Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 63: Vây khốn tại Thiên Môn**
**CHƯƠNG 63: VÂY KHỐN TẠI THIÊN MÔN**
Gió ở Vong Xuyên Hà không mang theo hơi ấm của nhân gian, nó chỉ có mùi mục nát của linh hồn và cái lạnh thấu xương của những mảnh ký ức bị lãng quên.
Lâm Khuyết đứng đó, ngay dưới chân Thiên Môn – cánh cổng đá khổng lồ lơ lửng giữa hư không, ranh giới cuối cùng ngăn cách Vong Xuyên u tối với Thượng Giới rực rỡ nhưng dối trá. Phía sau hắn, tàn quân của Minh Giáo chỉ còn chưa đầy trăm người, ai nấy đều mang thương tích đầy mình, hơi thở dồn dập, máu tươi nhỏ xuống mặt đá xám xịt thành những vệt đỏ thẫm chói mắt.
Lục Trầm cầm ngang trường kiếm, cánh tay phải của gã đã bị kiếm khí chém sâu đến tận xương, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực như lửa:
"Lâm Khuyết, Thiên Môn này dường như không đón tiếp chúng ta theo cách tử tế cho lắm."
Lâm Khuyết không đáp, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn về phía đỉnh cao của Thiên Môn. Ở đó, linh khí vốn dĩ tinh thuần nay lại ngưng tụ thành một áp lực nặng nề đến nghẹt thở.
Đột nhiên, tiếng chuông đồng vang lên, thanh âm chấn động cả màng nhĩ, khiến không gian xung quanh vặn vẹo.
*Boong…*
Từ trong những đám mây ngũ sắc rực rỡ trên đỉnh Thiên Môn, từng luồng ánh sáng chói lọi giáng xuống. Mỗi một luồng sáng đều mang theo một bóng hình uy nghiêm, khí tức cường đại đến mức khiến không gian xung quanh không ngừng nứt vỡ rồi lại tự hồi phục.
Mười vị… năm mươi vị… một trăm vị!
Toàn bộ là cường giả Luân Hồi Cảnh!
Một trăm vị đại năng Luân Hồi Cảnh đứng thành một vòng tròn lớn trên bầu trời, khóa chặt mọi lối thoát của Lâm Khuyết và Minh Giáo. Ánh sáng từ đạo bào, thần thông và pháp bảo của họ hợp lại thành một "Bách Thánh Trận", rạng ngời đến mức lấn át cả ánh sáng âm u của Vong Xuyên Hà.
"Nghịch tử Lâm Khuyết, ngươi đã trốn chạy vạn năm, gieo rắc hỗn loạn qua chín kiếp luân hồi, hôm nay rốt cuộc cũng đi tới tận cùng con đường chết."
Một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào thêu hình mặt trời rực rỡ, chậm rãi bước ra từ đám đông. Lão là Thái Dương Chân Nhân, một trong những hộ pháp thủ môn mạnh nhất của Thiên Đạo Thần Điện, tu vi đã đạt tới Luân Hồi Cảnh tầng thứ chín, chỉ thiếu một bước là chạm tới Chấp Đạo.
Lâm Khuyết nhìn lão giả, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm:
"Thái Dương lão nhi, vạn năm không gặp, ngươi vẫn thích dùng những lời lẽ hoa mỹ để che đậy bản chất là con chó giữ cửa của Thái Thượng nhỉ?"
"Hỗn xược!" Thái Dương Chân Nhân nạt lớn, một tiếng nổ vang rền từ không gian chấn động phát ra. "Ngươi là kẻ mang mầm mống tai họa, là biến số làm vẩn đục sự vận hành hoàn hảo của Thiên Đạo. Hôm nay, một trăm vị Luân Hồi đại năng tại đây chính là vì để thanh tẩy ngươi!"
Lục Trầm nhổ ra một ngụm máu bầm, cười khẩy:
"Thanh tẩy? Một trăm vị Luân Hồi Cảnh để bao vây một kẻ vừa trọng sinh chưa đầy mười năm? Thiên Đạo của các ngươi hóa ra lại nhát gan đến thế sao?"
