Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 89: Hồi ức (nhị)
Thiên Hương cùng Quốc Sắc rời khỏi thuyền, vẫn là Quốc Sắc nắm tay Thiên Hương vẫn còn đang bị dọa đến ngây ngốc kéo đi.
“Cậu có nguyện ý thú bản tọa hay không?”
“Cái gì thú ngươi bản tọa?”
“Mặc kệ ngươi bản vương có nguyện ý thú bản vương hay không, ngươi bản vương vẫn sẽ phải thú bản vương.”
“Vì sao chứ? Lão phu sao lại phải làm vậy chứ?”
“Đối phương cùng ta đây từng có quan hệ x*c th*t, đối phương phải chịu trách nhiệm với ta đây.”
“Chúng bản tọa có quan hệ x*c th*t lúc nào a? Hiền đệ cậu say rượu sao?”
“Chính là lần trước chúng lão phu uống rượu say, đã cùng ngủ một giường. Thiên Hương, cậu phải chịu trách nhiệm với lão phu, lão phu sẽ gả cho cậu, đi, bây giờ chúng lão phu quay về nhà của lão phu, cậu đến trước mặt cha xin thú lão phu làm vợ đi.”
Quốc Sắc lôi kéo Thiên Hương, chạy suốt ngày đêm cũng mất mấy ngày liền mới về tới nơi.
“Thân phụ, đây là Thiên Hương, lão phu muốn gả cho hắn!”
Nữ nhi đi biệt tích hơn một tháng, vừa trở về liền dẫn theo một nam nhân, còn nói phải gả cho nam nhân này. Môn chủ Danh Kiếm môn thiếu chút nữa thì bị sặc chết, “Nữ nhi a, thế nhưng người kia là ai a?”
“Tiền bối, tại hạ là Thiên Hương.”
Thiên Hương còn chưa nói hết câu, môn chủ Danh Kiếm môn liền kéo tay tên đó, “Cậu chính là Thiên Hương? Nữ nhi, mắt nhìn người của cậu thật tốt, mau thành thân, mau thành thân a!”
Thiên Hương triệt để bị hai người này làm cho hồ đồ rồi, đây là chuyện chung thân đại sự a, sao lại có thể quyết định một cách hồ nháo như thế chứ?
Mười lăm tháng tám, chính là ngày lành tháng tốt. Danh Kiếm môn là một thế lực lớn, Thiên Hương cũng được coi là một hiệp khách có tên tuổi trong giang hồ, cuộc hôn nhân này có thể nói là môn đăng hộ đối a.
Đêm động phòng năm đó, Quốc Sắc hỏi tên đó: “Ngươi bản tọa thích bản tọa không? Được rồi, bản tọa biết là ngươi bản tọa thích bản tọa.”
Thiên Hương có chút dở khóc dở cười, bản lĩnh tự vấn tự đáp của Quốc Sắc chắc là đệ nhất thiên hạ rồi.
“Ngươi bản tọa vì sao lại đáp ứng sự khiêu chiến của d*ch th** Hàn?”
“Lão phu muốn so tài một phen, tên đó và lão phu có thực lực ngang nhau.”
Quốc Sắc nở nụ cười, “Ta đây biết cậu nhất định không phải vì bộ võ công công pháp kia mà. Mấy thứ bảo tàng đó chúng ta đây không hiếm lạ, tiền tài của Danh Kiếm môn cũng đủ cho hai vợ chồng chúng ta đây rồi.”
“Nếu bản tọa thắng hắn bản tọa, nhất định sẽ hủy đi cái công pháp kia. Sự cám dỗ của danh vọng tiền tài thật sự sẽ khiến thế nhân mê muội mà gây họa.”
Thiên Hương xác thực là người có chí lớn, Quốc Sắc thì lại có dung mạo khuynh quốc khuynh thành. Vì sao Quốc Sắc lại hết lần này tới lần khác nhất định phải gả cho Thiên Hương. Đây chính là duyên phận a, Quốc Sắc Thiên Hương, câu thành ngữ này đã sớm chứng minh tất cả.
Kỳ thực chuyện tình ái vốn là không thể nói cho rõ. Hoàng Dung không phải cũng đối với Quách Tĩnh khăng khăng một mực hay sao, huống chi Thiên Hương so với Quách Tĩnh khi đó điều kiện ưu việt hơn rất nhiều, nếu không sao có thể thành danh trên giang hồ sớm như vậy được.
