Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 87: Thế giới mới hình thành
CHƯƠNG 87: THẾ GIỚI MỚI HÌNH THÀNH – KHÔNG CÒN MỆNH ĐỊNH
Khi những mảnh vỡ cuối cùng của Vạn Cổ Tù Lồng tan biến vào hư không, một tiếng nổ trầm đục, vang vọng từ sâu thẳm linh hồn mỗi sinh linh trên Thương Khung Giới phát ra. Đó không phải là tiếng nổ của sự hủy diệt, mà là tiếng xích xiềng vạn cổ bị chặt đứt.
Bầu trời vốn dĩ luôn được bao phủ bởi một lớp sương mù vàng kim nhạt – thứ mà chúng sinh vẫn lầm tưởng là "ân điển của Thiên Đạo" – nay đột ngột tản đi, để lộ ra một khoảng không gian đen thẳm, mênh mông với những vì sao lấp lánh xa xôi. Lần đầu tiên sau vô số kỷ nguyên, vạn vật thấy được chân tướng của vũ trụ. Không còn sự giám sát vô hình, không còn áp lực nặng nề của định mệnh đè nặng lên từng hơi thở.
Giữa khoảng không đổ nát của Thiên Đạo Bản Nguyên, một cơn mưa kỳ lạ bắt đầu rơi xuống. Cơn mưa ấy không có màu, không có vị, nhưng khi chạm vào mặt đất, nó gột rửa đi hơi thở của máu, của sự tàn ác và cả những dấu vết của một cuộc chiến kinh thiên động địa. Người ta gọi đó là mưa của Sự Lãng Quên.
Lâm Khuyết đã chọn cách dùng chính mình làm cái giá để trả cho sự tự do của thế gian. Để chặt đứt sợi dây nhân quả thắt chặt từ thượng cổ, hắn phải xóa đi chính mình khỏi dòng chảy lịch sử. Tên của hắn, hình bóng của hắn, những chiến tích Nghịch Thiên của hắn đang dần phai nhạt trong trí nhớ của mỗi người, giống như những nét mực gặp nước, nhòe nhoẹt rồi biến mất.
Dưới chân ngọn núi thiêng của Dao Trì Thánh Địa, Vân Hi ngã khuỵu trên mặt đất vừa được gột rửa. Nàng đưa đôi tay run rẩy chạm vào lồng ngực mình. Ở đó, một khoảng trống rỗng kinh khủng đang lan tỏa. Nàng nhớ rằng mình vừa trải qua một điều gì đó rất trọng đại, một sự kiện đã thay đổi cả vận mệnh của nàng, nhưng khi nàng cố gắng truy cầu một cái tên, một gương mặt, thì tất cả những gì nàng nhận được chỉ là những ảo ảnh mờ ảo, giống như khói bay theo gió.
"Ta… ta đang chờ ai?" Vân Hi thì thầm, giọng nói nghẹn ngào giữa màn mưa trắng xóa. Nàng nhìn thấy Lục Trầm đang đứng cách đó không xa, thanh kiếm của hắn cắm sâu xuống đất, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm đến trắng bệch.
Lục Trầm ngước mặt lên trời, để mặc cho nước mưa chảy tràn qua gương mặt vốn luôn ngạo nghễ của mình. Đôi mắt hắn lộ ra vẻ hoang mang tột độ. Hắn vốn là một kiếm tu lấy "đạo" làm gốc, nhưng lúc này, cái "đạo" mà hắn hằng theo đuổi dường như vừa mất đi một cột trụ quan trọng nhất. Hắn nhớ mang máng về một bóng lưng, một người đã cùng hắn kề vai chiến đấu, người đã dạy hắn thế nào là thật sự cầm kiếm để nghịch thiên. Nhưng giờ đây, cái bóng lưng ấy đã hòa tan vào ánh sáng.
"Chết tiệt…" Lục Trầm lẩm bẩm, một giọt nước mắt không rõ là do nước mưa hay nỗi đau chảy xuống. "Tại sao lòng ta lại đau như thế này? Rõ ràng chúng ta đã thắng… Thiên Đạo đã sụp đổ… nhưng tại sao… chúng ta lại giống như kẻ thua cuộc?"
