Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 90: Những mảnh linh hồn của Vân Hi tán lạc**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:22:08 | Lượt xem: 10

**CHƯƠNG 90: TOÁI HỒN TÁN NHÂN GIAN, NHẤT NIỆM TÌM CỐ NHÂN**

Đỉnh Dao Trì, tuyết bay trắng xóa.

Nơi này vốn là thánh địa thanh khiết nhất của Cửu Tiêu Thánh Vực, quanh năm linh khí hóa sương, tiên hạc vờn mây. Nhưng lúc này, cảnh tượng tươi đẹp ấy đã bị thay thế bởi một màu đỏ thẫm đến rợn người. Những tòa điện ngọc lộng lẫy sụp đổ thành từng mảnh vụn, mặt đất nứt toác bởi những nhát kiếm tung hoành, khí tức tử vong và oán hận của những cường giả ngã xuống vẫn còn lảng bảng chưa tan.

Giữa trung tâm của sự hoang tàn ấy, Lâm Khuyết đứng lặng yên như một pho tượng đá. Hơi thở hắn mong manh, tà áo bào đen đã rách mướp, thấm đẫm máu khô đen kịt. Hắn không nhìn thiên quân vạn mã đang run rẩy ở phía xa, cũng không nhìn vào thanh Trảm Thần Kiếm đang không ngừng run lên bần bật trong tay mình.

Ánh mắt hắn, chỉ cố định vào khoảng không trước mặt – nơi mà một hơi thở trước, Vân Hi đã đứng đó.

Nàng đã chọn cách tự bạo thần hồn.

Một vị Thánh nữ của Dao Trì, mang trong mình Cửu U Linh Thể tôn quý, cuối cùng lại chọn cách tan biến vào hư vô để cắt đứt sợi dây nhân quả với Thái Thượng Thiên Tôn, để cho hắn – một kẻ nghịch đạo – có một con đường sống.

“Hi nhi…”

Giọng của Lâm Khuyết khàn đặc, giống như tiếng đá mài vào nhau. Hắn vươn tay ra, cố gắng nắm lấy một chút dư hương còn sót lại trong gió lạnh, nhưng thứ hắn chạm vào chỉ là những bông tuyết buốt giá.

Bỗng nhiên, từ sâu trong thức hải của hắn, một tiếng thở dài trầm đục vang lên. Đó là Thanh Lão.

“Lâm Khuyết, đủ rồi. Thần hồn nàng ấy đã vỡ thành ngàn mảnh, tán lạc vào dòng chảy của Luân Hồi và hồng trần vạn trượng. Ngươi lúc này… dù có lật tung cả Cửu Tiêu cũng không tìm thấy nàng đâu.”

Lâm Khuyết không trả lời. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận một nỗi đau buốt tận tủy xương đang lan tỏa. Nhưng ngay sau đó, một luồng ý chí điên cuồng trỗi dậy từ trong trái tim hắn. Nhất Niệm Luân Hồi Quyết trong cơ thể hắn bắt đầu vận hành một cách nghịch chuyển, khiến linh lực quanh thân hắn bùng phát, hóa thành một cột sáng màu đen tuyền đâm thẳng lên trời cao.

“Thanh Lão, ông nói xem… nếu Thiên Đạo muốn nàng tan biến, thì ta bắt Thiên Đạo phải trả nàng lại, có được không?”

“Ngươi điên rồi sao? Nàng là vật tế của Thiên Đạo, linh hồn nàng chứa đựng thiên tắc. Khi vỡ ra, các mảnh linh hồn đó sẽ không đi vào địa phủ, mà sẽ ký sinh vào những sinh linh, những đồ vật, hoặc thậm chí là một nhành cây ngọn cỏ ở Hạ giới. Tìm kiếm chúng chẳng khác nào mò kim đáy bể vạn cổ!” Thanh Lão gầm lên, giọng nói đầy sự lo lắng.

