Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 75: Đối diện Thái Thượng Thiên Tôn**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:12:30 | Lượt xem: 12

**CHƯƠNG 75: ĐỐI DIỆN THÁI THƯỢNG THIÊN TÔN**

Gió ngừng thổi. Không gian tại điểm tận cùng của vạn cổ này dường như đã chết lặng từ khi hơi thở cuối cùng của Ma Tôn Khôi Vu tan vào hư vô. Những đốm lửa đen tàn dư từ sự tự bạo thần hồn của lão vẫn còn lững lờ trôi, giống như những giọt nước mắt u uất đọng lại trên bức rèm của thực tại. Chúng là minh chứng duy nhất cho sự tồn tại của một đời kiêu hùng, một kẻ đã chọn cách hóa thành cát bụi để mở lối cho người đi sau.

Lâm Khuyết đứng đó, thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát trong tay hắn run rẩy nhẹ. Đó không phải là sự sợ hãi, mà là sự cộng hưởng của hàng vạn tiếng gào thét u uất từ những mảnh vỡ linh hồn bên trong thanh kiếm. Những kẻ đã ngã xuống, những kỷ nguyên đã bị vùi lấp, tất cả dường như đang dồn hết hy vọng cuối cùng vào đôi vai gầy guộc của vị thiếu niên này.

Trước mặt hắn, Thái Thượng Thiên Tôn ngồi tĩnh tại trên tòa sen tinh hoa. Lão không giống một kẻ thủ ác, càng không giống một ma đầu khát máu. Lão mặc một chiếc đạo bào giản dị màu xám nhạt, mái tóc trắng như tuyết được búi gọn bằng một thanh trâm gỗ mục. Khuôn mặt lão hiền từ, tĩnh lặng như mặt hồ nghìn năm không gợn sóng. Ánh mắt lão nhìn Lâm Khuyết mang theo một chút thương hại, một chút bao dung, như người cha già nhìn đứa con đi lầm đường lạc lối.

“Khuyết nhi, ngươi vẫn chưa tỉnh ngộ sao?”

Giọng nói của Thái Thượng Thiên Tôn vang lên, thanh tao như tiếng chuông chùa ngân vang giữa rừng sâu, nó không đánh vào màng nhĩ mà đánh trực tiếp vào đạo tâm của Lâm Khuyết. Mỗi âm tiết đều mang theo sức mạnh của Thiên Đạo Pháp Tắc, cố gắng gột rửa sát ý và sự thù hận trong lòng hắn.

Lâm Khuyết nhếch môi cười, một nụ cười đầy châm biếm. Vết máu trên khóe môi hắn khô lại, trông giống như một đóa bỉ ngạn nở rộ giữa mùa đông giá rét.

“Tỉnh ngộ? Sư phụ, người dùng hai chữ ‘tỉnh ngộ’ để nói với kẻ đã tận mắt thấy người bóp nát thần hồn của hàng tỷ chúng sinh sao? Người dùng sự ‘bao dung’ này để che đậy cho cái lò luyện đan vĩ đại mang tên Thương Khung Giới sao?”

Thái Thượng Thiên Tôn khẽ thở dài, tiếng thở dài chứa đựng sự mệt mỏi vạn cổ. Lão phất nhẹ ống tay áo, lập tức không gian trắng xóa xung quanh bắt đầu biến hóa. Những hình ảnh về vũ trụ sơ khai hiện ra, tinh tú hình thành rồi lụi tàn, những sinh vật cổ đại sinh ra rồi diệt vong trong hỗn loạn.

“Ngươi nhìn xem,” Lão chỉ tay vào hư không, “Thế giới vốn dĩ là một sự hỗn loạn không có điểm dừng. Nếu không có trật tự, nếu không có quy luật, vạn vật sẽ sớm tự hủy diệt mình trong tham vọng và dục vọng vô biên. Ta tạo ra Luân Hồi, không phải để giam cầm, mà là để duy trì sự cân bằng. Sự ‘thu hoạch’ mà ngươi nói, thực chất là cái giá nhỏ nhất để giữ cho ngọn nến của sự sống không bị dập tắt bởi bóng tối hư vô.”

