Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 60: Chém đứt khí vận
**CHƯƠNG 60: CHÉM ĐỨT KHÍ VẬN**
Bầu trời Thần Tiêu Thánh Vực lúc này không còn là màu xanh biếc vĩnh hằng của tiên gia, mà đã biến thành một tấm lụa rách nát bị nhuộm đỏ bởi máu và linh lực bạo tẩu. Những vết nứt không gian đen kịt như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm trên hư không, hút đi tất cả những gì chạm vào nó.
Ở trung tâm của sự hủy diệt đó, Diệp Phàn đang gầm lên. Hắn không còn vẻ nho nhã, phi phàm của một "Khí vận chi tử" được vạn người ngưỡng vọng. Mái tóc dài của hắn tung bay loạn xạ, đôi mắt vốn chứa đựng tinh hà giờ đây chỉ còn lại tơ máu và sự điên cuồng tột độ.
Trên đỉnh đầu Diệp Phàn, một vòng xoáy vàng kim khổng lồ đang không ngừng đổ xuống những đạo thần quang rực rỡ. Đó là Khí Vận của cả một đại thế giới, là ý chí của Thiên Đạo đang liều lĩnh rót vào người hắn, cố gắng cứu vãn quân cờ hoàn mỹ nhất mà nó đã dày công nuôi dưỡng.
"Lâm Khuyết! Ngươi nhìn thấy chưa? Đây là ý trời!" Diệp Phàn cười dài, âm thanh khản đặc vang vọng: "Ta là người được chọn! Ngươi chỉ là một bóng ma của quá khứ, một hạt bụi trong dòng thác lũ thời gian! Ngươi lấy cái gì để đấu với ta? Ngươi lấy cái gì để đấu với Trời?"
Trong tay Diệp Phàn, một thanh thần kiếm rực rỡ quang mang ngưng tụ từ pháp tắc thiên địa dần hiện rõ. Mỗi một tấc kiếm đều mang theo trọng lượng của cả một châu lục, khiến không gian xung quanh không ngừng sụp đổ. Hắn bước tới một bước, chân giẫm lên hư không làm chấn động tám phương:
"Thiên Phạt – Tuyệt Diệt!"
Nhát kiếm vung ra, một đạo kiếm khí dài vạn trượng mang theo hỏa diễm của thiên kiếp lao vút về phía Lâm Khuyết. Đi tới đâu, vạn vật đều hóa thành hư vô, quy luật của thế giới này như đang quỳ lạy dưới mũi kiếm của Diệp Phàn.
Đối mặt với chiêu thức đủ để hủy thiên diệt địa đó, Lâm Khuyết chỉ đứng lặng im. Tà áo đen của hắn phất phơ trong gió cuồng bạo, trông thật nhỏ bé và đơn độc giữa thế gian rực rỡ sắc màu của đối phương. Trảm Thần Kiếm trong tay hắn lúc này trông thật tăm tối, thậm chí có phần rỉ sét, nhưng sự tĩnh lặng phát ra từ nó lại khiến người ta cảm thấy rợn người.
"Diệp Phàn, ngươi nói đúng. Ngươi có khí vận của cả thế giới này chống lưng."
Giọng của Lâm Khuyết vang lên, nhẹ nhàng nhưng xuyên qua được mọi rào cản âm thanh của vụ nổ:
"Nhưng ngươi không hiểu một điều. Khí vận mà Thiên Đạo ban cho ngươi, thực chất chỉ là những sợi xích vô hình. Nó định sẵn ngươi phải thắng ai, phải thua ai, phải trở thành kẻ đứng đầu… nhưng nó chưa bao giờ cho phép ngươi trở thành chính mình. Ngươi cười ta là nghịch đạo, nhưng ngươi đâu biết, kẻ đáng thương nhất chính là kẻ không có 'đạo' của riêng mình."
Đúng lúc đạo kiếm khí rực lửa kia chỉ còn cách Lâm Khuyết trong gang tấc, hắn mới từ từ nâng Trảm Thần Kiếm lên.
"Nhất niệm… Luân Hồi."
*Oanh!*
Không có vụ nổ kinh thiên động địa nào xảy ra. Thay vào đó, cả thế gian bỗng chốc rơi vào một sự tĩnh lặng kỳ dị. Đạo kiếm khí dài vạn trượng của Diệp Phàn dường như bị rơi vào một vùng đầm lầy thời gian, tốc độ chậm dần, chậm dần, rồi bắt đầu vỡ vụn từng mảnh.
Diệp Phàn trợn tròn mắt. Hắn thấy một cảnh tượng không thể tin nổi: từ trong Trảm Thần Kiếm của Lâm Khuyết, một dòng sông xám xịt từ từ chảy ra. Đó không phải là nước, mà là vô số hình ảnh chập chờn của quá khứ và tương lai, là nỗi đau của hàng vạn sinh linh từng chết dưới vòng lặp luân hồi.
