Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 64: Vân Hi tuẫn đạo
Chương 64: Vân Hi tuẫn đạo
Cửu Tiêu Thánh Vực, nơi vốn dĩ là vùng thánh địa tràn ngập tiên khí, lúc này lại hiện ra một khung cảnh tận thế rợn người. Bầu trời không còn màu xanh biếc thanh khiết mà chuyển sang một sắc đỏ thẫm như máu đặc, từng đám mây vạn dặm cuồn cuộn cháy vặn xoắn thành những khuôn mặt đang gào thét bi lương.
Trên không trung, hàng vạn sợi xích pháp tắc vàng kim rủ xuống từ hư vô, đan xen thành một cái lưới khổng lồ vây hãm lấy vạn vật. Giữa trung tâm của sự hỗn loạn đó, Lâm Khuyết đứng cô độc, một tay cầm Trảm Thần Kiếm gãy nát, tay kia buông thõng, máu tươi nhỏ giọt từ đầu ngón tay, hòa cùng linh lực đang hỗn loạn xâu xé nhục thân hắn.
Đối diện với hắn, chỉ cách mười trượng, là Vân Hi.
Nàng đứng đó, tà áo trắng tinh khôi đã nhuốm đầy bụi trần và vệt máu khô khốc. Đôi mắt nàng vốn dĩ thanh cao thoát tục như nước hồ mùa thu, giờ đây lại bị bao phủ bởi một tầng sương mù màu vàng kim lạnh lẽo. Đó là ý chí của Thiên Đạo, là quyền năng của Thái Thượng Thiên Tôn đang trực tiếp luồn lách vào từng sợi thần kinh, từng mảnh thần hồn của nàng.
"Lâm Khuyết… đi đi…"
Giọng nói của Vân Hi vang lên, trầm đục và run rẩy, giống như phát ra từ một nơi sâu thẳm dưới vực vĩnh hằng. Mỗi chữ nàng thốt ra đều đi kèm với một cơn co giật của những sợi xích pháp tắc đang xuyên thấu qua xương vai nàng.
"Nghịch Đạo Giả, ngươi tưởng rằng có thể cứu được nàng sao?" Một giọng nói vô thượng, uy nghiêm nhưng vô tình vang lên khắp không gian, khiến linh hải của Lâm Khuyết rung chuyển dữ dội. Đó là tiếng nói của Thái Thượng Thiên Tôn. "Nàng vốn không phải là người, nàng chỉ là một đạo 'Niệm' của ta hóa thành, là một phần thân xác của Thiên Đạo được tách ra để giám sát quân cờ vạn cổ như ngươi. Hôm nay, luân hồi khép lại, vật về chủ cũ, ngươi lấy gì để cản?"
Lâm Khuyết nghiến răng đến bật máu, ánh mắt hắn đỏ rực như điên dại. Hắn không nhìn về phía hư không phát ra tiếng nói, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào cô gái trước mắt. Những mảnh vỡ ký ức về nàng — lần đầu gặp gỡ tại hạ giới, nụ cười hiếm hoi dưới ánh trăng, và cả cái cách nàng chắn cho hắn một chưởng chí mạng tại Minh Giáo — tất cả như những nhát dao đâm nát trái tim sắt đá của hắn.
"Ta không tin Thiên Đạo, càng không tin vào lời nhảm nhí của lão!" Lâm Khuyết gầm lên, thanh kiếm gãy trong tay rung động phát ra tiếng kêu gào bi thiết. "Vân Hi là Vân Hi, nàng không phải là con mắt của lão, càng không phải là vật tế! Ta đã một lần từ bỏ đỉnh cao luân hồi để tìm kiếm nàng, hôm nay dù phải táng tận Cửu Tiêu, ta cũng phải đưa nàng đi!"
Hắn bước lên một bước, mặt đất dưới chân nứt toác.
*Xoạt!*
Hàng chục sợi xích pháp tắc từ hư không đâm xuống, xuyên thủng đùi và lồng ngực Lâm Khuyết, găm chặt hắn xuống mặt đất. Hắn khụy gối, nhưng tay vẫn giữ chặt lấy kiếm, ánh mắt chưa từng rời khỏi Vân Hi.
