Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 61: Đánh vào trung tâm Cửu Tiêu**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:02:46 | Lượt xem: 10

Chương 61: Đánh vào trung tâm Cửu Tiêu

Mây máu cuồn cuộn đổ về phía Cửu Tiêu Thánh Vực, che lấp đi ánh hào quang kim sắc vốn dĩ trường tồn từ thời thái cổ. Không gian run rẩy, từng vết nứt đen ngòm như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm trên bầu trời cao vút, báo hiệu một trật tự sắp sửa sụp đổ.

Lâm Khuyết đứng trên đỉnh của một phi hành chiến thuyền làm từ cốt tủy của thượng cổ hung thú. Tà áo đen của hắn bay phần phật trong gió lộng, thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát trong tay hắn lúc này lại rỉ ra từng luồng u quang rợn người. Sau lưng hắn là hàng vạn tu sĩ của Minh Giáo Nghịch Tiên – những kẻ bị thế gian gọi là dư nghiệt, là ma đầu, nhưng đôi mắt ai nấy đều rực cháy một ngọn lửa khát khao tự do đến điên cuồng.

"Đến rồi." Lâm Khuyết nhẹ nhàng thốt lên, giọng nói bình thản nhưng lại vang vọng trong tâm khảm của tất cả mọi người như sấm sét nổ tung.

Trước mặt họ, Thượng Giới hiện ra với vẻ huy hoàng giả tạo. Những cung điện trôi lơ lửng trên chín tầng mây, những thác nước linh khí đổ xuống như ngân hà, và rực rỡ nhất chính là trung tâm của Cửu Tiêu – nơi một cột trụ khổng lồ bằng bạch ngọc đâm thẳng vào hư không. Đó là Luân Hồi Chân Trụ, "trái tim" của cái lồng vạn cổ này, nơi điều phối từng hơi thở, từng kiếp sống của chúng sinh để chuyển hóa thành sức mạnh cho Thiên Đạo.

"Lâm Khuyết, nhìn cái trụ đó kìa!" Lục Trầm vác trên vai thanh đại kiếm rộng bản, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì hưng phấn lẫn căm hận. "Ta cảm nhận được mùi của linh hồn phảng phất quanh đó. Mẹ kiếp, bao nhiêu đời tổ tông của Kiếm Tông ta đã bị cái trụ này nghiền nát để nuôi béo mấy lão già trên kia?"

Lâm Khuyết không đáp, nhưng bàn tay siết chặt chuôi kiếm đã nói lên tất cả. Hắn nhìn thấy bằng nhãn thuật của Nhất Niệm Luân Hồi Quyết. Quanh cái trụ ấy không phải là linh khí thuần khiết, mà là oán khí dày đặc của hàng tỷ sinh linh qua hàng vạn kỷ nguyên. Chúng bị nén chặt, bị mài mòn đến khi chỉ còn là những mảnh năng lượng vô tri.

"Giết!"

Lâm Khuyết chỉ tay về phía trước, thanh Trảm Thần Kiếm vạch ra một đường đen tuyền xé toạc màng chắn bảo vệ của Cửu Tiêu.

Chớp mắt, không gian nổ tung. Hàng vạn đạo độn quang từ phía Thượng Giới bay ra. Đó là Thiên Đạo Tuần Tra Giả, những kẻ vận trường bào trắng toát, gương mặt vô cảm như những pho tượng gỗ. Chúng không phải là con người, mà là những công cụ chiến tranh được tạo ra từ quy tắc của thế giới.

"Nghịch Đạo Giả, bước chân vào Thánh Vực, hồn phi phách tán!"

Tiếng quát lạnh lùng vang lên, hàng ngàn luồng kim quang từ phía các Tuần Tra Giả giáng xuống như mưa rào. Mỗi đạo kim quang đều mang theo sức mạnh của "Mệnh định", cưỡng ép những kẻ phản kháng phải phục tùng quy luật tự nhiên.

"Cút ngay cho ta!" Lục Trầm cười lớn, một bước đạp không mà đi. Thanh đại kiếm của hắn vung lên, kiếm ý ngông cuồng như một con cuồng long màu bạc, nghiền nát mọi kim quang cản đường. "Trời của các ngươi hôm nay sắp sập rồi, đám chó săn!"