Cơn mưa vẫn tiếp tục rơi, lan tỏa khắp Cửu Châu, thấm sâu vào lòng đất Trung Giới và lan đến cả những góc khuất nhất của Phàm Trần. Tại một trấn nhỏ xa xôi ở Hạ Giới, một lão nông đang nhìn lên bầu trời với vẻ mặt ngơ ngác. Lão vốn là một người sùng bái Thiên Đạo, mỗi ngày đều cầu nguyện để được "ban phước". Nhưng hôm nay, lão cảm thấy mình tự do đến lạ lùng. Không còn tiếng nói thì thầm thúc giục trong đầu, không còn cảm giác bị theo dõi. Lão nhận ra rằng, nếu lão không gieo hạt hôm nay, trời cũng chẳng trách, mà nếu lão làm việc chăm chỉ, quả ngọt cũng sẽ do chính tay lão tạo ra, không phải nhờ "duyên phận định sẵn".
Thế giới mới đang hình thành từ trong tro tàn.
Linh khí trong thiên địa không còn chảy theo những "mạch đạo" cố định do Thái Thượng Thiên Tôn sắp đặt nữa. Chúng bắt đầu hỗn loạn, cuồng bạo nhưng cũng đầy sức sống. Sự tích tụ linh lực ở các Thánh địa bỗng chốc tan rã, tràn về những vùng đất cằn cỗi nhất. Những người bị coi là "phế vật" đột ngột phát hiện ra linh căn của mình đang trỗi dậy mạnh mẽ. Thế giới này không còn dành riêng cho những kẻ được "trời chọn", mà là của tất cả những ai có ý chí.
Nhưng đi kèm với tự do là sự hỗn mang. Các tông môn vốn dựa dẫm vào "thiên mệnh" để thống trị bắt đầu rơi vào khủng hoảng. Những đại trưởng lão từng hô mưa gọi gió bỗng chốc phát hiện ra các bí pháp mượn sức mạnh Thiên Đạo của họ đã vô dụng hoàn toàn. Họ phải học lại từ đầu, học cách giao tiếp với thế giới một cách công bằng hơn.
Tại trung tâm của sự sụp đổ, một sự biến đổi kỳ diệu đang diễn ra. Những mảnh vỡ của Trảm Thần Kiếm không biến mất hoàn toàn. Chúng hóa thành vô vàn đốm sáng li ti, bay tản mác về khắp nẻo đường của Thương Khung Giới. Có mảnh rơi xuống một ngôi làng nhỏ, trở thành một viên đá rèn nên lưỡi cày sắt cho một thiếu niên có đôi mắt kiên định. Có mảnh rơi vào lòng một con suối, trở thành khởi nguồn cho một loại công pháp mới dựa trên sự tự do tuyệt đối.
Lâm Khuyết tuy đã xóa mình khỏi ký ức, nhưng "Nhất Niệm" của hắn đã trở thành một loại luật lệ mới ngầm vận hành thế giới. Đó là luật của sự lựa chọn. Mỗi ý niệm của chúng sinh nay đều có trọng lượng riêng của nó. Nếu ngươi muốn cường đại, hãy dùng ý niệm của chính mình để bứt phá, không còn sự ban phát từ bất kỳ thực thể thượng đài nào.
Vân Hi đứng dậy, nàng lau đi nước mắt, ánh mắt dần trở nên trong trẻo nhưng đầy vẻ u sầu. Nàng nhặt một chuôi kiếm gãy rơi ngay bên cạnh mình – đó là mảnh vỡ lớn nhất của Trảm Thần Kiếm còn sót lại. Khi chạm vào nó, một tia điện nhẹ chạy qua linh hồn nàng. Một giọng nói vang lên trong thâm tâm nàng, mơ hồ như gió thoảng qua kẽ lá: *"Hãy sống theo ý niệm của nàng."*
Nàng không biết giọng nói đó là của ai, nhưng nàng cảm thấy một sự ấm áp chưa từng có. Nàng nhìn Lục Trầm và gật đầu nhẹ.
"Lục sư huynh, thế giới không còn giống như trước nữa."
