Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 88: Sự lãng quên đại giá**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:20:44 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 88: SỰ LÃNG QUÊN ĐẠI GIÁ**

Trời đất Thương Khung Giới chưa bao giờ rực rỡ đến thế.

Kể từ khi "Vạn Cổ Tù Lồng" bị chẻ làm đôi, màn sương mù xám xịt bao phủ thế gian suốt triệu năm qua đã tan biến, lộ ra một bầu trời xanh ngắt đến nao lòng. Những tia nắng đầu tiên của một kỷ nguyên không có vòng lặp rót xuống, mang theo hơi thở của sự sống tự do, không còn bị kìm kẹp, không còn bị định đoạt. Khắp các châu lục, linh khí cuồn cuộn như sóng triều, vạn vật đâm chồi nảy lộc, người tu hành cảm thấy gông xiềng trong tâm khảm bỗng chốc vỡ vụn.

Nhưng ngay tại đỉnh cao nhất của Cửu Tiêu Thánh Vực, nơi trận chiến cuối cùng vừa khép lại, bầu không khí lại cô quạnh đến rợn người.

Lâm Khuyết đứng giữa hư không, bóng lưng hắn đơn độc như một ngọn núi cổ đại đã đứng đó từ thuở khai thiên lập địa. Chung quanh hắn, những sợi dây nhân quả vàng rực đang không ngừng đứt gãy, phát ra những tiếng "tách, tách" khô khốc. Mỗi một sợi dây đứt đi, gương mặt hắn lại tái nhợt thêm một phần, nhưng ánh mắt hắn lại càng thêm trong trẻo, tựa như có thể nhìn thấu qua dòng trường hà thời gian.

"Chủ nhân… thực sự không còn cách nào khác sao?"

Tiếng của Thanh Lão vang lên từ trong linh hồn hắn, không còn vẻ cợt nhả gian xảo thường ngày, mà tràn ngập sự bi thương và run rẩy. Thân ảnh tàn hồn của ông hiện ra bên cạnh Lâm Khuyết, mờ nhạt như một ngọn đèn trước gió.

Lâm Khuyết không ngoảnh lại, hắn đưa tay lên, nhìn những đầu ngón tay của mình đang dần trở nên trong suốt. Hắn bình thản đáp:

"Vòng lặp của Thái Thượng Thiên Tôn được xây dựng dựa trên sự kiểm soát tuyệt đối. Ta dùng 'Nhất Niệm' phá vỡ nó, nghĩa là ta đã cưỡng ép thay đổi quỹ đạo vốn có của toàn bộ vũ trụ này. Thiên Đạo mới đang được hình thành, nó không thể chấp nhận một thực thể 'ngoại lai' nắm giữ sức mạnh phá vỡ quy luật như ta tồn tại. Nếu ta còn ở lại, thế giới này sẽ vì sự hiện diện của ta mà mất cân bằng, cuối cùng lại sụp đổ vào một vòng lặp khác."

"Nhưng cái giá là sự xóa sổ hoàn toàn!" Thanh Lão gầm lên, giọng nói nghẹn ngào. "Ngài đã hy sinh tất cả, chiến đấu qua vạn kiếp, máu nhuộm đầy đường đi… giờ đây khi thái bình vừa tới, người đời lại không được phép nhớ đến tên ngài? Mọi chiến công, mọi nỗi đau, mọi dấu vết về Lâm Khuyết sẽ bị gạt ra khỏi dòng lịch sử… Ngài sẽ trở thành một hư vô, một kẻ chưa từng tồn tại!"

Lâm Khuyết mỉm cười, một nụ cười thanh thản đến lạ lùng: "Thanh Lão, ông nói xem, chúng ta cầu tự do cho chúng sinh, hay cầu một danh vị trong sử sách? Nếu ta tan biến để vạn vật được sinh sôi theo ý nguyện của chính họ, thì sự tan biến đó cũng chính là 'Đạo' của ta."

Ngay lúc đó, một tiếng xé gió vang lên.