Trận hỗn chiến bùng nổ giữa tầng không. Máu của tu sĩ và linh lực vỡ nát của các Tuần Tra Giả rơi xuống như những cơn mưa sao băng mục nát. Cửu Tiêu vốn thanh tịnh vạn năm giờ đây tràn ngập tiếng gào thét và mùi tử khí.

Lâm Khuyết không dừng lại để chiến đấu với những kẻ thấp kém. Hắn hóa thành một đạo hắc quang, băng qua làn mưa đạn lạc, mục tiêu duy nhất của hắn là Luân Hồi Chân Trụ.

"Dừng lại!"

Một bóng người đột ngột chắn ngang đường đi của Lâm Khuyết. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, khí độ bất phàm, trên trán khắc một chữ "Đạo" vàng rực. Đây là một trong thập đại Trưởng lão của Thần Điện Thái Thượng – Thanh Vân Chân Nhân, tu vi đã đạt tới bán bộ Chấp Đạo Cảnh.

"Lâm Khuyết, kiếp trước ngươi đã thua, kiếp này vì sao vẫn muốn chấp mê bất ngộ?" Thanh Vân Chân Nhân thở dài, ánh mắt đầy sự thương hại giả tạo. "Phá vỡ Chân Trụ chính là phá vỡ sự ổn định của vũ trụ. Ngươi muốn nhìn thấy vạn vật diệt vong sao?"

Lâm Khuyết dừng chân trong hư không, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo: "Ổn định? Ngươi gọi việc chăn nuôi chúng sinh như súc vật là ổn định? Các ngươi sợ thế giới diệt vong, hay sợ bản thân không còn nguồn dưỡng chất để trường sinh?"

"Ngu muội!" Thanh Vân Chân Nhân giận dữ phất tay, một đạo Pháp Tắc Chi Lực hóa thành một bàn tay khổng lồ bao trùm lấy Lâm Khuyết, muốn giam cầm hắn vào một vòng lặp không gian vĩnh hằng.

"Ta nói rồi, quy tắc của các ngươi không trói buộc được ta."

Lâm Khuyết nhắm mắt lại. Trong đầu hắn, một ý niệm bùng phát. "Nhất Niệm – Vạn Cổ Giai Không!"

Thời gian như ngừng trôi. Bàn tay pháp tắc khổng lồ chỉ còn cách Lâm Khuyết gang tấc bỗng nhiên bắt đầu rạn nứt rồi tan biến như cát bụi gặp gió mạnh. Gương mặt của Thanh Vân Chân Nhân biến sắc, lão nhận ra thực tại quanh mình đang bị một lực lượng vô hình bẻ cong.

Lâm Khuyết bước tới một bước, nhẹ nhàng như dạo chơi nhưng mỗi bước chân lại làm chấn động cả Cửu Tiêu. Hắn đưa ngón tay chỉ vào ngực Thanh Vân Chân Nhân.

"Ngươi tu Thiên Đạo, nhưng Thiên Đạo của ngươi chỉ là một vở kịch. Còn ta… ta chấp chưởng chính đạo của mình."

*Oanh!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên bên trong thần hồn của Thanh Vân Chân Nhân. Lão giả chưa kịp kêu thảm đã hóa thành một làn khói trắng, biến mất khỏi dòng lịch sử. Một cường giả bán bộ Chấp Đạo Cảnh, cư nhiên lại bị một "ý niệm" của Lâm Khuyết xóa sổ.

Quân đoàn Nghịch Đạo phía sau nhìn thấy cảnh này thì tinh thần lên cao đến tột độ. Tiếng reo hò làm rung chuyển cả Thượng Giới.

Lâm Khuyết tiếp tục tiến về phía trước. Càng gần Luân Hồi Chân Trụ, áp lực càng khủng khiếp. Luồng năng lượng luân hồi ở đây đặc quánh đến mức có thể khiến một tu sĩ Hóa Thần Cảnh điên loạn ngay lập tức vì ký ức tiền kiếp ùa về quá nhanh. Nhưng với Lâm Khuyết, người đã trải qua chín kiếp luân hồi trong cô độc, những thứ này chỉ như gió thoảng qua tai.

