Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 59: Đối đầu Diệp Phàn lần hai
**CHƯƠNG 59: ĐỐI ĐẦU DIỆP PHÀN LẦN HAI**
Cửu Tiêu Thánh Vực, nơi vốn dĩ là thánh địa tối cao trong mắt chúng sinh, giờ đây lại giống như một lò sát sinh đầy rẫy mùi máu và lửa. Bầu trời xanh thẳm bị xé toác bởi những đường kiếm đen kịt, và từng áng mây linh khí vốn tinh khiết nay nhuốm đỏ sắc huyết dụ. Lâm Khuyết đứng giữa hư không, hắc bào tung bay trong gió lộng, thanh Trảm Thần Kiếm trên tay hắn ngân lên từng hồi trầm đục như tiếng gào thét của vạn cổ u linh.
Đúng lúc này, từ sâu trong Thần Điện Thái Thượng, một đạo kim quang rực rỡ như mặt trời ban trưa đột ngột giáng xuống. Áp lực kinh người từ đạo hào quang ấy khiến cho hàng vạn tu sĩ đang giao chiến bên dưới phải quỳ rạp xuống đất, lồng ngực thắt lại vì không thở nổi.
Trong luồng ánh sáng chói lòa, một bóng người chậm rãi bước ra. Hắn khoác trên mình bộ kim giáp khắc đầy phù văn thiên đạo, phía sau lưng là một vòng tròn bát quái luân chuyển không ngừng, mỗi vòng xoay đều tỏa ra khí tức của sự trật tự tuyệt đối.
Lâm Khuyết nheo mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo:
“Diệp Phàn, cuối cùng ngươi cũng lộ diện.”
Kẻ đứng trước mặt hắn chính là "vị hôn phu" hụt, kẻ từng cướp đi linh căn của Lâm Khuyết năm xưa tại Hạ Giới, đồng thời cũng là người được xưng tụng là “Khí vận chi tử” của kỷ nguyên này. Nhưng lúc này, Diệp Phàn không còn vẻ kiêu ngạo, tàn nhẫn như ngày xưa. Đôi mắt hắn không có lấy một tia thần thái, nó phẳng lặng như mặt nước hồ đêm, nhưng bên trong lại chứa đựng cả một bầu trời sao xoay chuyển.
Hắn không trả lời, giọng nói phát ra không phải là tiếng người, mà là một thanh âm vô cảm, chồng chéo lên nhau như tiếng vang từ vực thẳm:
“Nghịch đạo giả, sát. Trật tự chi phản, sát. Luân hồi chi tội, sát.”
Lâm Khuyết cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ châm biếm:
“Nực cười. Thái Thượng Thiên Tôn thế mà lại đem một kẻ kiêu ngạo như ngươi rèn thành một cái xác không hồn. Diệp Phàn ơi Diệp Phàn, ngươi từng coi ta là kiến hôi, từng cho rằng bản thân nắm giữ thiên mệnh, nhưng cuối cùng, ngươi cũng chỉ là một con chó canh cửa cao cấp cho cái lồng giam này mà thôi.”
“Sát!”
Diệp Phàn không một chút dao động trước lời khích tướng. Hắn đột ngột giơ tay lên, một thanh trường thương tụ tập từ lôi điện vàng ròng xuất hiện. Diệp Phàn dẫm mạnh vào hư không, không gian dưới chân hắn vỡ nát thành từng mảnh, cơ thể hắn hóa thành một đạo thần mang xuyên thấu tất cả, đâm thẳng về phía ngực Lâm Khuyết.
*Oanh!*
Lâm Khuyết không lùi mà tiến, Trảm Thần Kiếm vung lên tạo thành một vòng xoáy đen ngòm. Tiếng kim loại va chạm phát ra một làn sóng xung kích kinh thiên động địa, quét sạch toàn bộ Thiên Đạo Tuần Tra Giả trong vòng mười dặm chung quanh.
“Ngươi muốn sát ta? Ngươi lấy cái gì để sát ta khi ngay cả linh hồn mình còn không giữ được?”
