Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 77: Nhất Niệm Nhân Quả

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:13:49 | Lượt xem: 8

Trong khoảng không hư vô của Vạn Cổ Tù Lồng, thời gian dường như không còn trôi theo dòng chảy thông thường. Những mảnh vỡ thực tại bị bóp méo, tạo nên những vết rạn nứt đen kịch trên nền trời sặc sỡ ánh sáng tiên linh. Thái Thượng Thiên Tôn đứng đó, toàn thân bao phủ trong một lớp hào quang trắng tinh khiết nhưng vô cảm, đôi mắt lão nhìn chằm chằm vào cái bóng dáng đang mờ ảo dần của Lâm Khuyết.

"Lâm Khuyết, ngươi vẫn chưa hiểu sao?" Giọng nói của Thái Thượng Thiên Tôn vang lên, không phải từ cổ họng mà từ sự rung động của quy luật toàn vũ trụ. "Ngươi cố gắng khắc ghi mình vào ký ức chúng sinh, nhưng bản chất của chúng sinh cũng chỉ là bọt nước trong dòng sông Luân Hồi mà ta làm chủ. Ta chỉ cần một cái búng tay, bọt nước tan biến, ký ức của ngươi cũng sẽ tro bụi theo chúng. Ngươi… lấy gì để chống lại Thiên Đạo?"

Lâm Khuyết không đáp lời ngay. Thân ảnh hắn lúc này như một ngọn đèn trước gió, lúc tỏ lúc mờ. Tuy nhiên, kiếm ý trong đôi mắt hắn không hề tắt lịm, ngược lại còn trở nên sâu thẳm như hố đen tử thần. Hắn chậm rãi nhấc thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào thực thể tối cao trước mặt.

"Ngươi tự xưng là chủ của Luân Hồi, nhưng ngươi lại sợ hãi 'Nhân Quả'." Lâm Khuyết khàn giọng nói, từng từ ngữ của hắn đều khiến không gian xung quanh chấn động. "Ngươi xóa sổ sự tồn tại của ta ở hiện tại, nhưng ngươi không thể ngăn cản được những gì ta đã gieo trồng ở tương lai. Thiên Đạo của ngươi là một vòng lặp kín kẽ, nhưng Đạo của ta… là một niệm phá vỡ mọi xiềng xích!"

Dứt lời, Lâm Khuyết đột ngột nhắm nghiền đôi mắt.

Một luồng khí tức kỳ lạ chưa từng xuất hiện trong lịch sử tu tiên từ cổ chí kim bỗng dưng bùng phát. Nó không phải linh khí, không phải ma khí, càng không phải thần lực. Đó là một loại sức mạnh khô khốc, mang theo phong vị của tuế nguyệt và hơi thở của những dòng thời gian chưa từng xảy ra.

"Nhất Niệm Nhân Quả… Khai!"

Ầm!

Bầu trời của Vạn Cổ Tù Lồng bỗng chốc rạn nỡ. Hàng vạn sợi tơ màu bạc ánh lên rực rỡ xuất hiện từ trong hư không, chằng chịt quấn quýt lấy thân hình Lâm Khuyết. Mỗi sợi tơ ấy đại diện cho một khả năng, một biến số, một nhân quả trong vạn kiếp về sau.

Thái Thượng Thiên Tôn lần đầu tiên biến sắc, đồng tử lão co rút lại: "Ngươi điên rồi! Ngươi dám chạm vào 'Cấm kỵ thời gian'? Ngươi định làm gì?"

Lâm Khuyết mỉm cười, nụ cười mang theo vẻ bi tráng tột cùng. Máu tươi từ hốc mắt hắn chảy ra, nhưng ánh sáng từ thanh kiếm gãy lại càng thêm chói lòa.

"Vay mượn của tương lai, dâng hiến vạn kiếp sau… để đổi lấy một khắc sát thần ở hiện tại!"

Đây là đòn đánh đánh đổi bằng tất cả. Lâm Khuyết đang dùng quyền năng của *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết* để cưỡng ép kết nối với chính mình ở vô số kỷ nguyên tiếp theo. Trong bóng tối sâu thẳm của dòng thời gian, dường như có hàng vạn tiếng gầm thét vọng lại. Đó là những "Lâm Khuyết" ở kiếp thứ mười, kiếp thứ trăm, kiếp thứ vạn… Họ có thể là đại đế trấn áp một phương, có thể là phàm nhân bình dị, hoặc có thể chỉ là một tàn hồn phiêu dạt. Nhưng vào khoảnh khắc này, tất cả đều đồng thanh đồng thủ, dâng hiến đạo quả của mình cho bản thể khởi nguyên.

Từng đợt sóng năng lượng khổng lồ tràn vào cơ thể Lâm Khuyết. Thân xác vốn đang tan biến của hắn đột ngột ngưng tụ lại, thậm chí còn tỏa ra một áp lực khiến cho pháp tắc của Thái Thượng Thiên Tôn phải đẩy lùi.

Tóc của Lâm Khuyết bạc trắng trong nháy mắt. Da thịt hắn héo úa, rồi lại căng tràn, rồi lại lão hóa. Đó là cái giá của việc gánh vác tuế nguyệt vạn năm vào một hơi thở.