Vân Hi và Lục Trầm từ phía dưới bay vọt lên. Vân Hi với tà áo trắng nhuốm máu, khuôn mặt thanh tú vốn luôn bình lặng nay đầy vẻ hoảng loạn. Lục Trầm thì vác thanh trọng kiếm gãy trên vai, vết thương trên ngực hắn vẫn còn rỉ máu, nhưng đôi mắt hắn chỉ nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang tan biến của Lâm Khuyết.

"Lâm Khuyết! Huynh đang làm cái gì thế hả?" Lục Trầm hét lớn, định lao tới nắm lấy vai người anh em, nhưng bàn tay hắn xuyên qua người Lâm Khuyết như xuyên qua một ảo ảnh không có thực. "Tại sao tôi không chạm được vào huynh? Huynh lại dùng cấm thuật gì nữa à?"

Lâm Khuyết nhìn Lục Trầm, ánh mắt tràn ngập vẻ ôn nhu. Hắn khẽ nói: "Lục Trầm, kiếm của đệ chưa gãy hoàn toàn. Sau này, hãy dùng nó để bảo vệ thế giới không còn thiên mệnh này."

Lục Trầm sững sờ, hắn nhận thấy có gì đó không ổn. Một cơn gió kỳ lạ thổi qua đại não hắn, một cảm giác trống rỗng bắt đầu xâm chiếm tâm trí. Hắn nhìn Lâm Khuyết, nhưng trong đầu hắn bỗng nhiên hiện lên một câu hỏi kỳ quái: *Người đứng trước mặt mình là ai? Tại sao mình lại đau lòng đến thế khi nhìn thấy hắn tan biến?*

"Không… không…" Vân Hi lẩm bẩm, nàng run rẩy bước lại gần. Nàng là người duy nhất mang Cửu U Linh Thể, cảm nhận về nhân quả nhạy bén hơn bất cứ ai. Nàng nhìn thấy những sợi chỉ đỏ kết nối giữa nàng và Lâm Khuyết đang chuyển sang màu xám tro, rồi biến mất vào hư không. "Huynh đang xóa bỏ chính mình… Lâm Khuyết, huynh dừng lại ngay cho muội!"

Nàng lao vào lòng hắn, cố gắng ôm lấy hắn, nhưng vòng tay của nàng chỉ ôm được những đốm sáng lấp lánh đang tan ra giữa trời chiều.

"Vân Hi," Lâm Khuyết thì thầm, giọng nói của hắn như vọng lại từ một không gian xa xôi. "Xin lỗi, ta đã hứa sẽ cùng muội đi xem biển mây ở tận cùng thế giới, nhưng dường như ta phải đi trước một bước rồi."

"Đừng… Lâm Khuyết, muội không cần tự do nếu cái giá là quên mất huynh!" Nước mắt Vân Hi rơi lã chã, nàng cố gắng vận dụng toàn bộ tu vi để ngưng tụ lại linh hồn của Lâm Khuyết, nhưng mọi nỗ lực đều giống như việc cố gắng dùng tay giữ lấy nước chảy qua kẽ ngón.

Quy luật của sự lãng quên bắt đầu vận hành trên toàn bộ Thương Khung Giới.

Ở hạ giới, tại Lâm Gia trấn, vị trưởng lão đang lật giở gia phả bỗng ngẩn người. Ông nhìn thấy một cái tên "Lâm Khuyết" bỗng dưng nhạt nhòa đi trên trang giấy vàng ố, rồi cuối cùng biến thành một khoảng trắng tinh khôi như thể chưa từng có ai viết tên đó lên đó. Ông cau mày, gãi đầu: "Lạ thật, mình định tìm ai ấy nhỉ?"

Tại các thánh địa tông môn, những bức tượng chiến thần vừa được dựng lên để vinh danh người anh hùng cứu thế bỗng chốc sụp đổ hoặc mờ nhạt dần. Những đệ tử vừa hô vang tên Lâm Khuyết chỉ vài hơi thở trước, giờ đây bỗng dừng lại, nhìn nhau ngơ ngác: "Chúng ta vừa ăn mừng chiến thắng trước ai vậy? Thái Thượng Thiên Tôn đã bị ai giết?"

"Là… là một vị thần linh nào đó chăng?" Một kẻ bâng quơ đáp.

"Chắc thế rồi. Chỉ có thần linh mới làm được điều đó."

