Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 91: Lang thang chốn hồng trần**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:23:07 | Lượt xem: 10

**CHƯƠNG 91: LANG THANG CHỐN HỒNG TRẦN**

Tuyết ở biên thùy tan muộn hơn phương Nam, nhưng những vệt nắng đầu mùa đã bắt đầu len lỏi qua lớp mây xám xịt, rót xuống thị trấn nhỏ một chút hơi ấm mong manh. Trên con đường mòn dẫn ra khỏi thị trấn, bùn đất nhão nhẹo quyện với tuyết tan tạo thành những vũng nước đục ngầu, phản chiếu bầu trời rộng lớn.

Có hai bóng hình đang lầm lũi bước đi giữa không gian bao la ấy.

Lâm Khuyết vận một bộ thanh y giản dị, thanh kiếm gãy bọc trong lớp vải bố thô sơ đeo sau lưng, tay trái dắt một tiểu cô nương mù chừng sáu bảy tuổi. Tiểu Hi hôm nay đã được thay một bộ quần áo mới, dù là vải thô nhưng sạch sẽ, trên đầu còn thắt hai dải lụa màu hồng nhạt mà Lâm Khuyết vừa mua ở một tiệm tạp hóa tối qua. Nàng nắm chặt lấy ngón tay hắn, những bước chân nhỏ nhắn dẫm lên vết giày của người đàn ông phía trước, đôi mắt dù không nhìn thấy gì nhưng gương mặt lại hiện rõ vẻ bình yên đến lạ lùng.

Từ sau khi rời khỏi tiệm rèn của lão thợ rèn tội nghiệp kia, Lâm Khuyết không dùng độn thuật, cũng chẳng cưỡi mây đạp gió. Hắn bước đi bằng đôi chân trần của mình trên mặt đất, cảm nhận sự lạnh lẽo của bùn đất, sự thô ráp của sỏi đá.

Cửu Luân Chân Tiên kiếp trước, mỗi khi xuất hành đều có vạn tiên vây quanh, long xa phượng bích, dưới chân là đại lộ linh quang dài vạn dặm. Nhưng lúc này, hắn chỉ là một lữ khách phong trần, mang theo một nỗi niềm vạn cổ đi sâu vào chốn hồng trần cuồn cuộn.

"Tiên nhân đại ca… chúng ta đang đi đâu vậy?" Tiểu Hi khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió rung động trong sương sớm.

Lâm Khuyết hơi nghiêng đầu, ánh mắt nhu hòa nhìn đứa trẻ bên cạnh. Nếu là người của Cửu Tiêu Thánh Vực nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ kinh hãi đến rụng rời tâm mật. Kẻ sát phạt quyết đoán, một kiếm trảm tiên thần như hắn, lại có lúc lộ ra thần thái dịu dàng như một người huynh trưởng chân chính.

"Đi tìm một người, cũng là đi tìm chính ta." Lâm Khuyết nhẹ giọng đáp.

"Người đó… có giống Tiểu Hi không?"

Lâm Khuyết im lặng một lát, ký ức về Vân Hi – vị Thánh nữ của Dao Trì năm ấy, người đã đứng trước Thiên Đạo mà hiến tế linh hồn mình để cứu hắn – lại trỗi dậy như triều cường. Hắn khẽ thở dài, thanh âm tan biến vào gió lộng: "Giống, mà cũng không giống. Cô ấy là tất cả những gì tươi đẹp nhất mà ta từng có, còn cô bây giờ… chính là mảnh ghép đầu tiên để ta tìm lại vẻ đẹp đó."

Hắn biết rõ, Tiểu Hi chính là một phần linh hồn "Thuần Chân" của Vân Hi đã vỡ vụn và luân hồi qua ngàn kiếp. Thiên Đạo thâm độc, sau khi tiêu diệt Vân Hi đã cố tình nghiền nát thần hồn nàng, ném vào những kiếp đời khổ cực nhất. Nàng kiếp này là một cô bé mù bị ruồng bỏ, kiếp sau có lẽ là một kẻ ăn mày hèn hạ, kiếp sau nữa có thể là một con vật bị săn đuổi… Đó là cách mà Thiên Đạo dùng để sỉ nhục sự hy sinh của nàng, cũng là để tra tấn tâm can của Lâm Khuyết.

Nhưng Thiên Đạo không tính được, Lâm Khuyết đã thực sự trọng sinh.

