Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 65: Vạn Cổ Duy Ngã

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:05:38 | Lượt xem: 10

CHƯƠNG 65: VẠN CỔ DUY NGÃ

Tiếng gió rít gào qua những khe nứt của không gian đã ngừng bặt. Toàn bộ Cửu Tiêu Thánh Vực lúc này chìm vào một thứ tĩnh lặng chết chóc, giống như trước khi một trận đại hồng thủy quét sạch vạn vật, trời đất sẽ thu lại hơi thở của mình.

Giọt lệ duy nhất của Lâm Khuyết đã thấm vào lòng đất, nơi đóa hoa trắng tinh khiết đang lặng lẽ tỏa sáng giữa những mảnh vụn của quy tắc vỡ tan. Đó là chút hơi ấm cuối cùng của Vân Hi để lại thế gian, một vệt sáng trắng nhỏ nhoi đối lập hoàn toàn với huyết vân đang cuồn cuộn trên đỉnh đầu.

Lâm Khuyết đứng đó, thanh Trảm Thần Kiếm đen kịt trong tay hắn không ngừng rung lên bần bật. Mỗi tiếng rung đều phát ra một tần số kỳ lạ, khiến những tu sĩ phe Thiên Đạo đứng gần đó cảm thấy thần hồn đau đớn như bị hàng vạn kim châm đâm thấu.

"Vạn vạn năm trước, ta vì cầu đạo mà từ bỏ tình duyên. Vạn vạn năm sau, ta vì tình mà nghịch đảo cả thiên đạo."

Giọng nói của Lâm Khuyết không còn âm sắc, nó lạnh lẽo như thể phát ra từ vực sâu của u minh. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, mái tóc đen bạc trắng từng sợi ngay dưới ánh nhìn của chúng sinh. Đạo tâm vốn dĩ đã rạn nứt sau cái chết của Vân Hi, lúc này không hề sụp đổ mà lại đang được tôi luyện trong ngọn lửa tịch diệt.

Trên bầu trời, Thiên Nhãn khổng lồ của Thái Thượng Thiên Tôn hơi co rút lại. Một sự kinh hãi vô hình len lỏi vào ý chí của thực thể vĩnh hằng này. Lão nhận thấy, sợi dây nhân quả ràng buộc Lâm Khuyết với thế giới này đã đứt. Khi một người không còn gì để luyến tiếc, không còn gì để sợ hãi, kẻ đó chính là quỷ dữ đáng sợ nhất.

"Nghịch súc! Ngươi tưởng dựa vào một chút oán niệm này mà có thể rung chuyển thiên uy sao?" Thanh âm của Thái Thượng Thiên Tôn nổ tung như sấm sét, "Luân Hồi Thanh Trừng – Diệt Thế Lôi Kiếp, giáng xuống cho ta!"

Từ trong đồng tử của Thiên Nhãn, một cột sét màu tím đen, mang theo sức mạnh xóa sổ mọi định luật vật lý, cuồng bạo giáng xuống đỉnh đầu Lâm Khuyết. Cột lôi điện ấy đi đến đâu, không gian nơi đó hóa thành tro bụi, ngay cả thời gian cũng bị bóp méo đến dị dạng.

Lâm Khuyết không né, cũng không tránh.

Hắn chỉ nhẹ nhàng bước lên một bước.

Dưới chân hắn, một đóa sen đen khổng lồ nở rộ. Đây không phải linh lực, cũng không phải pháp tắc, mà là "Ý Niệm" – một niệm Tịch Diệt.

"Nhất niệm sinh, vạn vật phồn vinh. Nhất niệm diệt, vạn cổ hư vô."

Lâm Khuyết khẽ lẩm bẩm. Trảm Thần Kiếm đột ngột vung lên, một đường kiếm đơn giản đến cực điểm, không hoa mỹ, không chiêu thức. Thế nhưng, khi mũi kiếm vừa chạm vào cột sét diệt thế, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra: Cột sét ấy như gặp phải thiên địch, lại bắt đầu bị đen hóa, từ từ tan rã rồi bị hút ngược vào trong thanh kiếm gãy.

"Cái gì?!" Thái Thượng Thiên Tôn gầm lên kinh ngạc, "Ngươi dám hấp thụ Thiên Kiếp? Ngươi đã điên rồi!"

"Lão nói đúng, ta điên rồi." Lâm Khuyết đột ngột biến mất tại chỗ, khi hiện ra đã đứng trước mặt Thiên Nhãn khổng lồ, khoảng cách chỉ trong gang tấc. Đôi mắt hắn tỏa ra tử quang lạnh lẽo, nhìn thấu vào tâm điểm ý chí của Thái Thượng.

"Ngươi tự xưng là trật tự, tự xưng là Luân Hồi. Nhưng trong mắt ta, ngươi chỉ là một cái lồng chật hẹp ngăn cản chúng sinh nhìn thấy sự thật."

Lâm Khuyết giơ bàn tay trái lên, bóp chặt lấy không trung. Toàn bộ linh khí của Cửu Tiêu Thánh Vực trong tích tắc bị rút cạn, hội tụ vào lòng bàn tay hắn tạo thành một vòng xoáy nhân quả điên cuồng.

"Hôm nay, ta sẽ cho lão thấy thế nào là Luân Hồi thực sự."

Hắn gầm nhẹ một tiếng, khí thế quanh thân đột ngột bộc phát, vượt qua Chấp Đạo Cảnh, chạm đến một ngưỡng cửa mà ngay cả trong ký ức của Cửu Luân Chân Tiên cũng chưa từng tồn tại.

