Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 78: Trận chiến ngoài không gian và thời gian**
CHƯƠNG 78: TRẬN CHIẾN NGOÀI KHÔNG GIAN VÀ THỜI GIAN
Tiếng nổ từ cuộc va chạm giữa Trảm Thần Kiếm và Thiên Mâu không còn phát ra âm thanh theo cách thông thường. Nó là một sự rung động trực tiếp vào linh hồn của tất cả sinh linh trong Thương Khung Giới. Tại trung tâm của vụ nổ, quy luật vật lý bắt đầu tan rã. Không gian vặn xoắn lại như một tấm lụa bị vò nát, và thời gian – vốn là một dòng chảy bất biến dưới sự giám sát của Thiên Đạo – bỗng chốc trở nên hỗn loạn, cuộn xoáy thành một hố đen vô tận.
Lâm Khuyết và Thái Thượng Thiên Tôn bị cuốn phăng vào bên trong cái hố đen đó.
Đây không phải là một vùng không gian địa lý, mà là Vô Định Hà – nơi khởi nguồn và kết thúc của tất cả các dòng thời gian trong luân hồi. Tại đây, quá khứ, hiện tại và tương lai không còn phân định. Lâm Khuyết thấy mình đang đứng giữa một hư không xám xịt, xung quanh hắn là hàng vạn, hàng triệu "bong bóng" thời gian đang trôi nổi. Mỗi bong bóng là một mảnh đời, một lựa chọn, một kỷ nguyên đã qua hoặc chưa tới.
"Lâm Khuyết, nhìn cho kỹ đi!" Giọng nói của Thái Thượng Thiên Tôn vang lên từ khắp mọi phía, trầm hùng và vô tình như tiếng sấm rền từ thuở khai thiên. "Ngươi cho rằng mình đang nghịch thiên? Thực chất, mọi bước đi của ngươi, mọi hơi thở của ngươi, đều nằm trong những vòng lặp mà ta đã vẽ sẵn. Ngươi muốn thoát khỏi luân hồi? Để ta cho ngươi thấy cái giá của sự tự do mà ngươi khao khát!"
Dứt lời, Thái Thượng Thiên Tôn vung tay. Một bong bóng thời gian khổng lồ ập xuống, bao trùm lấy Lâm Khuyết.
Trong nháy mắt, khung cảnh thay đổi. Lâm Khuyết thấy mình không còn là một tu sĩ, mà là một đứa trẻ mồ côi giữa một trận đại dịch tại một ngôi làng nhỏ ở Hạ Giới. Hắn thấy mình đang bò lết giữa đống xác chết, hơi thở đứt quãng, đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng. Đó là một kiếp sống trong số hàng vạn kiếp mà linh hồn hắn từng trải qua trước khi trở thành Cửu Luân Chân Tiên.
Thái Thượng Thiên Tôn hiện ra trên chín tầng mây của mảnh thời gian đó, hình thể to lớn che lấp cả mặt trời, lão chỉ tay xuống: "Kiếp này, ngươi chết vì bệnh tật. Một kiếp khác, ngươi chết vì đói khát. Lại một kiếp khác, ngươi chết dưới móng vuốt dã thú. Ta là người đã gom nhặt những mảnh tàn hồn nát bấy đó của ngươi, ban cho ngươi linh căn, để ngươi trở thành Lâm Khuyết của ngày hôm nay. Không có luân hồi của ta, ngươi chỉ là một hạt bụi mục nát không hơn không kém!"
Sức mạnh của Thiên Đạo Pháp Tắc bắt đầu xâm nhập vào ý thức của Lâm Khuyết, muốn bóp nghẹt ý chí của hắn bằng sự nhỏ bé của kiếp người. Lâm Khuyết cảm thấy cơ thể mình nóng rực lên vì cơn sốt trong ảo cảnh, đôi tay bé nhỏ của hắn run rẩy bám vào bùn đất.
Nhưng, trong đôi mắt của đứa trẻ mồ lôi ấy, một tia sáng bạc bỗng nhiên bùng lên.
"Thái Thượng… ngươi lầm rồi."
Lâm Khuyết thốt lên bằng giọng nói của đứa trẻ, nhưng lại mang theo uy nghiêm của một kẻ chấp đạo.
"Ngươi gom nhặt linh hồn chúng ta không phải vì lòng thương xót, mà vì ngươi cần những 'viên pin' cảm xúc và tu vi để duy trì sự trường sinh hủ bại của mình. Ngươi cho chúng ta luân hồi, thực chất là để bào mòn ý chí của chúng ta qua vạn kiếp, biến chúng ta thành những quân cờ ngoan ngoãn. Nhưng hôm nay, Nhất Niệm của ta chính là lưỡi đao chém đứt xiềng xích đó!"