Đi được nửa ngày đường, trước mặt họ xuất hiện một quán trà nhỏ ven đường. Một mái tranh xiêu vẹo, mấy bộ bàn ghế gỗ đã xỉn màu, và một lão hán đang loay hoay với ấm trà bốc khói nghi ngút.

Lâm Khuyết dắt Tiểu Hi vào quán, chọn một vị trí khuất gió.

"Lão bản, cho một ấm trà nhài, và mấy cái bánh ngô." Hắn đặt vài đồng xu bằng đồng xuống mặt bàn thô ráp.

Lão hán đưa mắt nhìn hai người, thấy Lâm Khuyết phong thái bất phàm dù mặc đồ giản đơn, lại thấy đứa nhỏ mù xinh xắn, không khỏi có chút ái ngại: "Vị khách nhân này, phía trước cách đây mười dặm có một cánh rừng thiêng, gần đây nghe nói có yêu quái quấy phá, hai cha con đi đường nên cẩn thận."

Lâm Khuyết mỉm cười nhạt: "Đa tạ lão bản nhắc nhở. Chúng ta chỉ là khách đi đường, không tranh với đời, chắc yêu nghiệt cũng chẳng rảnh tay mà tìm đến."

Tiểu Hi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, nàng đưa tay lần mò lấy chén trà nhỏ mà Lâm Khuyết đã thổi nguội, nhấp một ngụm rồi reo lên: "Thơm quá, đây là vị của mùa xuân phải không huynh?"

Lâm Khuyết nhìn chén trà nhài rẻ tiền, bên trong còn lẫn cả cọng trà già và bụi phấn, nhưng khi vào miệng Tiểu Hi, nó lại trở thành phong vị của mùa xuân. Hắn chợt ngộ ra, bấy lâu nay hắn theo đuổi đạo pháp cao thâm, tranh giành khí vận thiên địa, nhưng dường như hắn đã quên mất cái gọi là "tâm thái hồng trần".

Muốn phá luân hồi, trước tiên phải thấu hiểu luân hồi. Muốn nghịch thiên đạo, trước tiên phải hiểu rõ thế gian này đang vận hành dưới sự thống khổ của chúng sinh như thế nào.

Hắn ngồi đó, thần thức vô hình tỏa ra, bao trùm vạn dặm chung quanh nhưng không hề gây ra một chút chấn động linh khí nào. Ở cảnh giới của hắn, "Nhất Niệm" có thể biến thành vạn vật. Trong mắt hắn lúc này, những người nông dân đang cày cấy trên cánh đồng, những thương đoàn đang hối hả chạy đua với thời gian, cả những loài sâu bọ đang trỗi dậy sau mùa đông… tất cả đều là những sợi chỉ nhân quả đan xen.

Mỗi sợi chỉ ấy đều dẫn về một cái đích: Cái chết và sự thu hoạch của Thiên Đạo.

"Thì ra là vậy…" Lâm Khuyết khẽ lẩm bẩm. "Thiên Đạo coi chúng sinh là đan dược, nhưng hồng trần lại là cái lò luyện. Ta muốn cứu nàng, không chỉ là nhặt lại mảnh hồn, mà là phải tắt đi cái lò luyện này."

Ngay khi tâm niệm hắn vừa động, thanh kiếm gãy đeo sau lưng chợt rung nhẹ một tiếng "ong" thanh thúy. Một luồng kiếm ý vô hình từ thân kiếm tỏa ra, bao bọc lấy quán trà nhỏ. Lão hán chủ quán và vài người khách khác bỗng cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm hẳn đi, mọi mệt mỏi trong người dường như tan biến sạch sành sanh.

Bất chợt, từ phía cánh rừng thiêng mà lão hán nhắc tới, có một luồng gió đen xộc thẳng về hướng này.

Tiếng vó ngựa dồn dập kèm theo tiếng hò hét hống hách phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Đó là một toán quân sĩ mặc giáp đen, tay lăm lăm hung khí, dẫn đầu là một gã tu sĩ trẻ tuổi mặc cẩm y, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. Gã này chỉ có tu vi Khải Linh Cảnh ngũ trọng, nhưng ở cái nơi hạ giới xa xôi này, đã có thể coi là một phương cường giả.

Toán người xông vào quán trà, gã tu sĩ trẻ hất hàm nhìn lão hán: "Lão già, đã thấy một nữ tử mang theo linh căn màu tím đi qua đây không?"

