Ba Người Nam Nhân Lão phu Đều Yêu
Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-07-27 14:42:41 | Lượt xem: 2

Âm nhạc vũ hội lại lặng lẽ vang lên, nhưng các tân khách rõ ràng có hứng thú với ta đây nhiều hơn so với khiêu vũ, líu ríu vây quanh ta đây cùng Địch Tu Tư.

Lão phu giãy không ra sự giam cầm của Địch Tu Tư nên chỉ có thể nhàm chán nhìn xung quanh, tìm xem anh trai mình ở nơi nào.

“Ba. . . . . .”

Chung quanh trừ bỏ âm nhạc, lại bắt đầu trở nên im ắng. Lão phu sờ bên mặt có chút nóng, vẻ mặt không chút thay đổi nhìn nữ nhân trước mắt đã lâu không gặp, cùng có thể nói là cừu địch kiếp trước của lão phu, La Toa.

La Toa oán độc nhìn ta đây chằm chằm, tay còn dừng lại trên không trung, bảo trì tư thế đánh ta đây.

“Tiện nhân, đối phương là gay, nam giả nữ!” Tiếng nói nàng ta đây lớn mà sắc bén, lại có chút điên cuồng. “Đối phương cư nhiên dám tới câu dẫn Địch Tu Tư của ta đây, ta đây chưa từng thấy qua người nào thấp hèn như thế! Trả Địch Tu Tư lại cho ta đây, đối phương là nam kĩ không biết xấu hổ!”

Thế là, ánh mắt các tân khách nhìn bản tọa có thêm chút bừng tỉnh đại ngộ, hỗn loạn, có chán ghét, có xem thường, còn có *** loạn, khe khẽ nói nhỏ hòa cùng tiếng dười *** đãng đáng khinh.

Địch Tu Tư gắt gao giữ chặt thắt lưng bản vương, dời tay nhìn khuôn mặt bản vương, thật cẩn thận xoa xoa nhẹ nhàng, rồi ánh mắt thâm trầm, tràng khí quanh thân hết sức cuồng loạn, tức thì biến thành  Khải Ân, ánh mắt đỏ lên nổi giận, hung hăng tặng cho La Toa một cái bạt tai, thậm chí đem cô ấy đánh ngã xuống đất.

La Toa khóe miệng chảy ra một chút máu, cả người nằm rạp trên mặt, vẻ mặt như trời sụp đất nứt nhìn Khải Ân.

“Anh. . . . .đánh em? Anh. . . . . cư nhiên dám vì tiện nhân này mà đánh em?” Tiếng nói cô ấy run rẩy, mang theo tuyệt vọng.

Khải Ân không để ý tới cô bản tọa, tiếp tục đớn đau sờ sờ mặt bản tọa, tay có chút run rẩy, hốc mắt cư nhiên tụ tập một ít sương mù, giống như người bị đánh là hắn vậy.

“Đau không?” Hắn bản vương lấy hòm thuốc từ La HẮN, người không biết từ khi nào đã xuất hiện bên cạnh hắn bản vương.

Bản tọa gật gật đầu, Khải Ân đột nhiên gắt gao ôm lấy  bản tọa, âm thanh khàn khàn nói: “Thực xin lỗi, bản tọa lại không thể bảo vệ tốt em. . . . . .”

TÊN ĐÓ quay đầu nhìn về phía La Toa: “Đối phương. . . . . dám đả thương tên đó, ta đây nhất định sẽ bắt đối phương phải  trả giá!” Giọng nói tàn nhẫn, lại lạnh như băng mà vô tình. Nhưng người mặc áo đen từ đầu đến cuối vốn thực hiện công tác tuần tra đột nhiên đi lại, vây quanh La Toa, động tác đồng loạt lấy ra khẩu súng, ngắm ngay cô ta đây.

“Vô liêm sỉ!” Một lão già tóc xám trắng, khuôn mặt giận dữ, từ trong đám người đi ra, gã quanh thân vờn quanh một cỗ khí tức mất mạng, nhìn qua cũng biết chẳng phải người lương thiện gì. “Ngươi lão phu dám đối với con gái của lão phu như vậy, tất cả chỉ vì một tên nam sủng? Phỉ Nhĩ Tư gia tộc các người chẳng lẽ muốn cùng Cartel gia tộc chúng lão phu khai chiến sao?”

Mà lúc này, cánh cửa phòng yến hội “phanh!” một tiếng, một đám người mặc áo đen hung thần ác khí xông vào, xếp thành một chữ “khai”, trong tay đều cầm súng.

Tình huống đã không còn khả năng khống chế, các tân khách kinh hoàng bất an, không hiểu sao buổi hóa trang êm đẹp lại biến thành một cuộc đấu tranh sống mái giữa hai băng đảng, cũng có một ít nữ nhân nhu nhược không chịu nổi mà ngất vào trong ***g ngực nam nhân của mình.

Ba mẹ Khải Ân vội vàng chạy lại, khuyên can không có hiệu quả, khi song phương đang giằng co ở khoảnh khắc mấu chốt thì một tiếng thét chói tai đầy thống khổ cực cùng cắt ngang không khí đang hết sức khẩn trương, căng thẳng này.

Nhị ca tức giận vặn vẹo khuôn mặt, một chân dẫm nát cái tay La Toa vừa tát bản tọa, lại cố ý dùng sức chà sát, tiếng thét chói tai phát ra từ người La Toa.