Lâm Khuyết gầm lên, lực lượng *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết* trong cơ thể điên cuồng vận chuyển. Một dòng thác thời gian u tối từ phía sau hắn trào dâng, hóa thành hàng vạn sợi xích đen kịt quấn lấy thanh thương vàng ròng.
Lần đối đầu thứ hai này không giống như lần ở Hạ Giới. Lúc đó, Diệp Phàn là thiên tài tuyệt đỉnh, còn Lâm Khuyết chỉ là kẻ phế vật trọng sinh. Bây giờ, một kẻ là con rối của quy tắc, một kẻ là vương giả của sự tự do.
Diệp Phàn buông thương, hai tay bắt quyết nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Phía trên đỉnh đầu hắn, một cánh cổng cổ xưa đồ sộ từ từ mở ra. Đó là *Thiên Môn*, chiêu thức trấn phái của Thần Điện, có khả năng triệu hoán lực lượng của chính Thiên Đạo.
“Thiên Phạt: Vạn Thế Quy Tông!”
Từ trong Thiên Môn, vô số thanh kiếm thần thánh đại diện cho pháp tắc vàng rơi xuống như mưa rào. Mỗi một thanh kiếm đều mang theo ý chí tước đoạt sự sống của một sinh linh. Đây không phải là thuật pháp bình thường, đây là sự phán xét của quy luật.
Lâm Khuyết ngẩng đầu nhìn cơn mưa pháp tắc đang bao trùm lấy mình. Hắn bỗng nhiên buông kiếm, hai tay giang rộng, đôi mắt hắn chuyển hẳn sang màu tím thẫm của hư vô.
“Kiếp trước, ta quỳ dưới gối Thái Thượng, tôn lão là thầy, tuân theo luân hồi, kết quả là thân tử đạo tiêu.”
“Kiếp này, ta nắm Nhất Niệm, phá Luân Hồi, dẫm lên vạn cổ. Trời cao có mắt cũng phải nhắm, Đất dày có linh cũng phải tan!”
“Nhất Niệm… Vô Ngã!”
Một vùng không gian tuyệt đối tĩnh lặng lan tỏa từ tâm điểm là Lâm Khuyết. Toàn bộ cơn mưa pháp tắc khi chạm vào vùng không gian này đều bị đứng khựng lại giữa chừng, sau đó từ từ tan rã thành những đốm sáng nhỏ bé.
Diệp Phàn lần đầu tiên có biểu cảm. Đôi mắt trống rỗng của hắn khẽ giật một cái. Bản năng của “Khí vận chi tử” cho hắn biết, kẻ trước mặt đã vượt ra khỏi sự tính toán của Thiên Đạo.
Lâm Khuyết bước tới một bước, chỉ một bước mà như đi xuyên qua ngàn năm. Hắn xuất hiện ngay trước mặt Diệp Phàn, bàn tay bóp chặt lấy cổ họng của kẻ đang mặc kim giáp.
“Hàng thật còn chưa làm gì được ta, huống chi là một cái vỏ rỗng như ngươi?”
Hắn gằn giọng, sức mạnh từ *Nhất Niệm* tràn vào kinh mạch của Diệp Phàn. Diệp Phàn đau đớn gầm rú, thứ ánh sáng vàng ròng trên người hắn bị ngọn lửa đen từ tay Lâm Khuyết thiêu cháy lớp vỏ ngoài.
Trong khoảnh khắc ấy, sâu trong ý thức của Diệp Phàn, một chút tàn hồn tỉnh táo cuối cùng dường như trỗi dậy. Đôi mắt hắn thoáng qua sự kinh hoàng, tuyệt vọng và… cầu xin. Hắn nhận ra mình đã đánh đổi mọi thứ để lấy sức mạnh, nhưng cuối cùng chỉ là để trở thành một con bài dùng một lần của Thái Thượng Thiên Tôn.
“Giết… ta…” Diệp Phàn thều thào, một dòng lệ bằng máu chảy xuống gò má kim khí.