Lâm Khuyết mở mắt. Đôi đồng tử của hắn giờ đây không còn màu đen nữa mà biến thành một màu tím sậm u uất, bên trong dường như có hàng vạn tinh cầu đang sụp đổ rồi tái sinh.

“Nếu là kim dưới đáy bể, ta sẽ tát cạn bể. Nếu là linh hồn trong nhân gian, ta sẽ đi khắp nhân gian.”

Hắn giơ Trảm Thần Kiếm lên ngang ngực. Thanh kiếm gãy giờ đây tỏa ra một luồng sáng dị thường. Lâm Khuyết cắn đầu ngón tay, vẽ một đạo phù văn đỏ tươi lên lưỡi kiếm.

“Nhất Niệm – Cửu Thiên Trảo Hồn Trận, khai!”

Một tiếng nổ trầm hùng vang lên, từ đỉnh Dao Trì, những vòng sóng xung kích mang theo hơi thở của nhân quả lan tỏa ra khắp mọi hướng. Lâm Khuyết đang dùng chính thọ nguyên và tâm huyết của mình để cảm ứng vị trí các mảnh vỡ linh hồn của Vân Hi.

Hắn thấy rồi.

Dưới tầng mây dày đặc, băng qua lớp rào cản giữa Thượng Giới và Phàm Trần, có những điểm sáng nhạt nhòa đang lập lòe. Một mảnh rơi vào một trấn nhỏ nghèo nàn vùng biên viễn, một mảnh hóa thành giọt lệ trong mắt một kẻ lữ hành, một mảnh lại ẩn giấu trong một thanh kiếm cũ nát tại một gia đình tiều phu…

“Phụt!”

Lâm Khuyết phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng nụ cười trên môi hắn lại trở nên dị thường kiên định.

Hắn quay sang nhìn về phía hướng đông, nơi có một tiểu thế giới của Hạ Giới gọi là Vân Châu. Ở đó, hắn cảm nhận được mảnh vỡ mạnh mẽ nhất, cũng là phần chứa đựng một chút ý thức còn sót lại của nàng.

“Đợi ta.”

Chỉ với hai chữ, Lâm Khuyết bước ra một bước. Không gian dưới chân hắn vỡ nát, thân ảnh hắn biến mất vào khe nứt hư không, để lại đỉnh Dao Trì một bãi hoang tàn và những kẻ chiến thắng đang run rẩy trong sự sợ hãi tột cùng. Họ biết, một con quái vật đã được giải phóng hoàn toàn khỏi sự xiềng xích của tình cảm.

Hạ Giới, Vân Châu. Thành Vân Sương.

Trời đông giá rét, tuyết phủ trắng xóa những mái nhà rêu phong. Đây là một thành thị nhỏ bé, nơi mà người tu hành hiếm khi đặt chân tới, và phàm nhân vẫn hằng ngày đấu tranh với cơm áo gạo tiền.

Tại một góc phố sầm uất nhưng lại có chút tiêu điều vì giá rét, một cô gái nhỏ chừng mười lăm mười sáu tuổi đang ngồi nép mình dưới hiên một tiệm rèn cũ. Nàng mặc bộ quần áo vải thô vá chằng vá đụp, đôi bàn tay gầy gò co quắp lại vì lạnh, nhưng đôi mắt nàng lại sáng một cách lạ thường. Nàng là người mù, nhưng người dân trong vùng nói nàng có thể "nghe" được tiếng nói của tuyết, của đất trời.

Tên nàng là Tiểu Hi.

Nàng không biết mình từ đâu tới, chỉ biết lão thợ rèn tốt bụng đã nhặt nàng về từ đống tuyết cách đây mười năm.

“Tiểu Hi, vào nhà đi con, tuyết lớn thế này dễ ngã bệnh lắm.” Tiếng lão thợ rèn vọng ra từ bên trong xưởng, kèm theo tiếng “keng keng” của búa đập lên sắt đỏ.