Vân Hi nhìn thấy máu của Lâm Khuyết văng ra, đồng tử nàng co rút mạnh mẽ. Sâu trong thức hải của nàng, một trận chiến kinh tâm động phách đang diễn ra. Một bên là ý chí tối cao không thể lay chuyển của Thái Thượng, muốn đồng hóa nàng, biến nàng thành một con rối để thi triển thiên pháp tiêu diệt Lâm Khuyết. Bên kia là một chút linh tính yếu ớt nhưng kiên cường, chính là tình cảm mà nàng đã nuôi dưỡng suốt mười mấy năm qua.
"Chết đi…"
Vân Hi đột ngột giơ tay lên, một đạo lôi điện màu vàng kim tích tụ trong lòng bàn tay nàng, chứa đựng lực lượng hủy thiên diệt địa. Thái Thượng đang điều khiển nàng dùng chính tay mình kết thúc mạng sống của kẻ Nghịch Đạo.
"Giết hắn, và ngươi sẽ trở về là một phần của Vĩnh Sinh." Tiếng nói của Thái Thượng thúc giục, tàn nhẫn và băng lãnh.
Cánh tay Vân Hi run bần bật. Nàng thấy Lâm Khuyết không hề phản kháng, hắn cứ thế quỳ ở đó, nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng đến đau lòng. Hắn đang chờ nàng, hoặc là chờ cái chết dưới tay nàng.
"Không… ta… ta không phải… là quân bài…"
Đột nhiên, linh quang trong mắt Vân Hi bừng sáng rực rỡ, lấn át cả màu vàng của Thiên Đạo. Một luồng khí tức bi tráng từ cơ thể nàng bùng nổ, ép lui các sợi xích pháp tắc xung quanh. Nàng đã đưa ra một quyết định mà ngay cả Thái Thượng Thiên Tôn cũng không lường trước được.
Nàng lao về phía Lâm Khuyết. Không phải để ra đòn chí mạng, mà là để đổ ập vào lòng hắn.
*Phập!*
Thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát trong tay Lâm Khuyết đang dựng đứng, vô tình xuyên thấu qua lồng ngực mỏng manh của nàng.
Không gian như đóng băng tại thời điểm đó. Gió ngừng thổi, sấm sét trên tầng không cũng tắt ngấm. Chỉ còn tiếng máu chảy tí tách trên mặt đất khô cằn.
Lâm Khuyết trợn tròn mắt, hơi thở của hắn nghẹn lại ở cổ họng. Hắn bàng hoàng nhìn cô gái trong lòng mình. Lưỡi kiếm của chính hắn đã đâm xuyên qua tim nàng.
"Vân… Hi… tại sao?" Tiếng của hắn khàn đặc, đầy rẫy sự tuyệt vọng.
Vân Hi dựa đầu vào vai hắn, miệng trào máu tươi nhưng đôi mắt lại tìm thấy sự trong trẻo như thuở ban đầu. Nàng không còn bị kiểm soát bởi ánh sáng vàng kim nữa. Nhát kiếm này không chỉ đâm vào thể xác, mà sức mạnh "Nghịch Đạo" chứa trong kiếm ý đã chém đứt sợi dây liên kết linh hồn giữa nàng và Thái Thượng.
Nàng dùng cái chết của mình để chuộc lấy tự do cho linh hồn.
"Lâm… Khuyết… xin lỗi…" Nàng thầm thì, hơi thở yếu ớt như một cánh hoa sắp rụng. "Thái Thượng dùng ta… làm mồi nhử… để đồng hóa thần hồn của huynh… Nếu ta không chết… huynh sẽ phải đối đầu với toàn bộ Thiên Đạo… ngay lúc này…"
"Đừng nói nữa! Ta sẽ cứu nàng! Ta có Luân Hồi Quyết, ta có thể nghịch chuyển thời gian!" Lâm Khuyết cuống cuồng kết ấn, linh lực Nghịch Thiên trong người hắn cuồng bạo tuôn ra, cố gắng vá víu lại sinh mệnh đang tan biến của nàng.
Nhưng vô ích. Thân thể nàng vốn được tạo thành từ quy luật của Thượng giới, một khi linh tính đã quyết định tuẫn đạo, thì không có bất kỳ công pháp nào trên đời này giữ lại được.
Vân Hi vươn bàn tay nhuốm máu, vuốt nhẹ lên gò má tái nhợt của Lâm Khuyết. Nàng mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất mà hắn từng thấy, nhưng cũng đau thương nhất.