Lão hán run rẩy quỳ xuống: "Dạ… bẩm tiên sư, tiểu nhân từ sáng tới giờ chỉ thấy cha con vị khách nhân này ngồi đây thôi, ngoài ra không thấy ai cả."

Gã tu sĩ cẩm y liếc mắt nhìn Lâm Khuyết và Tiểu Hi. Khi ánh mắt gã dừng lại trên gương mặt của Tiểu Hi, đôi mắt gã chợt lóe lên tia tà quang và tham lam: "Ồ? Một phế nhân mù lòa, nhưng linh khí toàn thân lại thuần khiết thế này? Linh căn dù không có, nhưng cốt cách này… mang về làm dược dẫn cho lô đỉnh thì thật là tuyệt phẩm!"

Hắn căn bản không thèm nhìn tới Lâm Khuyết, bởi vì trong mắt hắn, Lâm Khuyết không hề có nửa điểm linh áp, chẳng khác nào một tên thư sinh nghèo kiết xác.

Gã vung tay ra lệnh cho đám lính: "Bắt lấy con nhỏ đó cho ta. Còn tên nam nhân kia, giết đi để tránh phiền phức."

Đám binh sĩ cười rộ lên hung ác, chúng tuốt gươm xông tới. Lão hán chủ quán sợ tới mức mặt không còn chút máu, chỉ biết ôm đầu kêu cứu.

Lâm Khuyết vẫn thản nhiên uống cạn chén trà nhài còn dư lại. Hắn không hề đứng dậy, cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn đám binh sĩ đang lao tới.

Tiểu Hi run rẩy, nép sát vào người hắn: "Huynh ơi… có chuyện gì thế?"

"Không có gì, chỉ là vài con ruồi nhặng chắn lối thôi." Lâm Khuyết nhẹ nhàng xoa đầu nàng, "Đừng sợ, nhắm mắt lại – à, không cần nhắm, cứ ngồi yên nghe ta đếm là được."

"Một."

Lâm Khuyết thốt ra chữ đầu tiên. Một cơn gió thoảng qua, thanh kiếm gãy sau lưng hắn vẫn chưa rời bao, nhưng đám binh sĩ đột ngột dừng khựng lại như bị đóng băng giữa không trung. Những thanh đao thép sắc lẹm chỉ cách đỉnh đầu Lâm Khuyết chưa đầy một tấc, nhưng lại không tài nào nhích xuống được dù chỉ nửa li.

"Hai."

Lâm Khuyết nâng chén trà rỗng lên, gõ nhẹ xuống mặt bàn gỗ.

*Rắc!*

Một tiếng động cực khẽ vang lên, nhưng trong tai gã tu sĩ cẩm y, nó lại giống như tiếng sấm rền đánh thẳng vào linh hồn. Gã kinh hoàng nhận ra đám thuộc hạ của mình đã không còn hơi thở, dù họ vẫn đang đứng nguyên tư thế ấy. Họ không chết vì vết thương, mà linh hồn của họ đã biến mất trong khoảnh khắc hắn nói chữ "Hai".

"Ngươi… ngươi là người phương nào?!" Gã tu sĩ lắp bắp, chân run cầm cập, cố gắng lùi lại phía sau. "Ta là người của Trấn Quốc Phủ, sư phụ ta là trưởng lão Kim Đan Cảnh! Ngươi dám…"

Lâm Khuyết thở dài, ánh mắt cuối cùng cũng chuyển sang gã. Đó là đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ, chứa đựng sự hưng suy của vạn đại và cái lạnh lẽo của luân hồi. Gã tu sĩ chỉ kịp nhìn thấy một tia sáng lóe lên trong mắt Lâm Khuyết, rồi cảm thấy thế giới xung quanh mình bắt đầu vặn xoắn.

Gã không chết. Nhưng trong "Nhất Niệm" của Lâm Khuyết, gã đã bị ném vào một ảo cảnh luân hồi. Ở đó, gã phải trải qua mười nghìn năm làm kẻ bị săn đuổi, làm nô lệ bị hành hạ, mỗi giây phút trôi qua đối với gã là một thế kỷ tra tấn tâm linh. Ở ngoài đời thực, mọi người chỉ thấy gã ngã rụi xuống đất, gương mặt vặn vẹo trong sự sợ hãi cực độ, tóc trong nháy mắt bạc trắng, hơi thở tàn lụi như đèn treo trước gió.