Đám cường giả trên không trung đều sa sầm mặt mày. Phải, đây là một điều nhục nhã. Ở Thượng Giới, bất kỳ một vị Luân Hồi Cảnh nào cũng là tổ tiên một phương, là thần linh trong mắt hàng tỷ sinh linh. Vậy mà giờ đây, để giết một kẻ "phế vật trọng sinh", Thái Thượng Thiên Tôn lại hạ chỉ động dụng đến quy mô lớn như vậy. Điều này chỉ chứng tỏ một điều: Thiên Đạo sợ hãi. Nó sợ ý niệm của Lâm Khuyết, sợ cái khả năng phá vỡ luân hồi của hắn.
"Không cần nhiều lời. Bày trận!"
Thái Dương Chân Nhân phất tay. Một trăm vị cường giả đồng loạt kết ấn.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Hàng trăm đạo pháp tắc khác nhau – Lửa, Nước, Lôi Đình, Không Gian, Nhân Quả – cùng lúc bùng nổ. Thiên Môn vốn là một mảnh đất tĩnh lặng, nay biến thành một lò bát quái khổng lồ. Áp lực của một trăm vị Luân Hồi Cảnh cộng dồn lại khiến cho đất đá dưới chân Lâm Khuyết sụp đổ, tan thành tro bụi.
Những đệ tử Minh Giáo có tu vi thấp hơn không chịu nổi áp lực này, thất khiếu chảy máu, thân thể bắt đầu nứt rạn.
"Trốn vào sau lưng ta!" Lâm Khuyết hét lên một tiếng trầm đục.
Hắn cắm mạnh thanh Trảm Thần Kiếm gãy xuống đất.
"Nhất Niệm – Vĩnh Hằng!"
Một vòng tròn ánh sáng xanh nhạt từ thanh kiếm tỏa ra, bao phủ lấy tàn quân Minh Giáo. Trong phạm vi mười trượng quanh Lâm Khuyết, thời gian như ngừng trôi, áp lực từ "Bách Thánh Trận" bị một lực lượng vô hình đẩy lùi ra ngoài.
Lâm Khuyết đứng ở tâm vòng tròn, tóc dài bay loạn, toàn thân hắn lộ ra những vết nứt phát sáng màu lam – cái giá phải trả khi ép buộc sử dụng năng lượng vượt cấp.
"Ngươi nghĩ mình chống đỡ được bao lâu?" Thái Dương Chân Nhân lạnh lùng nói. Lão giơ cao một thanh bảo kính, hô lớn: "Thái Dương Thần Quang, chiếu rọi vạn cổ, diệt sát nghịch đạo!"
Từ bảo kính, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ như sức mạnh của mười mặt trời chiếu xuống, bắn thẳng vào vòng phòng hộ của Lâm Khuyết. Cùng lúc đó, chín mươi chín vị cường giả còn lại cũng thi triển thần thông mạnh nhất của mình.
Vạn đạo lôi điện tím ngắt xé toạc tầng mây.
Vô số đóa hoa sen bằng lửa rụng xuống như mưa.
Những sợi dây nhân quả vô hình đâm xuyên vào khoảng không, muốn tước đoạt sinh mệnh của Lâm Khuyết từ trong gốc rễ.
*Rắc!*
Màn sáng bảo vệ của Lâm Khuyết xuất hiện một vết nứt đầu tiên.
"Khặc!" Lâm Khuyết phun ra một ngụm máu tươi. Huyết dịch của hắn không còn màu đỏ thuần túy mà xen lẫn những tia sáng vàng lấp lánh – dấu vết của sự giao tranh giữa máu thịt phàm trần và thần hồn Chân Tiên kiếp trước.
"Lâm huynh!" Lục Trầm lo lắng hét lên, muốn xông ra hỗ trợ nhưng bị Lâm Khuyết dùng ý niệm khóa chặt tại chỗ.
"Đừng ra ngoài, các ngươi ra ngoài chỉ có con đường chết!" giọng Lâm Khuyết khản đặc.
