Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 76: Thiên Đạo Pháp Tắc

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:13:07 | Lượt xem: 10

**CHƯƠNG 76: THIÊN ĐẠO PHÁP TẮC**

Trong cõi hỗn mang không có ranh giới giữa hư và thực, tiếng nổ từ cuộc va chạm giữa giọt Thiên Đạo Chi Huyết và Trảm Thần Kiếm không hề vang dội, nó trầm mặc đến mức khiến người ta rùng mình. Không gian xung quanh Lâm Khuyết bắt đầu vặn xoắn. Những tia sáng vàng ròng từ đầu ngón tay của Thái Thượng Thiên Tôn không lao đến để xuyên thấu nhục thân hắn, mà chúng len lỏi vào từng sợi tơ nhân quả đang kết nối hắn với thế giới này.

Thái Thượng Thiên Tôn đứng giữa đài sen hư vô, đôi mắt vô tình như gương nước, nhìn Lâm Khuyết như nhìn một hạt bụi sắp bị gió thổi bay. Lão cất giọng, thanh âm truyền đi từ quá khứ đến tận tương lai:

– Lâm Khuyết, ngươi tự xưng là Nghịch Đạo Giả, nhưng ngươi quên mất một điều: Đạo là do Ta viết ra. Lịch sử của Thương Khung Giới là hơi thở của Ta. Nếu Ta phủ định sự tồn tại của ngươi, thì dù ngươi có mạnh đến đâu, ngươi cũng chỉ là một giấc mộng hão huyền của hư không.

Lão vung tay, một cuộn trục khổng lồ che lấp cả bầu trời vạn cổ hiện ra. Đó là *Thiên Đạo Thực Tại Lục* – nơi ghi chép mọi sinh linh từng sinh ra và chết đi.

Thái Thượng Thiên Tôn đặt bàn tay gầy guộc lên cuộn trục, trầm giọng:

– Thiên Đạo Pháp Tắc: Tuyệt Diệt Thực Tại! Xóa!

Ngay khoảnh khắc chữ "Xóa" vừa thốt ra, một cơn chấn động vô hình lan tỏa khắp toàn bộ Thương Khung Giới, từ Thượng Giới rực rỡ đến những góc khuất tăm tối nhất của Hạ Giới.

***

Tại Lâm gia, ở trấn nhỏ Phàm Trần Tứ Châu.

Một vị trưởng lão đang ngồi kể lại chiến tích hào hùng cho đám tiểu bối nghe.

– Các con có biết không, cách đây không lâu, tộc ta có một thiên tài, người ấy một mình một kiếm, chém tan mây mù, bảo vệ tôn nghiêm cho cả dòng họ… Người ấy tên là… tên là…

Vị trưởng lão đột nhiên khựng lại. Khuôn mặt già nua lộ vẻ ngơ ngác. Lão vò đầu bứt tai, cảm giác như một mảnh ký ức cực kỳ quan trọng vừa bị ai đó dùng dao cắt xoẹt khỏi trí não.

– Người ấy là ai nhỉ? Sao ta… sao ta không thể nhớ ra nổi tên của hắn? – Lão nhìn xuống thanh kiếm gỗ trên tay một đứa trẻ, thanh kiếm có khắc hai chữ "Lâm Khuyết" rất thô sơ.

Đột nhiên, hai chữ đó mờ đi, gỗ mục nát, rồi tan thành tro bụi ngay trước mắt lão. Trong tâm thức của hàng ngàn người tại Lâm gia, bóng hình vị thiếu niên hiên ngang kia nhạt dần, nhạt dần, cho đến khi biến mất hoàn toàn. Họ chỉ thấy lòng mình trống rỗng một cách kỳ lạ, như vừa đánh mất linh hồn, nhưng lại chẳng biết mình đã mất đi cái gì.

Ở một chiến trường xa xôi, Lục Trầm đang vung trọng kiếm, ngăn cản lũ Thiên Đạo Tuần Tra Giả. Hắn đang hét lớn:

– Để ta xem ai dám chạm vào đại ca của ta! Hôm nay Lục Trầm ta dù có tan xương nát thịt cũng phải…

Bỗng nhiên, trọng kiếm của Lục Trầm khựng lại giữa không trung. Ánh mắt vốn đầy sát khí của hắn trở nên đờ đẫn.

– Ta… ta đang bảo vệ ai? Đại ca? Đại ca là ai?

Hắn nhìn chung quanh, thấy mình đang đơn độc chiến đấu giữa trùng vây. Một cơn đau thấu trời xanh bùng phát trong tim hắn, nước mắt trào ra không rõ lý do. Hắn không nhớ ra Lâm Khuyết, nhưng trực giác sâu thẳm lại đang gào thét rằng hắn vừa đánh mất người quan trọng nhất cuộc đời mình. Ký ức về những buổi uống rượu, những lần kề vai sát cánh biến thành những vũng mực nhòe nhoẹt.