Lục Trầm nhếch môi, nụ cười vẫn mang nét ngang tàng như xưa: "Đúng vậy. Không còn kẻ nào có thể nói cho ta biết ngày mai ta sẽ chết hay sống. Ta thích cảm giác này, dù rằng… có vẻ như chúng ta đã đánh đổi bằng một thứ gì đó cực kỳ quý giá."
"Chúng ta sẽ đi tìm." Vân Hi kiên định nói.
"Tìm cái gì?" Lục Trầm hỏi, lòng thoáng một chút kinh ngạc.
"Tìm sự thật đằng sau nỗi đau này. Tìm kẻ đã cho chúng ta sự tự do này. Dù hắn đã bị thế giới lãng quên, ta tin rằng trên thế gian này vẫn sẽ có dấu chân hắn để lại."
Lúc này, ở Thượng Giới, những Tiên sứ vốn từng kiêu ngạo nay đang phải vật lộn giữa đống đổ nát. Họ nhìn thấy các bức tượng thần bị vỡ vụn, các ngôi đền nguy nga chỉ còn lại gạch vụn. Nhưng lạ thay, giữa những đống hoang tàn ấy, cỏ dại bắt đầu mọc lên xanh mướt. Một sức sống tự nhiên, mạnh mẽ và hoang dại đang chiếm lĩnh lại vị trí của nó.
Thế giới mới này mang tên "Không Còn Mệnh Định".
Mọi quy tắc về tu luyện đã bị viết lại hoàn toàn. Người ta bắt đầu nói về "Đạo của Bản Ngã" thay vì "Đạo của Thiên Địa". Khái niệm về Luân Hồi cũng thay đổi. Trước đây, chết là trở thành dưỡng chất cho Thiên Đạo, là quay lại vòng lặp bị thao túng. Giờ đây, cái chết là sự kết thúc tự nhiên, và sự tái sinh – nếu có – sẽ là một khởi đầu hoàn toàn mới, không vướng bận những "món nợ nhân quả" được lập sẵn bởi bất kỳ vị Thiên Tôn nào.
Ma Tôn Khôi Vu đứng giữa Ma Giới đang sụp đổ một nửa. Lão nhìn quân đoàn ma nhân của mình đang hoang mang tột độ. Lão vốn muốn hủy diệt thế giới để thoát ly, nhưng giờ đây lão thấy thế giới tự cứu mình bằng một cách khác. Lão quăng thanh đao rớm máu của mình đi, ngồi bệt xuống một tảng đá.
"Tên nhóc đó… rốt cuộc đã làm được." Khôi Vu lẩm bẩm, một ký ức thoáng qua về một thiếu niên trẻ tuổi, người đã từng đứng đối diện lão với đôi mắt sáng hơn cả mặt trời. Ký ức ấy nhanh chóng mờ đi, nhưng cảm giác tôn trọng thì vẫn còn đó. Lão nhìn đám thuộc hạ, lớn tiếng ra lệnh: "Tất cả các ngươi nghe đây! Từ hôm nay, không còn Ma, không còn Tiên. Chỉ có những kẻ muốn sống cho chính mình và những kẻ hèn nhát muốn chờ đợi số phận. Ma Giới này, từ nay ta giải tán!"
Cùng lúc đó, tại nơi tận cùng của thế giới, con sông Vong Xuyên vốn đỏ rực máu và linh hồn oán than nay dần trở nên trong vắt. Những linh hồn bị giam cầm hàng vạn năm bắt đầu tan biến vào hư không trong sự thanh thản. Họ không còn bị ép buộc phải đầu thai để tiếp tục làm "đan dược" cho Thiên Đạo. Họ bay lên trời như những con bướm ánh sáng, mỗi con mang theo một câu chuyện, một ý niệm về một cuộc đời đã từng được sống và một tương lai không còn xiềng xích.
Dưới một gốc cây đại thụ vừa mới nảy mầm từ đống hoang tàn của Cửu Tiêu Thánh Vực, Thanh Lão – lúc này chỉ còn là một tàn hồn nhạt nhòa, sắp tan biến hoàn toàn – đang mỉm cười nhìn thế giới mới. Ông lão vốn sống qua bao kỷ nguyên, từng thấy bao nhiêu anh tài ngã xuống dưới chân Thiên Đạo, cuối cùng cũng được thấy ngày hôm nay.
