dẫm đạp lên những linh hồn vô tội để làm đẹp lòng thiên đàng, có ai trong các ngươi từng nghĩ đến sự khoan dung?"
Lâm Khuyết nhìn vào mắt Triệu Vô Cực, ý niệm xuyên thấu vào sâu trong thức hải của đối phương: "Ngươi muốn nhìn thấy tương lai của mình không?"
Trong phút chốc, Triệu Vô Cực cảm thấy mình rơi vào một không gian vô tận. Lão thấy mình chết đi, rồi lại sinh ra thành một con lợn bị mổ thịt, rồi lại hóa thành một cây cỏ bị người ta dẫm nát, rồi lại trở thành một tên nô lệ bị hành hạ… Vạn kiếp luân hồi, mỗi một kiếp đều là những nỗi đau thấu xương đạt đến cực điểm, lặp đi lặp lại không bao giờ dứt.
Đó chính là hình phạt khủng khiếp nhất của Nhất Niệm Luân Hồi Quyết: Vĩnh Hằng Chủy Luân.
Ở thế giới thực, Triệu Vô Cực chỉ rú lên một tiếng rồi toàn bộ thất khiếu chảy máu đen, hơi thở đoạn tuyệt ngay tại chỗ. Linh hồn của lão đã hoàn toàn vỡ vụn trong ảo cảnh luân hồi của Lâm Khuyết, chết đến không thể chết thêm.
Trận chiến kết thúc nhanh như cách nó bắt đầu. Sa mạc Xích Huyết lại trở về vẻ im lìm chết chóc, chỉ có mùi khét lẹt của tro bụi vạn quân còn vương lại.
Lâm Khuyết lảo đảo một cái, phun ra một ngụm máu lớn. Việc ép buộc sử dụng năng lượng của mảnh vỡ Luân Hồi khi cơ thể đang trọng thương khiến hắn phải chịu sự phản phệ khủng khiếp. Kinh mạch trong người hắn nứt toác, thần hồn vốn đã tổn thương lại càng thêm suy kiệt.
Nhưng hắn không gục ngã.
Hắn lê bước về phía Lục Trầm, gồng mình cõng người bạn thân lên lưng. Sức nặng của Lục Trầm như muốn đè nát bộ xương đang rạn nứt của Lâm Khuyết, nhưng ánh mắt hắn vẫn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Thượng Giới đang tọa lạc trong tầng mây trắng xóa che đậy tội ác.
"Lục Trầm, chúng ta đi…" Lâm Khuyết thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng ý chí sắt đá: "Trời cao… nhất định phải có một ngày, chúng ta đứng trên đó, hỏi lão già kia xem, rốt cuộc công đạo ở đâu."
Trong ánh trăng tàn, bóng dáng một thiếu niên cõng một thiếu niên khác, bước từng bước khó khăn trên cát nóng. Sau lưng họ, là xác chết của một đại quân, là sự sụp đổ của một đế quốc vương quyền, và là sự khởi đầu cho một hồi kết đầy máu lửa của trật tự vạn cổ.
Cơn giận của Nghịch Thiên Giả đã bùng phát. Và một khi nó đã bùng lên, không gì trên thế gian này có thể dập tắt được nữa, ngoại trừ máu của Thiên Đạo.
Hết chương 46.