Lâm Khuyết không thích giết người vô nghĩa, nhưng với những kẻ dám nhòm ngó tới "linh hồn" của nàng, hắn sẽ cho chúng biết thế nào là nỗi đau còn hơn cả cái chết.

"Ba."

Tiếng đếm cuối cùng vang lên, Lâm Khuyết đứng dậy, dắt Tiểu Hi bước ra khỏi quán trà. Đám binh sĩ đứng đó đột nhiên hóa thành tro bụi theo một làn gió nhẹ thổi qua, không để lại một dấu vết nào, như thể họ chưa từng tồn tại trên thế giới này.

Lão hán chủ quán ngây dại nhìn hiện trường trống không, rồi nhìn bóng dáng gầy gò của người thanh niên thanh y phía xa. Lão sụp xuống lạy lục: "Thần tiên hạ phàm… Thần tiên cứu khổ cứu nạn…"

Lâm Khuyết đi được một đoạn dài, Tiểu Hi mới rụt rè hỏi: "Xong chưa huynh? Huynh đếm đến ba là những người xấu đó đi hết rồi sao?"

"Họ đi đến một nơi họ thuộc về." Lâm Khuyết đáp khẽ, "Tiểu Hi, có mệt không? Nếu mệt ta cõng muội."

"Muội không mệt, chỉ là… huynh ơi, người ta nói muội là quái thai vì không có mắt, sao huynh lại đối xử tốt với muội như vậy? Có phải huynh lừa muội đi bán cho bọn xấu không?" Đứa trẻ đột ngột dừng lại, câu hỏi ngây ngô ấy chứa đựng nỗi tổn thương sâu sắc tích tụ suốt sáu năm trời.

Lâm Khuyết đứng lại, ngồi xổm xuống để bằng vai với nàng. Hắn dùng bàn tay từng dính máu của vô số tiên nhân, nhẹ nhàng lau đi vệt bùn trên má nàng: "Thế giới này ai cũng có mắt, nhưng họ đều mù quáng. Muội không nhìn thấy bằng mắt, nhưng tâm muội sáng hơn tất cả bọn họ. Ta đi tìm muội vạn năm, qua ngàn kiếp, không phải để bán muội, mà để đưa muội về nhà."

Tiểu Hi nghiêng đầu: "Nhà ở đâu hả huynh? Nó có xa không?"

Lâm Khuyết nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Cửu Tiêu Thánh Vực đang bị che lấp bởi tầng tầng mây mù và pháp trận của Thiên Đạo. "Nhà… là nơi ta sẽ xây lại từ tro tàn của Thiên Đạo. Một nơi không ai có thể làm muội khóc nữa."

Hành trình lang thang hồng trần tiếp tục. Họ băng qua những kinh thành hoa lệ, nơi quyền lực được đo bằng vàng bạc và máu; họ đi qua những thôn làng hẻo lánh, nơi con người giành giật nhau từng miếng ăn khô khốc. Mỗi nơi đi qua, Lâm Khuyết lại thu nhận một chút hơi thở hồng trần, hòa tan cái sát khí từ kiếp trước vào dòng chảy êm đềm của nhân gian.

Hắn phát hiện ra, khi hắn sống như một phàm nhân, đạo tâm của hắn lại càng thêm kiên cố. Nghịch Thiên Chấp Đạo, không phải là tách biệt khỏi thế gian, mà là dung nhập vào nó để cảm nhận cái sự bất công tận cùng, từ đó mới có ý chí tuyệt đối để phá bỏ nó.

Ngày thứ mười lăm kể từ khi rời đi, họ dừng chân trước một chân núi quanh năm mây mù bao phủ. Ở đó có một tảng đá cổ thụ ghi ba chữ lớn màu đỏ như máu: "Vong Nhân Cốc".

Lâm Khuyết nheo mắt, thanh kiếm gãy sau lưng lại phát ra tiếng kêu rền rĩ đầy phẫn nộ. Hắn cảm nhận được mảnh vỡ luân hồi thứ ba đang ở trong đó. Mảnh vỡ này mang theo cảm xúc "Hận" của Vân Hi. Năm đó, khi nàng nhận ra sự phản bội của sư môn, nhận ra người sư phụ nàng hằng tôn kính – Thái Thượng Thiên Tôn – lại chính là kẻ thao túng tất cả, nàng đã để lại một đạo oán hận thấu trời xanh.