***

Trở lại không gian trắng xóa, Lâm Khuyết quỳ một gối giữa hư không, hơi thở dồn dập.

Hắn kinh hoàng nhìn xuống bàn tay mình. Đầu ngón tay hắn đang dần trở nên trong suốt, tan biến vào hư vô. Không phải là vết thương vật lý, mà là bản thể luận của hắn đang bị lung lay. Hắn cảm thấy "sức nặng" của bản thân đối với thế giới này đang vơi đi.

Mỗi khi Thái Thượng Thiên Tôn lật một trang giấy trên cuộn trục, một phần sức mạnh của Lâm Khuyết lại biến mất. Vì sức mạnh đó được xây dựng trên những trải nghiệm, những cuộc chiến, những nhân quả mà giờ đây đang bị xóa sổ.

– Lâm Khuyết, ngươi cảm thấy thế nào? – Thái Thượng Thiên Tôn bước từng bước chậm rãi trên hư không. – Khi người thân không còn nhớ về ngươi, khi kẻ thù không còn biết tên ngươi, khi mọi vết chân ngươi để lại trên đời này đều bị xóa sạch… ngươi lấy gì để duy trì ý chí?

Lâm Khuyết cảm thấy một nỗi cô đơn khủng khiếp bao trùm. Đó không phải là nỗi cô đơn của kẻ không có bạn bè, mà là nỗi cô đơn của một thực thể không có cội nguồn, không có quá khứ. Hắn thấy mình giống như một kẻ mộng du giữa đại dương mênh mông, không bờ không bến.

– Ta… – Giọng của Lâm Khuyết cũng trở nên mờ ảo, nhỏ bé.

Hắn nhắm mắt lại. Trong bóng tối sâu thẳm nhất của tâm hồn, hắn thấy sợi chỉ đỏ kết nối với Vân Hi. Đó là sợi dây cuối cùng.

Thái Thượng Thiên Tôn lạnh lùng đưa tay ra, nhắm thẳng vào sợi chỉ đỏ đó.

– Con gái ta là một phần của quy luật. Nàng sẽ không thể chứa đựng một biến số không tồn tại như ngươi. Biến mất đi!

"Phựt!"

Sợi chỉ đỏ đứt đoạn. Lâm Khuyết thấy một bóng hình thiếu nữ thanh tao hiện lên trong trí nhớ, nhưng gương mặt nàng đang mờ đi dưới một lớp sương mù dày đặc.

Cảm giác bị cả vũ trụ từ bỏ, bị thực tại tống khứ ra ngoài là một loại hành hạ đau đớn hơn bất kỳ thiên kiếp nào. Nhục thân của Lâm Khuyết đã biến mất quá nửa, chỉ còn lại một cái khung lờ mờ cùng với trái tim vẫn đang đập những nhịp yếu ớt.

Nhưng đúng lúc này, khi sự tồn tại của hắn chạm đến ngưỡng số không tuyệt đối, một tia sáng kỳ lạ chợt lóe lên trong linh hải của Lâm Khuyết.

*Thanh kiếm gãy Trảm Thần Kiếm bỗng phát ra tiếng ngân rung mãnh liệt.*

Thanh kiếm này không thuộc về kỷ nguyên này. Nó không nằm trong cuộn trục của Thái Thượng Thiên Tôn. Nó được rèn từ tàn tích của các đời luân hồi trước đó, những thứ vốn đã bị "xóa sổ" từ lâu.

Một luồng kiếm ý u lãnh, nghịch ngợm bùng lên từ trong tàn hồn của Lâm Khuyết.

– Thái Thượng… – Lâm Khuyết ngẩng đầu, ánh mắt không còn sợ hãi hay cô độc, mà là một sự tỉnh ngộ thấu triệt. – Ngươi có thể xóa tên ta trong sách của ngươi, xóa hình dáng ta trong trí nhớ của chúng sinh… nhưng ngươi có xóa được "Ý Niệm" của ta không?

Thái Thượng Thiên Tôn nheo mắt, lão cảm thấy một sự kháng cự không ngờ tới.

– Ý niệm là thứ hư vô nhất trên đời. Không có thực tại để bám víu, ý niệm của ngươi chỉ là bọt nước.

Lâm Khuyết cười khàn đặc, hắn từ từ đứng dậy, dù đôi chân hắn lúc này chỉ còn là những mảnh bụi sáng mờ nhạt.