"Huynh… huynh đã nói… nhất niệm có thể phá vỡ luân hồi… Huynh hãy hứa với ta… đừng biến mình thành Ma… hãy phá vỡ cái lồng này… để chúng sinh… thật sự được sống…"
"Vân Hi!!! Đừng rời bỏ ta!" Lâm Khuyết gào lên, tiếng gào xé nát tâm can, làm chấn động cả Cửu Tiêu Thánh Vực.
Bàn tay Vân Hi từ từ trượt xuống, buông lỏng hoàn toàn. Thân thể nàng bắt đầu hóa thành muôn vàn hạt sáng lấp lánh màu trắng tuyết, từ từ bay ngược lên bầu trời máu. Nàng không hòa nhập vào Thiên Đạo, nàng tan biến vào hư không, trở về với cát bụi nguyên thủy, nơi mà ngay cả Thái Thượng Thiên Tôn cũng không thể chạm tới.
"KHÔNG!!!"
Lâm Khuyết vươn tay chộp lấy những hạt sáng ấy, nhưng chúng chỉ trượt qua kẽ tay hắn. Trong không trung, chỉ còn lại dư âm mờ ảo của lời cầu nguyện cuối cùng từ nàng: *Lâm đại ca… sống tốt nhé…*
Từ phía sau mây mù, một tiếng hừ lạnh tràn đầy tức giận vang lên. Thái Thượng Thiên Tôn vô cùng phẫn nộ vì "biến số" này đã phá hỏng kế hoạch hoàn hảo của lão.
"Ngu xuẩn! Vì một phàm nhân mà dám hủy diệt căn cơ vạn vạn năm. Lâm Khuyết, bây giờ không còn 'mắt' để giám sát, ta sẽ đích thân nghiền nát ngươi!"
Lâm Khuyết quỳ giữa vùng ánh sáng còn sót lại của Vân Hi. Đầu hắn cúi thấp, tóc dài xõa xuống che khuất khuôn mặt. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy hắn. Toàn bộ Cửu Châu dường như nín thở.
Đột ngột, một luồng kiếm ý màu đen kịt, lạnh lẽo và tàn độc hơn tất cả những gì thế giới này từng chứng kiến, từ đỉnh đầu Lâm Khuyết phóng thẳng lên trời xanh, đâm thủng tầng mây đỏ máu.
Mắt hắn ngước lên. Đó không còn là đôi mắt của một người tu sĩ bình thường, mà là đôi mắt của một vị thần điên loạn đã mất đi tất cả. Sự bi thương tột cùng đã đẩy "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết" của hắn tiến vào một cảnh giới hoàn toàn mới: *Tịch Diệt Chi Niệm*.
"Thái Thượng…" Lâm Khuyết đứng dậy, mỗi từ hắn phát ra đều khiến không gian xung quanh vụn vỡ. "Lão nói đúng. Hôm nay, ta không còn gì để mất nữa."
Hắn giơ thanh Trảm Thần Kiếm lúc này đã hoàn toàn chuyển sang màu đen tuyền. Những mảnh vỡ của kiếm tự động bay về, ghép lại thành một thanh kiếm nguyên vẹn nhưng đầy vết nứt rỉ máu.
"Nàng muốn ta không thành Ma? Nàng muốn ta phá cái lồng này?"
Lâm Khuyết ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào thiên nhãn khổng lồ vừa hiện ra trên bầu trời, thanh âm bình thản đến rùng mình:
"Vân Hi, ta nghe lời nàng. Ta không thành Ma. Ta sẽ thành… Kẻ Đồ Thần!"
*Uỳnh!!!*
Khí thế của Chấp Đạo Cảnh đột phá vạn cổ, rung chuyển toàn bộ vương quốc của Thiên Đạo. Một nhát kiếm xé toạc trời cao, mang theo nỗi đau mất đi người thương, mang theo sự căm thù với định mệnh, bạt mạng lao thẳng về phía cung điện của Thái Thượng Thiên Tôn.
Dưới mặt đất, giọt lệ duy nhất của Lâm Khuyết rơi xuống, hóa thành một đóa hoa trắng tinh khiết trên nền đá lạnh lẽo – dấu vết cuối cùng của Vân Hi trong cuộc đời hắn.
Chương 64 kết thúc trong tiếng kiếm gầm rống xé nát màn đêm vĩnh hằng. Trận chiến sinh tử thực sự giữa con người và Thiên mệnh chính thức bùng nổ trên đống tro tàn của một mối tình bi thảm.