"Nợ nhân quả, hôm nay bắt đầu trả từ nơi này."

Lâm Khuyết bế xốc Tiểu Hi lên vai. Ánh mắt hắn vốn dĩ bình lặng nay lại lóe lên những tia sét đen ngòm.

Trong lòng Vong Nhân Cốc lúc này, một nhóm tu sĩ của Thái Thượng Thần Điện đang dàn trận pháp, chúng đang cố gắng dùng "Huyết Tế" để ép một mảnh linh hồn tím sẫm lộ diện. Những tiếng gào thét của những dân làng bị bắt tới làm vật tế vang vọng khắp thung lũng, tạo nên một khung cảnh địa ngục trần gian.

Bỗng nhiên, tiếng bước chân "cộp, cộp" đều đặn vang lên từ lối vào thung lũng.

Một thanh niên dắt theo một cô bé mù, điềm nhiên bước vào giữa vòng vây của hàng trăm tu sĩ cấp cao. Khí thế của hắn bình thường như không, nhưng mỗi bước hắn đạp xuống, mặt đất của Vong Nhân Cốc lại rung chuyển như muốn sụp đổ.

"Thái Thượng Thần Điện chó săn, còn nhận ra ta không?"

Thanh âm của Lâm Khuyết không lớn, nhưng nó vang vọng tận đáy hồn của mỗi kẻ có mặt. Đám tu sĩ đang bận rộn làm lễ tế đồng loạt quay đầu, gương mặt chúng biến sắc khi nhìn thấy người thanh niên thanh y ấy. Dù hắn đã thay hình đổi dạng, nhưng cái khí tức "nghịch đạo" lạnh thấu xương kia, ngàn vạn năm sau vẫn khiến linh hồn bọn chúng phải run rẩy.

"Lâm… Lâm Khuyết?! Ngươi không phải đã tự bạo ở Vô Linh Vực rồi sao?!" Một vị trưởng lão đứng đầu trận pháp kinh hãi hét lớn.

Lâm Khuyết lạnh lùng nhìn hắn, một niệm động, Trảm Thần Kiếm gãy cuối cùng cũng rời bao. Không có kiếm quang chói mắt, không có linh lực nổ tung, chỉ có một đường kẻ màu đen kéo dài vô tận từ dưới chân hắn, cắt đôi thung lũng, cắt đôi trận pháp, và cắt đứt luôn cả sinh mạng của vị trưởng lão kia.

"Ta nói rồi, trời không cho nàng sống, ta diệt trời. Huống chi là lũ kiến hôi các ngươi."

Tiểu Hi ngồi trên một phiến đá lớn phía xa, nàng bịt tai lại theo lời dặn của Lâm Khuyết. Nàng không biết điều gì đang xảy ra, nhưng nàng cảm nhận được, "Tiên nhân đại ca" đang bảo vệ nàng bằng một cơn thịnh nộ vĩ đại nhất thế giới này.

Bóng chiều tà nhuộm đỏ thung lũng, nhưng đó không phải là nắng hoàng hôn, mà là máu của những kẻ dám làm tổn thương đến hồi ức của hắn. Lâm Khuyết bước đi trong đống đổ nát, đưa tay nắm lấy mảnh linh hồn màu tím đang lơ lửng giữa không trung. Mảnh hồn ấy khẽ rung lên, rồi tan biến vào lòng bàn tay hắn, gửi gắm một lời nức nở: "Khuyết… chàng cuối cùng cũng đến."

Hắn đứng đó hồi lâu, mặc cho gió thổi bay vạt áo thanh y dính đầy vết máu. Lang thang hồng trần, tìm lại mảnh vỡ, mỗi bước đi là một vết thương được khâu lại, nhưng cũng là một cơn thịnh nộ mới được nung nấu.

"Đi thôi Tiểu Hi, mảnh thứ ba đã tìm thấy rồi. Chúng ta hướng về phương Nam, ở đó… có hương vị của biển, và có mảnh hồn thứ tư đang chờ ta."

Lâm Khuyết dắt tay cô bé mù rời khỏi thung lũng chết chóc, bóng của hai người kéo dài ra dưới ánh trăng vừa ló rạng. Thế giới ngoài kia vẫn tiếp tục xoay vần, luân hồi vẫn vận hành, nhưng trên con đường mòn hồng trần ấy, một con sư tử già đã thức tỉnh, chuẩn bị gầm lên một tiếng làm sụp đổ cả cửu thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8