"Hỗn xược! Thiên Đạo bất biến, Nhân Quả không thể nghịch!" Thái Thượng Thiên Tôn gầm lên, lão không còn vẻ ung dung thường ngày nữa. Lão phất tay, một bàn tay khổng lồ cấu thành từ chín vạn chín nghìn chín trăm câu văn tự pháp tắc giáng xuống, muốn bóp chết Lâm Khuyết ngay lập tức.

"Chém!"

Lâm Khuyết thốt ra một chữ duy nhất. Thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát bỗng chốc mọc dài ra bằng ánh sáng màu bạc tinh khiết. Nhát kiếm này chém ra, không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Chỉ có một đường kẻ mảnh như sợi chỉ xẹt qua không gian.

Răng rắc!

Bàn tay pháp tắc của Thái Thượng Thiên Tôn vừa chạm vào tia sáng bạc đó đã lập tức hủ bại, giống như bị tước đoạt hàng tỷ năm linh tính trong chớp mắt. Tia sáng ấy không dừng lại, nó mang theo sức mạnh của vạn kiếp luân hồi, đâm xuyên qua mọi hàng rào bảo hộ, chém thẳng vào linh hồn thể của Thái Thượng Thiên Tôn.

"Ách!"

Thái Thượng Thiên Tôn lùi liên tiếp mười bước, mỗi bước chân đều dẫm nát một ngôi sao rực rỡ dưới chân. Trên ngực lão, một vết chém dài tỏa ra hơi thở của "Thời Gian" đang điên cuồng tàn phá bản thể.

"Lâm… Khuyết…" Thái Thượng Thiên Tôn thở dốc, ánh sáng trên người lão hỗn loạn. "Ngươi vay mượn tương lai… điều đó có nghĩa là từ nay về sau, ngươi sẽ không còn tương lai nữa! Linh hồn ngươi sẽ bị nguyền rủa, vạn kiếp không thể siêu sinh, mỗi lần đầu thai đều sẽ chết trong đau đớn tột cùng! Ngươi có biết mình đang làm gì không?"

Lâm Khuyết chống thanh kiếm xuống đất để giữ cho mình không ngã khuỵu. Mỗi lỗ chân lông trên người hắn đều đang phun máu, cái giá phải trả của việc "vay mượn" bắt đầu ập đến. Sức mạnh vĩ đại ấy đang rút đi, để lại một tâm hồn rách nát.

Nhưng mắt hắn vẫn sáng. Một loại ánh sáng khiến Thiên Đạo cũng phải run rẩy.

"Nếu tương lai mà ngươi định đoạt chỉ là cái lồng cho chúng sinh, thì ta cần cái tương lai đó để làm gì?" Lâm Khuyết đứng thẳng lưng, hào khí ngất trời. "Ta dùng vạn kiếp sau của mình để mở ra một con đường cho muôn dân hiện tại. Chỉ cần hôm nay ta chém rách cái thiên địa này, dù ta có vĩnh viễn trầm luân trong u tối, cũng cam lòng!"

Nói đoạn, hắn lại bước tới một bước. Mỗi bước đi, dưới chân hắn hiện lên một đóa hoa sen màu xám của sự tàn úa, nhưng trong tâm hoa lại chứa đựng một mầm non của hy vọng mới.

Phía dưới Thượng Giới, tại Dao Trì Thánh Địa, Vân Hi bỗng nhiên cảm thấy lồng ngực đau nhói như bị xé toác. Nàng ngước nhìn lên bầu trời đang rạn vỡ, nước mắt không tự chủ mà rơi xuống. Nàng không nhìn thấy Lâm Khuyết, nhưng nàng cảm nhận được một ý chí cô độc đang vì thế gian này mà gánh vác mọi đau khổ.

"Khuyết…" Nàng khẽ gọi, giọng nói nghẹn ngào tan biến vào gió.

Lâm Khuyết nghe thấy. Trong Nhất Niệm Nhân Quả, hắn nghe thấy tiếng gọi của tất cả những người hắn yêu thương, thấy được những mảnh đời đang đau khổ dưới sự thống trị vô tình của Thiên Đạo. Sức mạnh vừa mới suy giảm bỗng chốc lại bùng lên một lần nữa bởi ý chí "Nghịch Đạo" mãnh liệt.

"Thái Thượng, ngươi thua rồi." Lâm Khuyết nhẹ giọng nói.

"Ta thua? Nực cười! Ta là trời, ta là quy luật!" Thái Thượng Thiên Tôn cuồng nộ, lão tụ tập tất cả tiên khí của Cửu Tiêu Thánh Vực, hóa thành một cây mâu ánh sáng khổng lồ. "Chết đi cho ta!"

Trận chiến bước vào hồi kết cục của chương này. Mâu ánh sáng và kiếm quang bạc va chạm vào nhau ngay giữa trung tâm Vạn Cổ Tù Lồng. Không gian sụp đổ, bóng tối nuốt chửng tất cả. Trong sự hỗn độn đó, chỉ thấy một thiếu niên tóc trắng cầm kiếm gãy, thân hình mỏng manh như tàn diệp nhưng ý chí lại vững chãi hơn cả thái sơn, từng chút một ép lùi bóng hình của "Trời".

Hạt giống của sự phá vỡ đã được gieo xuống. Luân Hồi bắt đầu lung lay từ chính nhân quả của người nắm giữ nó.

[Hết chương 77]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8