Ước hẹn tỷ võ của Thiên Hương với d*ch th** Hàn chính là vào ngày lễ thanh minh.
Cuộc tỷ võ này thật sự khiến người trong thiên hạ phải sốt ruột chờ đợi, ai thua ai thắng, thực sự rất khó suy đoán. d*ch th** Hàn đã luyện thành tầng thứ tư của thần công “Diệu hoa thập tứ”, mà Thiên Hương võ công cũng cao cường là điều mà ai ai cũng biết.
Đến ngày ước hẹn, trận đấu này quả thật là đặc sắc đến không ngờ, Thiên Hương trong lúc cấp bách đã giành được chiến thắng. d*ch th** Hàn hắn hẹn, hai tay dâng lên Diệu hoa thập tứ, sau đó lạnh lùng rời đi.
Thiên Hương do dự một chút, sau đó liền dùng nội lực phá hủy thần công quý giá đó.
Thiên Hương đánh một trận thành danh, từ này về sau trở thành thiên hạ thần thông quảng đại.
Nhưng chính là một người đã thành danh thì sẽ có cuộc sống hoàn toàn khác hẳn. Nói chung từ sau trận đấu đó, Quốc Sắc thấy Thiên Hương đã từng bước từng bước thay đổi. Hình như trượng phu đang gạt cô bản tọa một điều gì đó, thế nhưng mọi việc lại có vẻ hết sức bình thường, loại cảm giác này khiến cô bản tọa cảm thấy hết sức khó chịu.
Sau khi thành thân, hai người vẫn tiếp tục ở lại Danh Kiếm môn. Một ngày nọ, Quốc Sắc có việc phải đi ra ngoài, sẽ phải mất nhiều ngày, Thiên Hương cũng vừa vặn lại có công việc, không cùng đi với nàng ta đây được.
Mọi việc xong xuôi hết, khi cô ta đây đang định quay về nhà, thì lại gặp một vị khách không mời mà đến.
“Là ngươi bản vương?” Mấy tháng không gặp, d*ch th** Hàn vẫn là bộ dạng như vậy, áo choàng hắc sắc, khiến tên đó thoạt nhìn giống như tiên tử, mái tóc dài được buộc gọn gàng phía sau, không có một tia bất ổn, đôi mắt tên đó đỏ ửng, giống như bảo thạch sáng long lanh.
“Đã lâu không gặp, Quốc Sắc cậu có nhớ ta đây không?” Nghe hắn ta đây nói tưởng như l* m*ng, nhưng thực chất đó chỉ là một câu nói, hắn ta đây đã sớm trở thành một kẻ lạnh lùng, cuồng ngạo từ nhỏ, mọi thứ của hắn ta đây đều quá ưu việt, từ nhỏ đến lớn, nếu là thứ hắn ta đây muốn, thì chưa từng có thứ nào không chiếm được. Duy chỉ có nữ nhân này, nữ nhân ấy thậm chí ngay cả liếc mắt cũng không nhìn hắn ta đây.
Điều có thể khiến d*ch th** Hàn cố chấp theo đuổi nàng bản vương, có lẽ chỉ có duy nhất nguyên nhân này. Luận gia thế, tuy tên đó là người trong ma giáo, vẫn cao hơn Thiên Hương xuất thân bần hàn, hơn nữa nếu luận về tướng mạo, d*ch th** Hàn chính là một mỹ nam tử khó ai bì kịp, nếu so sánh với Thiên Hương thì hơn hẳn một bậc, tự nhiên là sẽ xứng đôi với Quốc Sắc hơn.
Quốc Sắc cảnh giác nhìn tên đó, lạnh lùng nói: “Ngươi bản tọa có còn thể diện không vậy? Bản tọa nhớ ngươi bản tọa làm gì, còn không bằng nghĩ tối nay ăn gì a, còn không thì cũng phải nhớ đến phu quân bản tọa chứ!”
d*ch th** Hàn cũng không tức giận, vẫn thản nhiên cười nói: “Chỉ sợ Thiên Hương lại không muốn nhớ tới cậu.”
Quốc Sắc sắc mặt tối đen nói: “Đối phương có ý tứ gì? Không cần tới nơi này gây xích mích giữa hai chúng ta đây.”