Trước mặt hắn, chân trụ hiện ra uy nghi lộng lẫy. Nó rộng lớn đến mức không thấy biên giới, bề mặt khắc đầy những tên người – những kẻ đã hiến tế linh hồn cho nó qua các kỷ nguyên.

Lâm Khuyết nhìn thấy tên của chính mình ở kiếp trước: *Cửu Luân Chân Tiên – Lâm Khuyết*. Cái tên đang tỏa sáng rực rỡ, hút lấy vận mệnh của hắn.

"Tìm thấy rồi." Lâm Khuyết thì thầm.

Phía dưới chân trụ, Vân Hi đang đứng đó. Nàng mặc một bộ váy lụa trắng, nhưng trên người lại bị những sợi xích bằng ánh sáng kim cương trói chặt. Gương mặt nàng tái nhợt, đôi mắt nhìn Lâm Khuyết đầy thống khổ và hy vọng.

"Lâm Khuyết… đừng tới đây! Đây là cái bẫy!" Tiếng của Vân Hi nghẹn ngào trong gió.

"Cái bẫy hay không, ta cũng phải phá nát nơi này." Lâm Khuyết đáp lại, ánh mắt hắn trở nên nhu hòa khi nhìn nàng, nhưng lập tức chuyển sang sát ý ngút trời khi nhìn về phía đỉnh trụ.

Từ trên hư không tối đen phía trên Chân Trụ, một giọng nói già nua, vĩnh hằng vang xuống:

"Ngươi quả nhiên đã đến, đồ nhi của ta."

Thái Thượng Thiên Tôn!

Một bóng hình hư ảo khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, chiếm trọn cả tầm nhìn của mọi sinh linh. Lão ta nhìn xuống Lâm Khuyết như nhìn một con kiến đang cố gắng lay chuyển một ngọn núi thần.

"Ngươi muốn phá Luân Hồi? Ngươi có biết nếu trụ này gãy, linh hồn của vạn vật sẽ mất đi nơi trú ngụ, vĩnh viễn lang thang trong hư vô không? Ngươi chính là kẻ tội đồ diệt thế, chứ không phải ta."

Lâm Khuyết cười vang, tiếng cười chứa đựng sự châm biếm cùng cực: "Hư vô còn hơn là làm nô lệ. Lang thang còn hơn là bị nghiền nát thành phân bón cho ngươi. Thái Thượng, vạn cổ này, ngươi nợ chúng sinh một sự thật. Hôm nay, ta lấy lại nó!"

Lâm Khuyết tung mình lên cao, thanh Trảm Thần Kiếm tỏa ra hào quang màu đen rực rỡ nhất từ trước đến nay. Toàn bộ sức mạnh của Nhất Niệm Luân Hồi Quyết, toàn bộ oán khí của những mảnh vỡ luân hồi hắn tìm được, đều tập trung vào lưỡi kiếm gãy này.

"Nhất Niệm… Phá!"

Hắn chém ra một kiếm. Kiếm quang không nhanh, thậm chí trông có vẻ chậm chạp, nhưng nó đi qua không gian để lại một khoảng trống hư vô không thể hồi phục. Kiếm quang ấy mang theo ý chí của hàng triệu linh hồn đang gào thét bên trong Chân Trụ, mang theo khát vọng của Lục Trầm, của Vân Hi, của chính Lâm Khuyết.

*Keng!*

Một tiếng rạn nứt nhỏ bé vang lên giữa không gian yên lặng sấm sét.

Trên bề mặt trắng muốt của Luân Hồi Chân Trụ, một vết nứt đen ngòm xuất hiện. Ngay lập tức, từ vết nứt đó, hàng vạn linh hồn thoát ra, hóa thành những đốm sáng trắng bay khắp bầu trời Cửu Tiêu.

Sắc mặt của Thái Thượng Thiên Tôn lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh hoàng: "Ngươi… ngươi thật sự dám!"

"Trận chiến này, giờ mới thật sự bắt đầu!"

Lâm Khuyết hét lên, hắc quang từ cơ thể hắn bùng nổ, đối diện trực tiếp với luồng thiên uy đang giáng xuống từ Thái Thượng Thiên Tôn. Luân Hồi Chân Trụ bắt đầu lung lay, báo hiệu một sự kiện chấn động nhất trong lịch sử vạn cổ: Trung tâm của Cửu Tiêu đang sụp đổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8