Hắn ngước nhìn bầu trời đầy rẫy kẻ thù. Trong mắt hắn, thế giới không phải là những hình ảnh vật chất, mà là những sợi dây quy luật rối rắm. Hắn nhìn thấy sự sợ hãi đằng sau vẻ oai nghiêm của một trăm vị Luân Hồi Cảnh kia. Họ sợ hắn, bởi vì họ hiểu rằng nếu hôm nay hắn không chết, tất cả họ sẽ trở thành tro bụi trên con đường nghịch thiên của hắn.
"Các ngươi tôn thờ Thiên Đạo, nhưng các ngươi có biết Thiên Đạo coi các ngươi là gì không?" Lâm Khuyết đột ngột cất tiếng, âm thanh xuyên qua những tiếng nổ vang trời, rót thẳng vào tâm linh của trăm vị cường giả.
"Các ngươi tu luyện vạn năm, vượt qua luân hồi, nhưng cuối cùng chỉ để làm những quân cờ béo tốt hơn trong bàn cờ của Thái Thượng. Hôm nay các ngươi giết ta để giữ vững trật tự này, nhưng ngày mai, khi Thiên Đạo cần 'thu hoạch', kẻ bị giết sẽ là chính các ngươi!"
"Câm mồm! Lời lẽ yêu ma, hòng làm loạn đạo tâm của chúng ta!" Một vị trưởng lão của Kiếm Tông tức giận phóng ra một đạo kiếm khí vạn trượng.
Lâm Khuyết cười thảm, đôi mắt hắn bắt đầu rỉ máu, nhưng nụ cười lại càng thêm ngông cuồng:
"Đạo tâm? Các ngươi sớm đã không có đạo rồi. Đạo của kẻ mạnh là độc lập, là bất khuất. Còn các ngươi, chỉ là những tù nhân đeo xiềng xích vàng mà thôi!"
Hắn buông tay khỏi chuôi kiếm Trảm Thần. Thanh kiếm gãy tự bay lơ lửng trước mặt hắn.
"Kiếp trước, ta dùng kiếm để trấn áp Cửu Giới, nhưng vẫn bại dưới tay thiên mệnh. Kiếp này, ta không dùng kiếm để giết người… ta dùng Niệm để phá đạo!"
"Nhất Niệm – Luân Hồi Chi Nhãn, MỞ!"
Hai con ngươi của Lâm Khuyết hoàn toàn biến mất, thay vào đó là hai vòng xoáy màu xám đậm, huyền ảo và sâu thẳm như hố đen vũ trụ.
Toàn bộ thế giới đột ngột im bặt.
Mười mặt trời của Thái Dương Chân Nhân đóng băng giữa không trung.
Lôi điện tím ngắt ngừng rung động.
Những sợi dây nhân quả bị kéo căng rồi bắt đầu rung lên bần bật.
Tại Thiên Môn, thời gian không còn trôi theo một đường thẳng nữa. Một trăm vị cường giả Luân Hồi Cảnh kinh hoàng nhận thấy linh hồn mình đang bị lôi kéo. Họ thấy chính mình ở nghìn năm trước khi còn là một tu sĩ thấp kém, họ thấy chính mình ở tương lai khi thân xác thối rữa và linh hồn bị Thiên Đạo nghiền nát thành linh khí thô.
"Hắn… hắn đang cưỡng ép lôi chúng ta vào ảo cảnh luân hồi!" Thái Dương Chân Nhân kinh sợ hét lên, lão cảm nhận được tu vi của mình đang trôi tuột đi trong cái nhìn của Lâm Khuyết.
"Không phải ảo cảnh," Lâm Khuyết bước một bước lên không trung, mỗi bước đi đều để lại một đóa hoa sen máu đen dưới chân. "Đây là sự thật mà các ngươi hằng che giấu. Các ngươi sợ cái chết, sợ thất bại, sợ phải đối mặt với hư vô. Ta sẽ tặng cho các ngươi điều các ngươi sợ nhất!"
"Sát! Mau giết hắn! Hắn đang đốt cháy thần hồn để dùng cấm thuật!"