Lão nhìn sâu vào mắt Lâm Khuyết, giọng điệu trở nên nghiêm nghị:

“Chúng sinh như cỏ dại, mùa xuân sinh ra, mùa thu héo tàn. Sự héo tàn của họ hóa thành phân bón để mùa xuân năm sau cỏ lại xanh tươi. Đó là đại đạo tối cao. Ngươi muốn phá vỡ vòng lặp này, nghĩa là ngươi muốn nhổ tận gốc đồng cỏ, khiến thế giới này vĩnh viễn rơi vào sa mạc hóa. Khuyết nhi, ngươi mới là kẻ ác, ngươi mới là kẻ muốn diệt thế.”

Lâm Khuyết bước lên một bước. Dưới chân hắn, hư không nứt vỡ. Nghịch Thiên Kiếm Ý bùng nổ, đối chọi gay gắt với áp lực của Thiên Tôn.

“Trật tự của người là một trật tự chết! Một thế giới mà tất cả sinh mệnh đều được định sẵn ngày sinh và ngày tử, nơi mọi nỗ lực tu luyện chỉ để trở thành dược dẫn cho kẻ khác, thì đó không phải là sự sống. Đó là một cái xác không hồn được điều khiển bởi những sợi dây nhân quả!”

Lâm Khuyết giơ cao thanh kiếm gãy, những mảnh vỡ luân hồi chung quanh hắn bắt đầu xoay tròn, mỗi mảnh vỡ hiện lên một khuôn mặt. Đó là khuôn mặt của Vân Hi đang mỉm cười trong nước mắt, là khuôn mặt của Lục Trầm đầy vẻ kiêu hùng, và là ánh mắt cuối cùng của Ma Tôn Khôi Vu.

“Người nói họ là cỏ dại? Không! Họ là máu, là thịt, là những tâm hồn biết yêu, biết hận, biết hy sinh. Khôi Vu chết để ta có thể đứng ở đây. Vân Hi tự sát để cắt đứt sự khống chế của người. Họ không phải là phân bón cho cái trật tự thối nát của người! Họ là tự do!”

Thái Thượng Thiên Tôn lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ thất vọng cực độ.

“Tự do là một ảo tưởng nguy hiểm. Khi ta trao cho ngươi vị trí Cửu Luân Chân Tiên, ta đã hy vọng ngươi sẽ hiểu được gánh nặng của kẻ cầm cân nảy mực. Nhưng ngươi lại chọn cách lãng phí thiên phú của mình cho những cảm xúc tầm thường. Ngươi vì một nữ tử, vì mấy tên bằng hữu mà muốn lật đổ cả trời đất. Ngươi quá ích kỷ, Lâm Khuyết.”

“Ích kỷ sao?” Lâm Khuyết cười lớn, giọng cười khàn đục điên cuồng, “Nếu sự yêu thương là ích kỷ, nếu việc muốn sống đúng nghĩa là một con người là ích kỷ, thì Lâm Khuyết ta nguyện ý ích kỷ đến cùng! Nhất Niệm của ta, không cầu trường sinh bất tử, không cầu thống trị vạn phương. Nhất Niệm của ta… chỉ cầu thiên địa này công bằng, cầu chúng sinh không còn là vật nuôi!”

Lâm Khuyết dẫm mạnh chân xuống tòa sen ảo ảnh bên dưới, khí thế của hắn bắt đầu leo thang một cách bất hợp lý. Nhất Niệm Luân Hồi Quyết được vận hành đến cực hạn. Sau lưng hắn, chín vòng tròn ánh sáng đen kịt hiện ra, nhưng chúng không xoay tròn theo quy luật thường thấy mà bắt đầu vỡ vụn, hòa tan vào nhau, hình thành một khối hỗn độn đáng sợ.

Đây là trạng thái mà kiếp trước hắn chưa từng đạt tới. Sự dung hợp giữa thần hồn Tiên Tôn và ý chí nghịch đạo của kiếp này.

Sắc mặt Thái Thượng Thiên Tôn lần đầu tiên thay đổi. Lão hơi nheo mắt lại, nhận ra luồng sức mạnh này không thuộc về bất cứ quy luật nào lão biết. Nó không mượn lực từ Thiên Đạo, nó được sinh ra từ chính linh hồn cốt tủy của Lâm Khuyết – một loại sức mạnh tự tạo ra quy tắc cho riêng mình.