Lâm Khuyết nghiến răng, ý niệm truyền vào Trảm Thần Kiếm. Thanh kiếm gãy rung lên bần bật, một luồng kiếm khí xám bạc xé toác bầu trời của kiếp sống đau khổ đó. "Vỡ cho ta!"
Rắc!
Ảo cảnh tan vỡ như gương chạm đá. Lâm Khuyết lại trở về với Vô Định Hà, nhưng Thái Thượng Thiên Tôn không để hắn kịp thở dốc. Lão lại đẩy hắn vào một dòng thời gian khác – tương lai.
Lần này, Lâm Khuyết thấy mình đã chiến thắng. Hắn đứng trên đỉnh cao nhất của vũ trụ, dưới chân là xác của Thái Thượng Thiên Tôn. Tuy nhiên, xung quanh hắn không có một bóng người. Thế giới không còn quy luật luân hồi, linh khí tiêu tán, vạn vật khô héo. Vân Hi, Lục Trầm, tất cả đều đã hóa thành tro bụi vì thời gian không còn được bảo hộ bởi Thiên Đạo. Một thế giới của sự tự do tuyệt đối, nhưng cũng là sự diệt vong tuyệt đối.
"Đây là tương lai mà ngươi muốn sao?" Thái Thượng Thiên Tôn xuất hiện phía sau hắn, thì thầm như quỷ mị. "Ngươi phá vỡ cái lồng, đồng nghĩa với việc phá vỡ trật tự duy nhất giữ cho cái thế giới mong manh này không sụp đổ. Ngươi chính là kẻ tội đồ sẽ tiêu diệt tất cả những gì ngươi yêu thương."
Lâm Khuyết đứng lặng giữa sự hoang tàn của tương lai. Hắn nhìn thấy thi hài của Vân Hi đang tan biến thành những hạt cát nhỏ. Đạo tâm của hắn run rẩy mãnh liệt. Đây chính là thử thách lớn nhất của một kẻ Nghịch Đạo: Đối mặt với hậu quả của chính mình.
Nhưng ngay khi bóng tối của sự hoài nghi định nuốt chửng linh hồn hắn, Lâm Khuyết bỗng nghe thấy một nhịp đập. Không phải nhịp tim của hắn, mà là nhịp đập của "Nhân Quả". Hắn nhận ra, cái tương lai này cũng chỉ là một khả năng mà Thiên Đạo cố tình phóng đại.
"Nếu tương lai là một nấm mồ không có luân hồi, vậy ta sẽ tự tay tạo ra một quy luật mới!" Lâm Khuyết hét lớn, mái tóc trắng bay loạn trong cuồng phong của dòng thời gian. "Quy luật của ta không dựa trên sự cai trị, mà dựa trên sự tiến hóa tự nhiên! Thái Thượng, ngươi sợ hãi sự thay đổi, còn ta… ta ôm lấy nó!"
Hắn đâm mạnh Trảm Thần Kiếm vào chính giữa trái tim của mình trong ảo cảnh tương lai.
Một hành động điên cuồng! Hắn dùng chính sự hy sinh của mình để phá vỡ ảo giác về sự tồn tại của bản thân trong tương lai đó. Toàn bộ dòng thời gian tương lai nổ tung, năng lượng phản chấn khiến Thái Thượng Thiên Tôn cũng phải lùi lại một bước, ánh sáng vàng kim trên người lão mờ đi trông thấy.
Cả hai quay lại trận chiến thực tại trong khe nứt thời gian. Lúc này, Lâm Khuyết không còn thủ thế. Hắn chủ động tấn công.
Hắn bước đi trên dòng sông Vô Định, mỗi bước chân của hắn đều đạp nát một mảnh vỡ thời gian. Hắn không còn là Lâm Khuyết của hiện tại, mà hắn đang triệu hồi sức mạnh từ tất cả các bản thể của mình trong vạn kiếp.
"Vạn Cổ Quy Nhất, Nhất Niệm Phá Chấp!"
Đằng sau Lâm Khuyết, hàng nghìn hư ảnh xuất hiện. Có vị hoàng đế uy nghi, có kẻ ăn xin rách rưới, có đại ma đầu sát phạt, có thiền sư hiền từ… Tất cả những người đó đều là hắn, là nỗi đau và sự trải nghiệm của hắn qua vạn kiếp luân hồi. Lúc này, tất cả bọn họ đều đồng loạt cầm lên một thanh kiếm ý màu bạc, cùng một lúc chém về phía Thái Thượng Thiên Tôn.