Phá Luân Cảnh!

Bầu trời nứt toác. Những mảnh vỡ không gian rơi rụng như mưa thủy tinh. Toàn bộ thế giới Thương Khung dường như đang oằn mình rên rỉ dưới sức nặng ý chí của một cá nhân duy nhất.

"Vạn Cổ Duy Ngã – Nghịch Thiên Nhất Kiếm!"

Một đường kiếm khí dài hàng vạn trượng xuyên thủng mây mù, chém thẳng vào cung điện Thái Thượng nằm sâu trong kẽ hở của vĩnh hằng. Nhát kiếm này không chỉ chứa đựng sức mạnh, mà nó chứa đựng nỗi đau của vạn kiếp luân hồi, chứa đựng linh hồn của những kẻ từng bị Thiên Đạo nghiền nát, và chứa đựng cả sự hy sinh của Vân Hi.

"Rắc!"

Một tiếng rạn nứt vang lên từ tận sâu trong tâm thức của mỗi tu sĩ. Thiên Nhãn của Thái Thượng Thiên Tôn rỉ ra một dòng máu đen. Thực thể đại diện cho ý chí thế giới lần đầu tiên cảm nhận được cái gọi là "đau đớn" và "sợ hãi".

Cung điện Thái Thượng sụp đổ một góc, để lộ ra những sợi dây xích định mệnh vàng óng đang run rẩy. Lâm Khuyết như một vị thần chiến tranh bước ra từ tận cùng thế giới, thân hình đầy vết máu nhưng khí chất lại ngạo nghễ vươn tới trời cao.

Hắn đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, của hiện tại và tương lai. Những mảnh vỡ Luân Hồi quanh người hắn xoay chuyển, hiện lên hình ảnh của vạn vạn kiếp trước. Hắn nhìn thấy mình từng là đế vương, từng là ăn mày, từng là con sâu cái kiến… tất cả đều bị Thiên Đạo đùa giỡn trong lòng bàn tay.

"Đủ rồi."

Lâm Khuyết đưa tay vuốt ve thân kiếm Trảm Thần, thanh âm trầm thấp như đang trò chuyện với một người bạn cũ. "Vân Hi đã đi trước dẫn đường, ta không thể để nàng đợi lâu. Thái Thượng, chuẩn bị nộp mạng đi!"

Xung quanh Lâm Khuyết, một vùng lĩnh vực "Tịch Diệt" lan rộng. Tất cả những "Thiên Đạo Tuần Tra Giả" đang lao tới đều bị biến thành bụi trần ngay khi vừa chạm vào vùng lĩnh vực này. Không có sự kháng cự, không có ngoại lệ.

Trong lúc này, tại hạ giới xa xôi, hàng tỷ phàm nhân và tu sĩ đồng loạt ngẩng đầu. Họ không thấy trận chiến trên cao, nhưng họ cảm nhận được một luồng ý chí kiên định đang kêu gọi sự thức tỉnh trong máu của chính mình. Sự thống trị của Thiên Đạo vạn cổ lần đầu tiên bị đặt vào vòng nguy hiểm.

Lâm Khuyết bước đi trên hư không, mỗi bước đi là một lần cảnh giới của hắn thăng hoa. Đạo tâm của hắn giờ đây đã trở nên thuần khiết và kiên cứng hơn bất kỳ loại tiên kim nào trên đời. Hắn không còn cầu xin sự công bằng từ trời cao, bởi vì từ nay về sau, hắn chính là định luật duy nhất.

"Vạn cổ sau này, không còn thiên mệnh, chỉ còn ý chí của chính ta!"

Lâm Khuyết hét lớn, thanh Trảm Thần Kiếm hóa thành một luồng hắc long khổng lồ, mang theo tất cả sự phẫn nộ và bi thương của mình, đâm thẳng vào trung tâm của thiên khung.

Ầm!!!

Một vụ nổ chấn động cả dòng sông thời gian xảy ra. Ánh sáng phát ra từ nhát kiếm ấy rực rỡ đến mức ngay cả những vị cổ thần đang ngủ say trong mộ địa vạn năm cũng phải mở mắt kinh ngạc.

Giữa vùng sáng chói lòa ấy, bóng dáng Lâm Khuyết hiện lên đơn độc nhưng hùng vĩ. Hắn đã thực sự phá vỡ cái lồng. Nhưng đổi lại, thân ảnh của Vân Hi trong ký ức hắn lại càng lúc càng mờ nhạt, tan biến vào dòng chảy của Tịch Diệt.

Thăng hoa trong đau đớn, đạt tới đỉnh cao trong sự mất mát tột cùng. Lâm Khuyết của ngày hôm nay, chính thức trở thành "Kẻ Nghịch Đạo" chân chính duy nhất của toàn bộ kỷ nguyên.

Thái Thượng Thiên Tôn run rẩy, giọng lão lạc đi trong sự kinh hoàng: "Ngươi… ngươi thật sự dám đốt cháy linh hồn để đổi lấy khoảnh khắc này sao? Ngươi sẽ tan biến!"

Lâm Khuyết mỉm cười, một nụ cười đầy ngạo nghễ và giải thoát:

"Nếu cái giá của tự do là sự tan biến, thì ta chọn vĩnh hằng trong hư vô, chứ không chọn bất tử trong lồng sắt của lão!"

Nhất niệm vạn năm, nhất niệm phá luân. Hồi kết của một trật tự cũ đã bắt đầu từ nhát kiếm mang tên "Vạn Cổ Duy Ngã" này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8