“Vay mượn tương lai, tiêu hao quá khứ…” Thái Thượng Thiên Tôn lẩm bẩm, “Ngươi đang tự thiêu cháy sự tồn tại của mình để đổi lấy khoảnh khắc này sao? Cho dù ngươi có thắng, ngươi cũng sẽ tan biến khỏi dòng chảy lịch sử. Không ai nhớ đến ngươi, không ai biết ngươi từng tồn tại. Ngươi hy sinh tất cả vì chúng sinh, nhưng chúng sinh sẽ vĩnh viễn lãng quên ngươi. Cái giá này, ngươi thực sự chấp nhận sao?”

Lâm Khuyết nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, hình ảnh thị trấn nhỏ nơi hắn bắt đầu hành trình hiện ra. Hình ảnh Vân Hi đứng dưới gốc hoa đào, tà áo trắng bay trong gió. Nếu hắn thắng, nàng sẽ sống lại, nhưng nàng sẽ không còn nhớ Lâm Khuyết là ai. Nàng sẽ sống một cuộc đời bình yên, gả cho một người bình thường, già đi và chết đi trong hạnh phúc chân chính của một con người.

Đó chẳng phải là điều hắn luôn khao khát sao?

Khi hắn mở mắt ra, sự do dự cuối cùng đã biến mất. Chỉ còn lại một ý niệm kiên định hơn cả kim cương.

“Ta tồn tại không phải để được ghi nhớ. Ta tồn tại để định nghĩa lại ý nghĩa của hai chữ ‘Con Người’. Thái Thượng Thiên Tôn, màn kịch của người… kết thúc ở đây được rồi!”

Lâm Khuyết đâm mạnh thanh Trảm Thần Kiếm vào hư không trước mặt.

“Nhất Niệm – Phá Toái!”

Một vết nứt đen ngòm xuất hiện ngay giữa không gian trắng xóa, lan nhanh như mạng nhện về phía Thái Thượng Thiên Tôn. Vết nứt đi tới đâu, pháp tắc thiên đạo ở đó sụp đổ tới đó. Những vòng luân hồi nhỏ vây quanh lão Thiên Tôn bị hút vào vết nứt, tan vỡ thành những mảnh sáng li ti.

Thái Thượng Thiên Tôn cuối cùng cũng đứng dậy. Một hành động đơn giản nhưng lại khiến cả Thương Khung Giới rung chuyển dữ dội. Lão giơ một ngón tay lên, một giọt nước vàng ròng ngưng tụ nơi đầu ngón tay – Thiên Đạo Chi Huyết.

“Nếu ngươi đã chọn con đường hủy diệt, ta sẽ ban cho ngươi sự hủy diệt thật sự. Để ta xem, cái ‘Nhất Niệm’ của ngươi, có chịu nổi sức nặng của vạn cổ thời gian hay không.”

Giọt máu vàng rơi xuống, chạm vào vết nứt đen. Một tiếng nổ không có âm thanh bùng phát, xóa tan mọi khái niệm về phương hướng, thời gian và cảm giác. Trận chiến giữa kẻ tạo ra quy luật và kẻ phá vỡ quy luật chính thức bước vào giai đoạn quyết liệt nhất.

Giữa ánh sáng chói lòa và bóng tối hỗn độn, chỉ còn thấy một bóng người gầy guộc, tay cầm kiếm gãy, không ngừng tiến về phía trước, đối diện với cái bóng khổng lồ của số phận, chưa từng lùi lại dù chỉ nửa bước.

Vì sau lưng hắn, là tự do của vạn đời vạn kiếp.

Phía xa xa trong dòng chảy thời gian, một sợi chỉ đỏ mờ nhạt nối giữa Lâm Khuyết và Vân Hi bắt đầu rung lên bần bật, rồi đột ngột đứt đoạn. Lâm Khuyết cảm thấy tim mình thắt lại, đau đớn như bị ngàn đao vạn kiếm đâm xuyên, nhưng hắn chỉ mỉm cười, nước mắt chảy ngược vào trong.

“Chào em, người lạ từng quen thuộc nhất của tôi.”

Hắn gầm lên, thanh kiếm mang theo tất cả những gì hắn có, chém thẳng vào trái tim của Thiên Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8