Trời đất đảo lộn. Không gian và thời gian bị chém thành nghìn mảnh li ti.
Thái Thượng Thiên Tôn gầm lên một tiếng đau đớn. Lão chưa bao giờ nghĩ rằng có kẻ lại có thể dung hợp được sức mạnh của toàn bộ các kiếp luân hồi mà không bị phát điên vì xung đột ký ức. Lão dùng cả hai tay nâng lên Thiên Đạo Pháp Tắc, hóa thành một tấm khiên ánh sáng hình bát quái để ngăn chặn cú chém mang tầm vóc vạn cổ này.
"Ầm!"
Vạn Cổ Tù Lồng rạn nứt hàng loạt. Ánh sáng bạc và vàng va chạm, triệt tiêu lẫn nhau, tạo ra những cơn bão nhân quả quét sạch mọi thứ xung quanh.
Trong cơn bão đó, Lâm Khuyết áp sát Thái Thượng. Kiếm gãy và mâu ánh sáng liên tục va chạm. Mỗi lần kiếm mâu gặp nhau, một kỷ nguyên trên Thương Khung Giới lại trôi qua trong nháy mắt. Người dân dưới hạ giới chỉ thấy bầu trời lúc tối lúc sáng, sấm chớp nổ ra liên hồi nhưng không thấy mưa, chỉ thấy những sợi dây tơ vàng mảnh mai từ trên trời rơi xuống như mưa – đó chính là các quy luật của thế giới đang bị đánh văng ra.
Thái Thượng Thiên Tôn lúc này đã mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày, lão điên cuồng huy động toàn bộ quyền năng để xóa sổ Lâm Khuyết khỏi dòng lịch sử.
"Biến mất đi! Kẻ nghịch đạo! Ngươi không được phép tồn tại!"
Bàn tay lão hóa thành một cái lồng thời gian khổng lồ, muốn vây nhốt Lâm Khuyết vào một điểm chết không lối thoát. Nhưng Lâm Khuyết đã không còn sợ hãi. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt không có đồng tử của Thiên Đạo, mỉm cười một cách kiêu ngạo.
"Thái Thượng, ngươi đại diện cho trật tự cũ kỹ, còn ta… ta đại diện cho Nhất Niệm bất diệt của sinh linh."
Lâm Khuyết dồn toàn bộ tinh hoa tu vi của Chấp Đạo Cảnh vào mũi kiếm. Hắn không chém vào cơ thể Thái Thượng, mà chém vào sợi dây liên kết giữa lão và Thương Khung Giới – sợi dây của quyền cai trị.
"Nhất Niệm… Đoạn Nhân Quả!"
Lưỡi kiếm gãy rạch ngang một đường hoàn mỹ qua hư không. Một tiếng "đứt" thanh thúy vang lên trong tâm khảm của mọi thực thể đang quan sát trận chiến này.
Thái Thượng Thiên Tôn sững người. Lão thấy sức mạnh của mình đang nhanh chóng rò rỉ ra ngoài. Cửu Tiêu Thánh Vực bắt đầu rung chuyển, những cung điện vàng son sụp đổ. Lão không còn là "Trời" duy nhất nữa.
Cơn thịnh nộ của lão hóa thành sự hoảng loạn. Thái Thượng Thiên Tôn dùng một chiêu cuối cùng, tự bạo một phần nguyên thần để tạo ra một lỗ hổng thời gian, hất văng Lâm Khuyết ra khỏi Vô Định Hà, đồng thời chính lão cũng phải rút lui vào sâu trong lõi của Thiên Đạo để chữa trị vết thương trí mạng này.
Trận chiến ngoài không gian và thời gian khép lại bằng một vụ nổ làm sáng rực cả vũ trụ.
Lâm Khuyết rơi ra khỏi khe nứt, toàn thân đầy máu, tóc trắng tung bay, rơi thẳng xuống vùng biển bao la phía dưới Thượng Giới. Tuy nhiên, trong tay hắn, mảnh vỡ thứ ba của Luân Hồi đang tỏa sáng rực rỡ, và khí thế của hắn… đã chạm tới ngưỡng cửa mà chưa một ai trong lịch sử vạn cổ từng chạm tới.
Hắn đã đánh xuyên qua thời gian, và giờ đây, hắn quay lại để thay đổi hoàn toàn thực tại.