“Cha, con cảm thấy… có ai đó đang đến.” Cô gái nhỏ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt mù lòa hướng về phía cổng thành phía xa.

“Ai mà đến vào lúc này? Chắc lại là mấy tay thợ săn về sớm thôi.” Lão thợ rèn cười xòa, không để ý.

Nhưng Tiểu Hi không sai.

Phía cuối con đường phủ đầy tuyết trắng, một thân ảnh lặng lẽ xuất hiện. Người đó mặc áo bào đen, tay cầm một thanh kiếm dài bọc trong vải cũ. Mỗi bước đi của hắn dường như rất chậm, nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn đã tiến lại gần.

Tuyết rơi trên vai hắn không tan, mà dường như bị một luồng khí tức vô hình đẩy ra xa. Khi hắn đứng trước tiệm rèn, thời gian dường như ngưng đọng lại. Tiếng búa đập sắt, tiếng gió rít qua khe cửa, tất cả đều im bặt.

Lâm Khuyết đứng đó, nhìn chăm chằm vào cô gái nhỏ đang ngồi co rỏ.

Trong tầm mắt của hắn, không phải là một thiếu nữ mù ăn mặc rách rưới, mà là một mảnh linh hồn mỏng manh màu u lam đang cháy lên le lói bên trong lồng ngực nàng. Đó chính là "Tình Niệm" – mảnh vỡ chứa đựng những rung cảm đầu đời của Vân Hi.

Trái tim vốn đã nguội lạnh của Lâm Khuyết bỗng thắt lại.

Hắn từng nghĩ, nếu tìm thấy mảnh vỡ, hắn sẽ dùng tu vi bá đạo để tước đoạt, thu hồi nó vào một vật chứa linh hồn. Nhưng khi đối diện với cô gái này, đôi bàn tay nhuốm đầy máu của hắn lại run rẩy.

Linh hồn này đã hòa làm một với thiếu nữ này. Nếu lấy đi mảnh vỡ, nàng sẽ chết ngay lập tức.

“Vị đại ca này, người cần rèn kiếm sao?” Giọng nói của Tiểu Hi trong trẻo như tiếng chuông ngân giữa đại ngàn tuyết phủ.

Lâm Khuyết tiến lên một bước, ngồi xổm xuống trước mặt nàng. Khoảng cách gần đến mức hắn có thể cảm nhận được hơi thở yếu ớt của nàng.

“Cô tên gì?” Lâm Khuyết hỏi, giọng hắn đã được thu liễm sự sát phạt, trở nên nhẹ nhàng đến lạ thường.

“Mọi người gọi con là Tiểu Hi. Cha nói ngày con được nhặt về, bầu trời đầy sương trắng, nên gọi là Hi trong bình minh.” Cô gái mỉm cười, một nụ cười thanh thuần không chút tạp niệm, giống hệt như lần đầu tiên Lâm Khuyết gặp Vân Hi bên hồ Dao Trì năm xưa.

“Tiểu Hi…” Lâm Khuyết khẽ lặp lại cái tên đó, cảm giác đắng chát trào dâng trong cuống họng.

Hắn đưa tay ra, định chạm vào khuôn mặt của nàng, nhưng giữa chừng lại dừng lại. Hắn sợ hơi thở "Nghịch Thiên" của mình sẽ làm tổn thương linh hồn yếu ớt ấy.

Thanh Lão thở dài: “Lâm Khuyết, nàng ta chỉ là một mảnh vỡ. Ý thức của nàng ta không hoàn chỉnh. Ngươi càng ở gần, nhân quả của ngươi càng nặng, Thiên Đạo sẽ nhanh chóng tìm đến nơi này thông qua nàng ta.”

“Ta biết.” Lâm Khuyết lạnh lùng đáp trong lòng. “Nhưng ta sẽ không để nàng ấy tan biến lần nữa. Dù là mảnh vỡ, cũng phải được nâng niu bằng tất cả những gì ta có.”