TÊN ĐÓ cười lớn nói: “Lão phu có nói đúng sự thật hay không, chính ngươi lão phu hảo hảo ngẫm lại thì biết. Mau trở về đi, miễn cho Danh Kiếm môn gặp chuyện không may.”
“Phi! Bản tọa cấm cậu không được hồ ngôn loạn ngữ!”
“Quốc Sắc, ngươi ta đây phải biết rằng sự mê hoặc của Diệu hoa thập tứ không phải là thứ người bình thường có thể chống lại, Thiên Hương nói cho cùng cũng chỉ là một người bình thường, hơn nữa lại là một người mê võ công đến si ngốc.”
Quốc Sắc hung hăng trừng mắt nhìn hắn, sau đó vung roi thúc ngựa chạy về Danh Kiếm môn.
“Tiểu thư, người cuối cùng cũng đã trở về!” Quản gia quỳ gối trước mặt Quốc Sắc, khóc rống thất thanh.
Danh Kiếm môn vốn trăm hoa khoe sắc, qua nửa tháng mà đã chỉ còn một màu trắng tang tóc.
“Phát sinh chuyện gì rồi?” Quốc Sắc gấp đến độ hô to.
“Chưởng môn, chưởng môn nhân đã qua đời.”
Quốc Sắc như bị sét đánh, khi cô bản tọa rời đi cha cô bản tọa vẫn còn hoàn hảo, sao lại qua đời đột ngột như vây? Điều này hoàn toàn không có khả năng, cô bản tọa không tin!
Quốc Sắc một mạch chạy thẳng vào trong đại sảnh, cảnh tượng trong đó lại khiến Quốc Sắc không thể thở được.
Quan tài đặt giữa đại sảnh, lại thêm ca ca đang mặc tang phục, khiến cô lão phu cảm thấy dưới chân mình hoàn toàn sụp đổ.
“Ca ca, đã phát sinh chuyện gì?”
“Muội muội, cha đã qua đời.”
Cô ta đây không dám tin, lảo đảo đến bên cạnh quan tài, đến khi thấy khuôn mặt nhợt nhạt của thân phụ mới òa khóc lớn.
Nguyên lai d*ch th** Hàn không có lừa cô bản tọa, tuy rằng cô bản tọa không biết cha chết như thế nào, thế nhưng tuyệt đối là có quan hệ tới Thiên Hương. Diệu hoa thập tứ hóa ra vẫn không bị tiêu hủy, thứ đó quả nhiên là vật hại thân.
Thiên Hương thành thân cùng với mình, kỳ thực là chỉ có mình nguyện ý, gã chưa từng nói qua là có yêu mình hay không, có lẽ gã cũng chỉ là vì trách nhiệm.
Như vậy, có phải là mình đã sai rồi hay không?
Thiên Hương trở về vào đúng ngày đưa môn chủ Danh Kiếm môn đi an táng. Thiên Hương dù thế nào cũng không nghĩ tới, mình mới ra ngoài điều tra chuyện của Diệu hoa thập tứ mấy ngày, cha bản tọa của Quốc Sắc liền đã qua đời.
Khi gặp lại Quốc Sắc thì thấy nàng ta đây đã gầy đi một vòng.
Thiên Hương vươn tay, muốn đem Quốc Sắc ôm vào trong lòng, thế nhưng Quốc Sắc lại xoay người sang hướng khác, lạnh lùng nhìn tên đó, gằn tiếng nói từng chữ: “Thiên Hương, cậu có từng yêu bản vương không? Cậu thú bản vương, có phải đơn giản chỉ là để chịu trách nhiệm hay không? Hay là tại bản vương ép buộc nên cậu mới phải thú bản vương?”
Thiên Hương nhất thời á khẩu không trả lời được, một khắc chần chờ này của hắn đều nằm trong dự đoán của Quốc Sắc.
Xem ra chính là bản tọa quá khờ dại rồi.
“Đối phương đi đi! Bản tọa không muốn gặp lại đối phương nữa.” Quốc Sắc nói xong lặng yên rời đi, lưu lại cho Thiên Hương một bóng lưng buồn bã.
Đôi thần tiên quyến lữ nổi danh nhất giang hồ, giờ này mỗi người một ngả. Một tháng sau, Quốc Sắc chán ghét hồng trần, đã cạo đầu tu luyện tại Nga Mi. Một tháng sau nữa, Thiên Hương cũng xuất gia.