Ánh mắt Lâm Khuyết không chút lay chuyển, nhưng có một thoáng thở dài lặng lẽ:
“Lâm Khuyết và Diệp Phàn… nợ nần giữa hai ta, đến đây kết thúc. Ngươi hãy làm một chút việc có ích cuối cùng cho thế giới này đi.”
Lâm Khuyết không giết Diệp Phàn ngay lập tức. Hắn vận dụng nghịch thuật, đem toàn bộ khí vận giả tạo mà Thiên Đạo ban cho Diệp Phàn cưỡng ép ép ngược lại vào trong Trảm Thần Kiếm.
Cơ thể Diệp Phàn bắt đầu nứt vỡ. Những khe nứt ấy tỏa ra thứ ánh sáng trắng nhức mắt. Hắn đang bị phân hủy bởi chính sức mạnh mà hắn tôn thờ.
“Cút đi!”
Lâm Khuyết tung một cước, đá văng cái thân xác đã vỡ vụn của Diệp Phàn về phía Thần Điện Thái Thượng. Cái xác nổ tung ngay trên không trung, hóa thành một vụ nổ linh lực khủng khiếp, quét sạch hàng loạt cung điện hoa lệ phía trên Thượng Giới.
Khí vận chi tử một thời, đại tướng quân của Thần Điện, giờ đây tan biến thành cát bụi, ngay cả một mảnh linh hồn cũng không thể tiến vào luân hồi.
Bầu trời sau vụ nổ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến rợn người.
Lâm Khuyết cầm chắc Trảm Thần Kiếm, lúc này thanh kiếm đã hấp thụ xong khí vận của Diệp Phàn, những vết rạn trên thân kiếm đang tự động lành lại bằng một tốc độ kinh ngạc. Khí tức của hắn lúc này đã đạt đến một ngưỡng mà ngay cả đại lục bên dưới cũng phải rung rinh theo nhịp thở.
Hắn đứng đó, giữa đống đổ nát của vinh quang giả tạo, hướng mắt về phía cung điện sâu nhất, nơi có một bóng người đang ngồi trên ngai vàng cao ngất ngưởng.
“Thái Thượng, con chó trung thành nhất của lão đã chết.”
Giọng của Lâm Khuyết vang vọng khắp Cửu Tiêu, xuyên thấu qua các tầng không gian:
“Lần tiếp theo, sẽ là cái đầu của lão.”
Trên bầu trời, những đám mây máu cuồn cuộn kéo đến càng lúc càng dày đặc. Một tiếng thở dài già nua, xa xăm từ phía Thần Điện truyền ra, mang theo một sức mạnh lay chuyển nhân quả:
“Lâm Khuyết, nghịch thiên có cái giá của nghịch thiên. Ngươi đã phá hỏng sự cân bằng mà ta dày công gây dựng vạn năm… Ngươi cho rằng đó là tự do, nhưng thực chất, ngươi đang mở ra cánh cửa dẫn đến sự diệt vong.”
Lâm Khuyết cười ngạo nghễ, hắn vung kiếm chém đứt một dải lôi kiếp đang định giáng xuống:
“Nếu sự cân bằng của lão là xiềng xích của chúng sinh, vậy ta thà chọn lấy sự diệt vong trong tự do còn hơn là bất tử trong nô lệ! Nhất niệm của ta, chính là đạo của ta!”
Chiến trường rúng động. Cuộc đối đầu giữa Lâm Khuyết và Diệp Phàn vừa rồi chỉ là một màn dạo đầu. Kẻ thù thực sự, kẻ thao túng vạn cổ, giờ đây mới thực sự cảm thấy mối đe dọa.
Phía dưới, Lục Trầm và Vân Hi nhìn lên, họ thấy Lâm Khuyết đứng đó, đơn độc nhưng vĩ đại hơn bất kỳ vị thần nào mà họ từng biết. Con đường phá vỡ luân hồi của hắn, cuối cùng đã bước tới giai đoạn quyết liệt nhất.
Một kỷ nguyên đang lụi tàn, và một kỷ nguyên mới đang được sinh ra từ chính những nhát kiếm nghịch thiên này.