Nỗi đau đớn lớn nhất của Lâm Khuyết không phải là thân thể tan biến, mà là khi hắn nhìn vào đôi mắt của hai người bạn thân thiết nhất.

Lục Trầm đang đứng đó, tay cầm bình rượu vừa định mời Lâm Khuyết. Hắn nhìn Lâm Khuyết với vẻ mặt nghi hoặc: "Này vị đạo hữu này… chúng ta… có quen biết nhau không? Sao ta lại cảm thấy… dường như ta vừa cùng một người huynh đệ trải qua một trận chiến rất dài?"

Lâm Khuyết cười cay đắng, tim hắn thắt lại, nhưng hắn vẫn gật đầu: "Có lẽ đệ nhận nhầm người thôi. Đệ là đại anh hùng của kỷ nguyên mới, hãy sống thật tốt."

Lục Trầm ngơ ngẩn nhìn bình rượu trong tay, rồi gãi đầu cười hì hì: "Chắc là thế thật. Trận chiến vừa rồi chấn động mạnh quá, làm đầu óc ta hơi loạn. Thôi, tạm biệt đạo hữu, ta đi tìm cái lão già mập ở tửu quán dưới kia đây, chẳng hiểu sao ta lại thấy nhớ lão ấy quá."

Lục Trầm xoay người, dứt khoát bay đi. Trong ký ức của hắn, những hình ảnh về Lâm Khuyết – từ lúc ở Lâm Gia đến lúc đại náo lễ thăng tiên – đều được thay thế bằng những mảnh ghép nhạt nhòa của một "ai đó" không rõ mặt.

Lâm Khuyết quay sang Vân Hi.

Nàng là người cuối cùng còn đang chống cự. Linh hồn nàng đang rạn nứt vì cố gắng níu giữ lại hình bóng của hắn. Nàng nhìn hắn, đôi môi run rẩy, máu từ khóe mắt chảy dài: "Muội… muội sẽ không quên… muội sẽ không bao giờ…"

Lâm Khuyết vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng lần cuối. Hành động này không còn là vật lý, mà là một ý niệm cuối cùng hắn dành cho người con gái mình yêu.

"Vân Hi, đừng phản kháng nữa. Hãy để quá khứ thuộc về quá khứ. Muội phải sống dưới bầu trời mới này, một cách trọn vẹn nhất. Đây là món quà cuối cùng ta có thể tặng muội… Sự tự do khỏi nỗi đau về một kẻ không còn tồn tại."

"KHÔNG!"

Vân Hi hét lên, nhưng âm thanh của nàng bị nuốt chửng bởi một luồng sáng chói lòa từ tâm của Thiên Đạo Bản Nguyên.

Trong giây phút cuối cùng ấy, Lâm Khuyết thấy ký ức của mình giống như một cuốn sách bị gió thổi lật ngược, từng trang từng trang bị xé nát và ném vào hư vô. Những ngày tháng khổ luyện, những lần đứng trên ranh giới sinh tử, tình anh em với Lục Trầm, tình yêu sâu nặng với Vân Hi… tất cả đều tan thành những hạt bụi lấp lánh.

Hắn thấy mình đứng giữa một vùng trắng xóa. Thái Thượng Thiên Tôn đã tan biến, nhưng ý chí của trật tự mới đã hình thành. Nó không lạnh lùng như trước, nhưng nó nghiêm nghị và công bằng.

"Lâm Khuyết, ngươi đã trả cái giá lớn nhất." Một giọng nói vô hình vang lên. "Từ nay về sau, trong vòng quay của vạn vật, không còn dấu vết của ngươi. Ngươi hài lòng chứ?"

Lâm Khuyết nhắm mắt lại. Hắn không còn là Cửu Luân Chân Tiên, cũng không còn là kẻ Nghịch Đạo Giả bị cả thế giới truy sát.

"Một niệm phá luân hồi, một niệm định nhân duyên…" Hắn lẩm bẩm câu khẩu quyết mà hắn đã dùng cả đời để theo đuổi. "Nếu không có sự ra đi của ta, nhân duyên của họ sẽ mãi là một vòng tròn bị xích lại. Giờ đây, xích đã đứt… ta có gì mà không hài lòng?"