– Ngươi sai rồi. Đạo sinh ra từ Vô. Thực tại mà ngươi đang nắm giữ chỉ là cái lồng của cái Có. Ta đã nếm trải sự không tồn tại, ta đã bước ra khỏi dòng lịch sử của ngươi… Chính lúc này, ta mới thật sự tự do!

Hắn đưa tay nắm lấy cán Trảm Thần Kiếm. Một tiếng "răng rắc" vang lên, không gian hư vô quanh hắn sụp đổ.

– Nhất Niệm – Vô Tướng!

Lâm Khuyết biến mất hoàn toàn. Hắn không bị Thái Thượng xóa sổ, mà chính hắn chủ động tan biến vào mọi kẽ hở của pháp tắc. Hắn trở thành "không khí", trở thành "hư vô", trở thành thứ mà Thiên Đạo không thể chạm vào vì nó không có hình hài, không có tên gọi trong bất kỳ bộ luật nào.

Thái Thượng Thiên Tôn lần đầu tiên lộ vẻ kinh ngạc. Lão vội vàng xoay chuyển cuộn trục *Thiên Đạo Thực Tại Lục*, nhưng trên đó, những trang giấy trắng tinh bỗng hiện lên những vết cắt sắc lẹm.

Lâm Khuyết không đánh vào Thái Thượng, hắn đang chém vào chính cái "nền" mà Thái Thượng đang đứng.

– Ngươi xóa ta, đồng nghĩa với việc ngươi đã tạo ra một khoảng trống trong quy luật của chính mình! – Giọng nói của Lâm Khuyết vang lên từ bốn phương tám hướng, không có nguồn gốc.

Từ trong hư không, một đạo kiếm mang không màu sắc thoát ra, chém thẳng vào giọt Thiên Đạo Chi Huyết đang treo lơ lửng.

"Xoảng!"

Giọt máu vàng vỡ tan thành vạn mảnh. Thái Thượng Thiên Tôn lùi lại một bước, trên ngực lão bỗng hiện lên một vết kiếm mờ mờ. Dù không có máu chảy ra, nhưng đạo hạnh vạn năm của lão bỗng rung chuyển dữ dội.

Thực tại bắt đầu tự điều chỉnh một cách hỗn loạn.

Tại Hạ giới, những mảnh ký ức về Lâm Khuyết đột ngột dội về trong đầu mọi người như thủy triều. Trưởng lão Lâm gia bỗng quỵ xuống, ôm lấy mặt khóc nức nở mà không hiểu tại sao mình lại thấy hối lỗi. Lục Trầm nắm chặt trọng kiếm, gầm lên một tiếng như dã thú, kiếm ý bộc phát dữ dội hơn bao giờ hết vì hắn vừa nhớ lại mình chiến đấu vì cái gì.

Dù thực tại của Thiên Đạo vẫn đang cố đẩy Lâm Khuyết ra ngoài, nhưng "Nhất Niệm" của hắn đã gieo một hạt giống không thể bị tiêu diệt vào sâu trong lòng thế giới.

Lâm Khuyết lại hiện hình, bóng dáng hắn vẫn còn mờ ảo như sương khói, nhưng khí chất đã hoàn toàn khác biệt. Hắn không còn là một tu sĩ luân hồi bình thường. Hắn giống như một vị thần cai quản cái "Không", đối lập với cái "Có" của Thái Thượng Thiên Tôn.

– Thái Thượng, pháp tắc xóa sổ của người rất mạnh. – Lâm Khuyết cầm kiếm hướng thẳng về phía trước. – Nhưng nó có một nhược điểm chí tử: Ngươi không thể xóa đi thứ mà ngươi không hiểu được. Mà tình yêu, tình huynh đệ và lòng khát khao tự do của chúng sinh… chính là thứ quy luật vô hình mà ngươi đời đời kiếp kiếp cũng không bao giờ chạm tới.

Hắn dồn toàn bộ sức mạnh tàn dư vào kiếm chiêu tiếp theo.

– Trận chiến này, chỉ mới bắt đầu thôi!

Ánh sáng rực rỡ từ Trảm Thần Kiếm bùng lên, soi sáng cả một vùng tối tăm của vạn cổ, chuẩn bị cho một cuộc lật đổ kinh thiên động địa. Thái Thượng Thiên Tôn nén đi sự kinh ngạc, ánh mắt lão lạnh lẽo hơn bao giờ hết, khí thế xung quanh bắt đầu biến đổi sang một thái cực tàn bạo nhất của Thiên Đạo.

Dưới chân hai người, bánh xe Luân Hồi khổng lồ của Thương Khung Giới lần đầu tiên xuất hiện những vết nứt chí mạng. Một niệm định sinh tử, một niệm phá luân hồi. Thế giới này, rốt cuộc sẽ về đâu khi thực tại bắt đầu vụn vỡ?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8