Dòng sông đó chảy qua đến đâu, thần quang vàng kim trên người Diệp Phàn lại mờ nhạt đi đến đó. Khí vận của hắn – thứ sức mạnh vốn dĩ bất diệt – nay lại như gặp phải thiên địch, bắt đầu run rẩy và tiêu tán.
"Làm sao có thể… Quy luật của Thiên Đạo là tối cao! Tại sao ngươi có thể can thiệp vào Khí vận!" Diệp Phàn gầm lên trong sợ hãi, hắn điên cuồng vung kiếm, nhưng mỗi nhát kiếm đều bị dòng sông xám xịt kia hóa giải nhẹ nhàng.
Lâm Khuyết bước đi trên không trung, mỗi bước đi đều như dẫm lên nhịp tim của cả thế giới.
"Khí vận chi tử? Chẳng qua là một cái tên hoa mỹ cho kẻ giữ vườn mà thôi. Khi Thiên Đạo cần thu hoạch, kẻ như ngươi sẽ là trái chín nhất, ngọt nhất." Lâm Khuyết nhìn sâu vào mắt Diệp Phàn, ánh mắt chứa đựng sự bi thương lẫn lạnh lùng: "Hôm nay, ta sẽ chặt đứt sợi dây của con rối này."
Hắn đột ngột biến mất.
Lần tiếp theo xuất hiện, Lâm Khuyết đã đứng ngay trước mặt Diệp Phàn. Khoảng cách gần đến mức Diệp Phàn có thể nhìn thấy những vết rạn tinh vi trên lưỡi Trảm Thần Kiếm.
"Ngươi… ngươi muốn làm gì?" Diệp Phàn lần đầu tiên cảm thấy hơi thở của cái chết thật sự.
"Chém đứt thiên mệnh, trả lại tự do cho Nhất Niệm."
Lâm Khuyết xoay người, một kiếm chém ngang. Nhát kiếm này không mang theo linh lực hào nhoáng, không có pháp tắc hô mưa gọi gió. Nó chỉ mang theo duy nhất một "Ý niệm" cực kỳ tinh khiết – ý chí của một kẻ đã từng đứng ở đỉnh cao, tự mình gieo mình xuống vực thẳm chỉ để tìm kiếm một con đường sống thật sự.
*Rắc!*
Một tiếng động vang lên từ sâu thẳm tâm linh của mỗi người có mặt tại chiến trường.
Cái gọi là "vận mệnh" của Diệp Phàn, cái sợi dây vàng kim nối liền đỉnh đầu hắn với bầu trời thượng giới, đã bị nhát kiếm đó chặt đứt một cách tàn nhẫn.
"KHÔNG!!!"
Diệp Phàn hét lên thảm thiết. Hắn cảm thấy sức mạnh vĩ đại đang rời bỏ mình. Tu vi đang ở đỉnh cao của hắn tuột dốc không phanh. Làn da căng mịn của hắn bắt đầu nhăn nheo, mái tóc xanh mượt bỗng chốc bạc trắng như vôi. Khí vận bị tước đoạt, hắn phải trả lại toàn bộ những gì "vay mượn" từ trời đất bấy lâu nay.
Những người tu sĩ ở phía dưới kinh hoàng nhận ra, "Vị thần" mà họ tôn sùng bấy lâu, giờ đây chỉ là một lão già suy kiệt, đang run rẩy treo lơ lửng giữa tầng không.
Bầu trời cũng như nổi giận. Những đám mây máu tụ lại thành một gương mặt khổng lồ vô tình, từ trên cao nhìn xuống Lâm Khuyết. Thiên oai cuồn cuộn ép xuống, muốn đem kẻ nghịch đạo này nghiền nát ngay lập tức.
Nhưng Lâm Khuyết không lùi. Hắn nhìn cái xác già nua của Diệp Phàn, rồi nhìn lên bầu trời:
"Thái Thượng, ngươi thấy không? Con chó của ngươi thậm chí không thể chịu nổi một kiếm của kẻ không có khí vận. Cái thế giới mục nát này, đã đến lúc phải thay đổi rồi."
Dứt lời, Trảm Thần Kiếm trong tay hắn run lên, một lực hút kinh người phát ra, nuốt chửng toàn bộ khí vận đang tan biến của Diệp Phàn vào trong lưỡi kiếm. Thân kiếm tối tăm bắt đầu bừng lên một thứ ánh sáng sắc lạnh, thần bí, uy nghiêm.
Diệp Phàn trừng mắt nhìn Lâm Khuyết lần cuối. Trong đôi mắt ấy, sự căm hận đã biến mất, thay vào đó là một sự bàng hoàng và một chút tỉnh ngộ muộn màng. Hắn môi run rẩy như muốn nói điều gì đó, nhưng chưa kịp mở lời, toàn bộ thân thể hắn đã hóa thành tro bụi, tan biến vào hư không giữa những cơn gió lộng của Thần Tiêu Thánh Vực.
Khí vận chi tử của một thời đại, vĩnh viễn tan biến.
Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy thế gian. Mọi người đều hiểu rằng, kể từ khoảnh khắc này, cán cân giữa con người và Thiên Đạo đã hoàn toàn bị phá vỡ. Một kẻ phàm trần đã dùng chính đôi tay mình để giết chết "vận mệnh" đã được định sẵn.
Trên vòm trời cao nhất, một giọng nói cổ xưa, mang theo uy quyền của hàng vạn kỷ nguyên đột ngột vang lên:
"Lâm Khuyết… ngươi quả thực làm ta bất ngờ. Ngươi cho rằng giết được một con rối là đã thắng? Ngươi đã chém đứt sợi dây của hắn, cũng có nghĩa là ngươi đã chính tay phá hủy đi lớp bảo hộ cuối cùng của đại lục này đối với ta. Không có Diệp Phàn kìm hãm sự mục nát, ta sẽ trực tiếp thu hoạch chúng sinh sớm hơn vạn năm."
Gương mặt khổng lồ bằng mây máu trên bầu trời dần trở nên rõ nét, đó chính là ý chí của Thái Thượng Thiên Tôn. Một luồng uy áp mà thế giới này chưa từng được chứng kiến bao trùm lấy toàn bộ Cửu Tiêu.
Vân Hi ở dưới mặt đất tái mặt, nàng cảm thấy linh hồn mình đang run rẩy dữ dội. Đó là áp lực từ "người tạo hóa" đối với "vật tế". Lục Trầm nắm chặt thanh kiếm trong tay, máu từ các kẽ tay chảy ra, nhưng ánh mắt anh vẫn không hề nao núng, kiên định nhìn theo bóng lưng đơn độc trên trời cao của Lâm Khuyết.
Lâm Khuyết lau một vệt máu đỏ tươi trên môi, mỉm cười nhạt nhẽo. Hắn giơ Trảm Thần Kiếm lên, hướng thẳng về phía gương mặt khổng lồ kia.
"Thái Thượng, thu hoạch hay không, không phải do ngươi quyết định. Mà là do Nhất Niệm của ta."
Hắn dừng lại một chút, giọng nói đột ngột trở nên hào sảng, vang vọng khắp vạn dặm sơn hà, khiến tất cả chúng sinh đang run sợ đều phải ngước đầu nhìn lên:
"Mọi người nghe đây! Thiên Đạo bất nhân, coi chúng sinh là rơm rác! Hôm nay ta, Lâm Khuyết, lấy danh nghĩa Nghịch Đạo Giả, tuyên bố với vạn cổ: Trời cao không có mắt, vậy ta sẽ là mắt của thế gian! Luân hồi có nợ, vậy ta sẽ là kẻ đòi nợ! Kẻ nào muốn tự do, hãy nhìn về phía thanh kiếm của ta!"
Nhất thời, từ các tầng địa của hạ giới, cho đến những cấm địa bí ẩn, vô số luồng hào quang thần bí bắt đầu trỗi dậy. Những "Nghịch Đạo Giả" đã ẩn mình qua bao kỷ nguyên, những linh hồn không cam lòng chịu cảnh luân hồi nô lệ, dường như đều nghe thấy tiếng gọi này.
Bầu trời nứt ra, lộ ra một khoảng không tối tăm vô tận, nơi đó ẩn hiện một cung điện huy hoàng nhưng đầy tử khí – Thần Điện Thái Thượng.
Lâm Khuyết không đợi Thiên Đạo ra tay trước, hắn hóa thành một đạo hắc mang, lao thẳng vào khoảng không đó.
"Lục Trầm, Vân Hi, hãy canh giữ thế giới này. Đợi ta quay về… hoặc đợi thế giới này rực cháy trong ánh sáng của sự tự do thực sự!"
Hình bóng của Lâm Khuyết biến mất trong khe nứt không gian, để lại phía sau một chiến trường tan hoang và những con tim đang bắt đầu đập loạn nhịp vì một thứ cảm xúc mà bấy lâu nay họ đã quên mất: Sự phản kháng.
Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.
Trên ngai vàng lạnh lẽo tại Thần Điện, một đôi mắt chậm rãi mở ra, chứa đựng toàn bộ quy luật sinh tử của vũ trụ. Thái Thượng Thiên Tôn nhìn kẻ đang lao đến với vận tốc xé toạc nhân quả kia, lần đầu tiên sau vạn cổ, lão cảm thấy bàn tay mình có chút hơi lạnh.
"Nhất Niệm Phá Luân Hồi sao? Để xem, ý chí phàm trần của ngươi dài hay vòng lặp vĩnh hằng của ta lâu hơn."
Khí vận của Diệp Phàn đã mất, nhưng trận chiến với kẻ đứng sau bức màn ấy mới chính là nấc thang cuối cùng để Lâm Khuyết chạm tới chân lý mà hắn hằng tìm kiếm. Sát khí cuộn dâng, tiếng kiếm reo hò, một kỷ nguyên máu và lửa chính thức mở màn.