Không đợi lão già Cartel tức giận, sư ca lạnh lùng nhìn hắn, mở miệng uy h**p: “Dám đánh em trai bản vương, còn vũ nhục hắn, đây là trừng phạt giành cho nàng bản vương!”

Ca ca, nhị ca cũng có thể coi như là người nổi tiếng, cho nên lão già Cartel quay đầu nhìn bản tọa bằng ánh mắt quái dị hỏi: “Lafite tiên sinh, ý ngài là . . . . .”

“Đúng vậy, nó là em trai chúng bản vương. Bản vương yêu thương nó còn không kịp mà nữ nhân đối phương cư nhiên lại dám đối với nó như vậy!” Ca ca hất cằm, cao ngạo nhìn lão già Cartel. “Đối phương cứ chờ gia tộc Lafite chúng bản vương trả thù đối phương đi!”

Mọi người lại dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn bản tọa, ánh mắt đổi tới đổi lui trên người bản tọa khiến bản tọa có điểm chết lặng.

Đồng thời đắc tội với hai đại gia tộc có quyền thế, chuyện này chẳng phải là chuyện đùa, dàng vẻ cao ngạo của lão già Cartel có chút thu liễm.

“Chỉ là chút hiểu lầm, thỉnh Lafite tiên sinh không nên nổi giận.” Tên đó dùng ánh mắt bảo bọn thuộc hạ nâng La Toa lên, rồi mới tiếp tục nói: “Lần này là con gái tôi có lỗi, sau khi trở về tôi sẽ nghiêm quản nàng lão phu, không biết xử lí như vậy có thể khiến ngài quên không?”

“Quên dễ như vậy a?” Khải Ân lạnh lùng hừ, “Ngươi lão phu chắc phải biết. Đây không phải là lần đầu tiên cô ấy lão phu đánh Mặc, ngươi lão phu cho rằng lão phu dễ dàng bỏ qua. . . . chuyện gì vậy, Mặc?”

“Quên đi.” Ta đây nhìn hình tượng có chút thống khổ của La Toa, thản nhiên nói. Nàng ta đây tuy rằng có chút cực đoan nhưng kỳ thật vẫn là một kẻ đáng thương bởi tình yêu, ta đây cũng không tất yếu đuổi cùng giết tận nàng ta đây, miễn cho lại bị người ta đây nói là lòng dạ hẹp hòi.

“Mặc, em chắc chứ?”

Bản vương nhìn ánh mắt lo lắng của ca ca, nhị ca, gật gật đầu.

Lão già Cartel dùng ánh mắt cảm kích nhìn bản vương, rồi mới mang thủ hạ dưới tay, dẫn La Toa ra ngoài.

La Toa trước khi đi liền thập phần ác độc nhìn bản tọa một cái, bản tọa đột nhiên có cảm giác mọi việc sẽ không đơn giản chỉ kết thúc như vậy, phía sau chợt phát lạnh, bản tọa rùng mình một cái.

“Có chuyện gì vậy?” Khải Ân khẩn trương nhìn lão phu.

“Lão phu có chút mệt, muốn nghỉ ngơi.” Đi giày cao gót khiến chân đau ê ẩm, thực không hiểu nổi nữ nhân vì cái gì lại ham thích mặc cái loại giày khiến người khác phải đau đớn thế này, đều là lỗi của Ellen hỗn đản kia, hóa trang thành ai không hóa lại đi hóa trang lão phu thành nữ nhân, cũng nhọc công nữ nhân ấy nghĩ ra ghê. May mắn đây là vũ hội hoá trang, nếu không hình tượng gay hôm nay của lão phu sẽ để lại tiếng xấu muôn đời.

“Anh đưa em trở về khách sạn nghỉ ngơi.” Sư ca lôi lão phu từ trong ***g ngực Địch Tu Tư ra, để lão phu tựa vào vai hắn, nhị ca thì ở bên cạnh dìu lão phu.

Tuy rằng chính mình tựa hồ như trở thành hàng dễ vỡ của chúng nhưng ta đây trong lòng có chút ấm áp, cảm giác có người nhà thật tốt.

“Em chẳng động đậy nổi nữa, có thể hay không tối nay nghỉ ngơi ở đây đi?”

Khải Ân cười như nở hoa, nhanh chóng kéo bản tọa chạy lên lầu nhưng lại bị ca ca bản tọa đen mặt kéo lại.

Sư ca ngoài cười nhưng trong không cười nói với Khải Ân: “Đối phương muốn làm gì?”

“Đưa Mặc lên lầu nghỉ ngơi, tên đó mệt a.”

“Lên lầu nghỉ ngơi thì có thể, nhưng đối phương ở lại đây cho ta đây, ai biết sau khi đối phương đi lên có thể hay không sẽ làm gì đó Mặc.”

“Anh vợ cũng thật hiểu ta đây!”

“Ai là anh vợ đối phương, đối phương này XXOO. . . . . .”

Trong không khí điện thiểm tiếng sấm nổi lên, Khải Ân cùng hai người anh cùa ta đây xem ra lại không hợp mắt nhau, cũng không xem bây giờ là thời điểm nào, ta đây có chút đau đầu. Vừa nhấc đầu liền nhìn thấy Ellen ở gần đấy, thế là liền please cô ta đây đưa ta đây lên lầu nghỉ ngơi, lưu lại ba tên kia tiếp tục nổ sấm kéo pháo cãi nhau.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8