Đúng lúc này, từ trên bầu trời vốn đang xám xịt của Vân Sương thành, một tia sấm chớp màu vàng rực lửa đột ngột xé toác tầng mây. Khí tức của sự trừng phạt rợn người bao trùm lấy toàn bộ thành thị.

Người dân thành Vân Sương sợ hãi quỳ rạp xuống đất. Tiếng sấm đó không phải là tự nhiên, đó là Thiên Khiển.

Một giọng nói uy nghiêm, vô cảm vang lên từ hư không, vang vọng khắp vạn dặm: “Kẻ nghịch đạo Lâm Khuyết, trốn chạy đến hạ giới, quấy nhiễu trật tự luân hồi. Nay trẫm ban cái chết, tiêu diệt cả kẻ trú ngụ linh hồn!”

Lâm Khuyết chậm rãi đứng dậy. Hắn buông bỏ sự ôn nhu vừa rồi, Trảm Thần Kiếm trong tay rít lên một tiếng xé gió, vải bọc kiếm vỡ nát, để lộ lưỡi kiếm đen tuyền như hố đen vũ trụ.

Hắn nhìn lên bầu trời, nơi có một ảo ảnh khổng lồ của một Thiên Đạo Tuần Tra Giả đang dần hiện hình. Kẻ đó mặc giáp vàng, tay cầm thần lao, ánh mắt đầy sự miệt thị đối với lũ kiến hôi phía dưới.

“Quấy nhiễu luân hồi?”

Lâm Khuyết cười nhạt, một nụ cười đầy sự điên cuồng và ngạo mạn. Hắn giậm chân một cái, mặt đất thành Vân Sương không nứt vỡ, nhưng một vòng xoáy linh lực khổng lồ bao bọc lấy tiệm rèn và cả thị trấn nhỏ, ngăn cách mọi tác động từ bên ngoài.

“Ta tìm thê tử của ta, đến lượt các ngươi can thiệp sao?”

Hắn vỗ mạnh vào chuôi kiếm, nhất niệm vạn năm.

“Phá cho ta!”

Thân hình Lâm Khuyết hóa thành một đạo hắc quang, ngược chiều mà lên, trực tiếp đâm xuyên qua tầng mây dày đặc. Một tiếng nổ chấn động bầu trời khiến tất cả tuyết rơi đều bốc cháy hóa thành tro bụi.

Dưới hiên nhà, Tiểu Hi không nhìn thấy gì, nhưng nàng đưa tay lên ngực, nơi có mảnh hồn đang đập liên hồi. Nàng cảm thấy ấm áp, một cảm giác ấm áp quen thuộc như thể đã chờ đợi suốt hàng ngàn kiếp người.

“Vị đại ca đó… hình như con đã gặp ở đâu rồi, phải không cha?”

Lão thợ rèn lúc này đã ngây dại nhìn lên bầu trời, nhìn một người đang một mình chống lại cả bầu trời cao rộng. Lão không thể trả lời.

Trên tầng không, Lâm Khuyết và Thiên Đạo Tuần Tra Giả giao tranh kịch liệt. Mỗi lần va chạm là một lần không gian sụp đổ. Lâm Khuyết không màng đến những vết thương mới đang rỉ máu trên vai, hắn chỉ có một niệm duy nhất: giết kẻ cản đường.

Trảm Thần Kiếm mang theo sự phẫn nộ của mười vạn năm luân hồi, chém đứt Thần lao vàng, xuyên qua lồng ngực của vị Tuần tra giả.

“Ngươi… ngươi chỉ là một phàm nhân trọng sinh… sao có thể…” Vị thần nhân ấy run rẩy trước khi tan biến thành cát bụi.