Luồng sáng vụt tắt.

Tại Cửu Tiêu Thánh Vực, Vân Hi quỳ rạp trên mặt đất. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía hư không. Nàng thấy một sợi tơ trắng đang bay lơ lửng trước mặt. Nàng đưa tay ra đón lấy, nhưng sợi tơ chạm vào tay nàng liền tan biến.

"Mình… mình đang làm gì ở đây?" Vân Hi tự hỏi. Nàng cảm thấy ngực mình đau nhói, một nỗi buồn man mác không rõ nguồn cơn dâng lên khiến nước mắt nàng không tự chủ được mà tuôn rơi.

Nàng đứng dậy, nhìn xuống thế gian đang hân hoan reo hò. Nàng thấy Lục Trầm đang uống rượu hét lớn cùng mọi người dưới một tông môn nọ. Tất cả mọi người đều vui vẻ, đều có một cuộc sống mới để mong chờ.

Vân Hi sờ lên thanh kiếm gãy trên lưng mình. Nàng không nhớ tại sao thanh kiếm này lại gãy, cũng không nhớ ai đã dạy nàng cách cầm kiếm với ý chí kiên định như thế này. Nàng chỉ biết rằng, dường như nàng đang chờ đợi một ai đó… một người rất quan trọng.

Nhưng người đó là ai?

Tên là gì?

Mọi câu trả lời đều chỉ là một khoảng không lặng lẽ.

Dưới hạ giới, Lâm Trấn.

Bức tượng đá cũ kỹ ở cổng trấn vẫn đứng đó, nhưng lúc này, khuôn mặt trên tượng bỗng dưng trở nên nhẵn thín như thể chưa từng được chạm khắc. Người qua kẻ lại vẫn nhìn bức tượng, nhưng trong đầu họ không còn một chút ấn tượng nào về vị "tổ tiên" từng cứu cả gia tộc khỏi diệt vong.

Trên một con đường mòn xa xôi, một thanh niên cầm bầu rượu, mặc bộ áo bào xám đơn giản, bước đi thong dong giữa nắng chiều. Hắn không có tu vi, không có linh lực, trông như một phàm nhân bình thường nhất trong số hàng triệu phàm nhân.

Hắn đi qua một tửu quán, nghe thấy người ta đang kể chuyện về một vị "vô danh thần nhân" đã một tay che trời, phá vỡ xiềng xích của Thái Thượng. Người thanh niên ấy chỉ mỉm cười, không dừng bước.

Sự lãng quên là một cái giá đắt đỏ, nhưng đối với Lâm Khuyết, đó lại là phần thưởng tuyệt vời nhất. Bởi vì từ nay, hắn đã thực sự thoát khỏi mọi sự ràng buộc. Hắn không còn là công cụ của Thiên Đạo, cũng không còn là gánh nặng của nhân quả.

Hắn ngước nhìn bầu trời. Một chú chim đại bàng vừa vỗ cánh bay qua, tự do và mạnh mẽ.

Hắn nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng xộc lên mũi khiến hắn khẽ ho khan một tiếng, rồi bật cười sảng khoái.

Thế giới này không nhớ tên hắn, nhưng hơi thở của hắn đang hiện diện trong từng cơn gió thổi qua rừng lá. Chiến công của hắn không được ghi lại, nhưng tự do của chúng sinh chính là bia đá rực rỡ nhất.

Lâm Khuyết bước tiếp. Con đường phía trước còn dài, và lần này, hắn sẽ đi không vì nghịch thiên, cũng không vì chấp đạo.

Hắn đi chỉ đơn giản là vì… hắn đang được sống.

Giữa dòng người tấp nập của kỷ nguyên mới, có một cái bóng nhạt nhòa lướt qua, để lại một nụ cười thâm trầm tan vào ánh hoàng hôn đỏ rực.

Thương Khung Giới không còn luân hồi. Và Lâm Khuyết, cuối cùng cũng đã tìm thấy "Nhất Niệm" chân chính của bản thân mình – một niệm dành cho chính sự bình phàm và tự tại sau vạn cổ thăng trầm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8