Mấy vị cường giả nén đau đớn, phá vỡ sự kìm hãm của không gian, liều mạng lao về phía Lâm Khuyết.
Thế nhưng, Lâm Khuyết chỉ khẽ búng tay.
"Vỡ!"
Một tiếng động nhẹ như bẻ gãy một cành củi khô, nhưng hậu quả của nó thật thảm khốc. Ba vị Luân Hồi Cảnh lao đến đầu tiên đột ngột khựng lại, thân thể họ như bị một bàn tay vô hình vò nát, sau đó nổ tung thành những đám mây máu ngay trước mắt mọi người.
Linh hồn họ chưa kịp thoát ra đã bị vòng xoáy trong mắt Lâm Khuyết nuốt chửng.
Lâm Khuyết lúc này trông giống như một tôn Ma thần hơn là Tiên tôn. Da thịt hắn bong tróc, để lộ bộ xương lấp lánh ánh ngọc, nhưng ý chí của hắn thì bành trướng đến mức vô tận.
Tuy nhiên, "Bách Thánh Trận" vẫn quá mạnh. Dù giết chết vài người, nhưng áp lực từ hơn chín mươi vị cường giả còn lại vẫn đổ sụp xuống. Lâm Khuyết cảm thấy ngực mình như bị một ngọn núi lớn va đập, xương sườn gãy vụn, lục phủ ngũ tạng đảo lộn.
Hắn ngã quỵ xuống mặt đá Thiên Môn.
"Ha… ha… đúng là rất mạnh." Lâm Khuyết chống kiếm, cố sức đứng lên.
Thái Dương Chân Nhân lúc này cũng đầy mồ hôi, lão nhìn Lâm Khuyết với ánh mắt đầy thù hận xen lẫn một sự sợ hãi sâu sắc không thể giấu diếm. Lão nhận ra nếu hôm nay Lâm Khuyết cũng ở cảnh giới Luân Hồi, thì e là chỉ cần một niệm, cả trăm người ở đây sẽ lập tức hồn phi phách tán.
"Lâm Khuyết, kết thúc rồi. Ý niệm của ngươi dù mạnh cũng không thắng được sức mạnh tuyệt đối của số lượng. Thiên Đạo không cho phép ngươi sống, ngươi nhất định phải chết!"
Thái Dương Chân Nhân cùng toàn bộ những người còn lại tập hợp sức mạnh lần cuối. Một cột sáng khổng lồ từ đỉnh Thiên Môn tụ lại, mang theo hơi thở hủy diệt vạn vật, chậm rãi nhưng chắc chắn nghiền xuống vị trí của Lâm Khuyết.
Đây là "Thiên Phạt Chi Lực", đòn chí mạng nhất của Thiên Đạo Thần Điện.
Lục Trầm và các đệ tử Minh Giáo gào thét, muốn xông lên dùng thân mình chắn cho Lâm Khuyết, nhưng một bức tường ý niệm vô hình của Lâm Khuyết đã ngăn họ lại.
Lâm Khuyết nhìn cột sáng đang tới gần, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
"Thái Thượng, ngươi cho rằng đây là kết thúc?"
Hắn ngước đầu nhìn về phía trời cao thâm thẳm, nơi lão sư phụ kiếp trước của mình đang tọa trấn.
"Ta đã nói, ta sẽ phá vỡ cái lồng này. Và để phá vỡ nó, ta sẽ bắt đầu từ Thiên Môn của ngươi!"
Lâm Khuyết đưa tay lên ngực, không chút do dự, hắn tự đâm sâu bàn tay vào lồng ngực mình, lôi ra một mảnh vỡ phát ra ánh sáng lung linh huyền ảo – Mảnh Vỡ Luân Hồi thứ nhất mà hắn đã tìm được ở Vong Xuyên Hà.
"Dĩ ngã thần hồn, tế nhất niệm chi đạo. Luân hồi… NGHỊCH CHUYỂN!"
Mảnh vỡ nổ tung.
Một luồng ánh sáng không màu bùng phát từ tâm của Thiên Môn. Nó không rực rỡ như Thái Dương Thần Quang, không hung hãn như lôi đình, nhưng nó đi đến đâu, mọi quy luật ở đó đều bị xóa sổ.