Lâm Khuyết đứng giữa không trung, hô hấp có chút dồn dập. Hắn biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Một khi hắn chạm vào các mảnh linh hồn, Thiên Đạo sẽ điên cuồng truy sát.

Hắn quay đầu nhìn xuống tiệm rèn phía dưới. Ánh mắt hắn dần trở nên nhu hòa nhưng cũng sắc bén hơn bao giờ hết.

Hành trình tìm lại Vân Hi sẽ là một hành trình máu chảy thành sông. Hắn sẽ đi qua hàng ngàn thành thị, hàng vạn núi sông, tìm từng mảnh vỡ của nàng, dù cho nàng có là một đứa trẻ mù, một bà lão sắp chết hay một con hồ ly nhỏ trong rừng thẳm.

“Hi nhi, mảnh thứ nhất, ta sẽ bảo vệ nàng.”

Lâm Khuyết đáp xuống đất, bước vào tiệm rèn. Hắn không rời đi ngay, mà nhìn lão thợ rèn nói:

“Tiền bối, ta muốn mua thanh kiếm gỉ bên cạnh bếp lửa kia.”

Thanh kiếm đó chính là mảnh vỡ thứ hai mà hắn cảm ứng được – "Kiên Niệm" của Vân Hi. Nàng đã từng kiên định chờ đợi hắn, và sự kiên định ấy đã hóa thành một thanh kiếm không bao giờ gãy, dù thời gian có bào mòn nó đến thế nào.

Lão thợ rèn run rẩy nhận lấy một viên linh thạch lấp lánh mà Lâm Khuyết đưa tới. Viên đá ấy đủ để lão sống sung túc ba đời.

Lâm Khuyết nhận lấy thanh kiếm cũ, lau sạch bụi trần, rồi quay sang Tiểu Hi.

“Tiểu Hi, đi theo ta nhé? Ta sẽ đưa cô đi nhìn thấy tuyết trắng thực sự, nhìn thấy biển rộng vạn dặm, và nhìn thấy thế giới này không còn tối tăm nữa.”

Tiểu Hi ngẩn người. Nàng không biết người đàn ông này là ai, nhưng trong bóng tối vĩnh hằng của mình, nàng thấy một ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn. Nàng gật đầu, một cách vô thức.

“Vâng… tiên nhân đại ca.”

Lâm Khuyết nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng. Một lớn một nhỏ, một đen một trắng, biến mất trong làn tuyết đang dần dịu lại.

Hành trình vạn dặm bắt đầu từ một bước chân. Mảnh hồn của nàng đã tan ra khắp nhân gian, thì hắn sẽ đem cả nhân gian gom lại.

Mười mảnh, trăm mảnh, ngàn mảnh… Lâm Khuyết thề với lòng mình, dù có phải luân hồi thêm vạn kiếp, hắn cũng sẽ ghép lại cho bằng được một Vân Hi hoàn chỉnh. Bởi vì, đó chính là "Nhất Niệm" của hắn – đạo của hắn.

“Trời không cho nàng sống, ta chấp đạo nghịch thiên.”

Bóng dáng họ xa dần, chỉ còn lại tiếng chuông gió nơi tiệm rèn rung lên nhè nhẹ, như đang tiễn biệt một quá khứ bi thương và mở ra một chương sử mới đầy máu nhưng cũng đầy hy vọng.

Từ đây, nhân gian có một vị "Nghịch Đạo Giả" dắt theo một cô bé mù, bắt đầu khuấy động toàn bộ thế giới phàm trần, đánh thức những mảnh ký ức đã ngủ say hàng ngàn năm dưới lớp bụi của thời gian.

Và ở đâu đó trên cao xanh thẳm, Thái Thượng Thiên Tôn đang mở mắt, nhìn xuống con cờ đã dám thoát khỏi bàn cờ, trong mắt hiện lên một sự tính toán mới lạnh lùng đến tàn nhẫn. Cuộc chơi thực sự, giờ mới mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8