"Lâm Khuyết à Lâm Khuyết, ngươi đã biến thành hạt cát vạn cổ, nhưng hạt cát của ngươi đã làm cho cỗ máy này ngừng chạy mãi mãi." Thanh Lão thở dài một hơi thanh thản, bóng hình ông dần tan biến vào những sợi linh khí của kỷ nguyên mới.
Thời gian bắt đầu trôi đi. Một năm, mười năm, rồi một trăm năm trôi qua nhanh chóng trong dòng chảy của sự tự do.
Những vương quốc phàm nhân mọc lên không dựa vào sự bảo hộ của các giáo phái. Các tu sĩ bắt đầu ẩn cư, không còn tranh đoạt quyền lực tàn bạo như trước bởi "khí vận" giờ đây là do nỗ lực của mỗi cá nhân, không phải là thứ có thể cướp đoạt từ người khác theo sự chỉ định của trời. Thế giới dường như rộng lớn hơn nhiều, với những lục địa mới chưa được khám phá, những tầng không gian vốn bị phong tỏa nay mở rộng đón chào kẻ tò mò.
Nhưng trong tâm khảm của chúng sinh, dường như vẫn luôn có một chỗ trống mờ ảo. Trong những bài ca dao của lũ trẻ hạ giới, đôi khi chúng hát về một người anh hùng không tên đã gieo hy vọng vào đất đá. Trong những vần thơ của các văn nhân, họ viết về một thanh kiếm gãy đã chia đôi bầu trời tăm tối.
Sâu thẳm trong một thung lũng nọ, có một trấn nhỏ tên là Lâm Trấn – nơi một gia tộc từng rất thịnh vượng nhưng nay đã suy tàn hoàn toàn. Tại cổng trấn, một bức tượng đá đã mòn vẹt vì mưa nắng đứng đó từ lâu lắm rồi. Người dân trong trấn chẳng ai nhớ bức tượng này tạc ai, họ chỉ biết đó là tổ tiên của họ.
Một buổi chiều hoàng hôn tàn, một thanh niên cầm một bầu rượu, dáng vẻ tiêu sái nhưng có phần phong trần bước vào trấn. Hắn đứng lại trước bức tượng đá, nhìn hồi lâu rồi bật cười một tiếng đầy sảng khoái. Hắn rót một chén rượu xuống đất, rồi quay lưng bước đi về phía ánh mặt trời đang lặn dần sau những rặng núi xa.
"Cần gì phải nhớ? Thế giới này tươi đẹp vì nó đang vận động, chứ không phải vì quá khứ."
Hắn bước đi, bóng lưng ấy cao lớn và tự tại. Trong túi áo của hắn, lấp lánh một mảnh thép gãy nhỏ xíu. Đó không phải là một vũ khí thần thánh, chỉ là một mảnh ký ức về một thời đã qua.
Ở phía bên kia thung lũng, một đoàn lữ hành đang dừng chân. Trong đoàn có một cô gái mặc áo trắng thanh cao, trên lưng khoác một thanh kiếm gãy được quấn băng vải kỹ càng. Nàng nhìn thấy bóng dáng thanh niên xa xa, bước chân bỗng chốc khựng lại. Một cảm giác quen thuộc dâng lên, khiến trái tim nàng đập loạn nhịp. Nàng muốn gọi to lên một cái gì đó, nhưng cổ họng nàng cứng lại vì nàng chẳng biết tên hắn là gì.
Thế nhưng, nàng mỉm cười. Một nụ cười rạng rỡ và tràn đầy hy vọng.
Nghịch thiên hay chấp đạo, cuối cùng cũng chỉ là một hành trình để tìm thấy chính mình giữa thế gian mênh mông này. Luân hồi đã phá, kỷ nguyên này là dành cho những kẻ dám mơ, dám đi và dám yêu bằng toàn bộ ý niệm của mình.
Gió từ phương xa thổi tới, mang theo hương vị của tự do và sự khởi đầu. Thương Khung Giới, từ giây phút này, chính thức được sinh ra lần nữa. Không còn vòng lặp, chỉ còn những khả năng vô tận đang chờ đợi ở phía chân trời. Một niệm phá luân hồi, một niệm định nhân duyên. Mọi thứ chỉ mới vừa bắt đầu.