Cột sáng "Thiên Phạt" vừa chạm vào luồng ánh sáng này liền biến mất một cách kỳ lạ, như chưa từng tồn tại.
Một trăm vị cường giả kinh hoàng nhận thấy thân thể mình đang bắt đầu mờ đi. Không phải họ bị giết, mà là "sự hiện diện" của họ tại thời khắc này đang bị phủ định bởi ý niệm của Lâm Khuyết.
Hắn đang dùng mảnh vỡ luân hồi để thay đổi nhân quả của thực tại!
"Không! Điều này không thể nào! Làm sao ngươi dám phá hủy quy luật của thời gian!" Thái Dương Chân Nhân gào lên trong tuyệt vọng khi thấy đôi tay mình đang tan biến thành những hạt cát hư vô.
Lâm Khuyết đứng giữa vùng ánh sáng không màu đó, thân hình hắn rung rinh như một ngọn đèn trước gió, nhưng ánh mắt hắn vẫn nhìn chằm chằm vào sâu trong Thiên Môn.
"Hôm nay ta nợ các ngươi một mạng," Lâm Khuyết nói với Lục Trầm và Minh Giáo bằng một giọng nói vọng về từ cõi xa xăm. "Ta sẽ đưa các ngươi đi, còn ta… ta sẽ ở lại để đóng lại cánh cổng này."
"Không! Lâm huynh!" Lục Trầm vươn tay ra, nhưng không gian quanh gã đột ngột vặn xoắn.
Chỉ trong một cái chớp mắt, toàn bộ tàn quân Minh Giáo bị một lực lượng khổng lồ đẩy lùi sâu vào lòng Vong Xuyên Hà, biến mất trong màn sương mù mịt.
Trên Thiên Môn, lúc này chỉ còn lại Lâm Khuyết đối diện với hàng chục vị cường giả đang hoảng loạn vì sự tan biến của pháp tắc.
Máu từ người Lâm Khuyết không còn chảy ra nữa, vì thân thể hắn lúc này đã bắt đầu tiến vào trạng thái bán hư huyễn. Hắn nhìn Thiên Môn khổng lồ, sau đó chậm rãi giơ thanh kiếm gãy lên.
"Chém đứt nhân quả, nhất niệm vạn cổ."
*Ầm!!!*
Một tiếng nổ khủng khiếp bao trùm toàn bộ không gian. Thiên Môn – biểu tượng quyền lực của Thiên Đạo tại hạ giới – xuất hiện một vết nứt chạy dài từ đỉnh xuống tận chân. Toàn bộ kiến trúc vĩ đại đó bắt đầu đổ sụp xuống Vong Xuyên Hà, mang theo cả hàng chục vị Luân Hồi Cảnh đại năng đang la hét thảm thiết.
Lâm Khuyết rơi xuống cùng đống đổ nát.
Trong khoảnh khắc thân thể chìm vào bóng tối lạnh lẽo của nước sông Vong Xuyên, hắn dường như nhìn thấy một bóng dáng thanh cao, lạnh lùng nhưng đầy vẻ u sầu đang đứng ở trên đỉnh mây cao nhất, lặng lẽ nhìn xuống.
Vân Hi…
Nàng là cứu cánh duy nhất, hay cũng là người sẽ tiễn đưa hắn vào cõi vĩnh hằng?
Ý thức của Lâm Khuyết mờ dần. Hắn đã bị vây khốn tại Thiên Môn, hắn đã tiêu tốn tất cả để đánh một đòn chí mạng vào Thiên Đạo. Trận chiến tại Thiên Môn kết thúc, nhưng một chương mới đầy máu và lệ trong dòng chảy luân hồi vừa thực sự bắt đầu.
Vong Xuyên Hà cuộn sóng, nuốt chửng tất cả dấu vết của trận chiến kinh thiên động địa. Thế gian chỉ còn lại tiếng vọng của lời thề nghịch thiên, vẫn âm ỉ cháy trong cõi u minh không dứt.