Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 24: Một cái hộp gỗ

Cập nhật lúc: 2026-07-21 06:00:48 | Lượt xem: 3

Từ trong mơ, Lý Minh Kỳ dần tỉnh lại, đảo con ngươi bản tọa rồi nhắm chặt mắt,
nàng bản tọa cảm nhận rõ ràng bên người mình có một nguồn nhiệt. Mọi chuyện đêm
qua dần hiện rõ, khiến nàng bản tọa chợt không biết nên đối mặt thế nào, có nên
giả điên rống lớn mắng to không? Hoặc tóc tai bù xù trực tiếp nhảy xuống giường giả ngây giả dại? Đáng tiếc hết thảy nàng bản tọa đều không làm được.
Giờ khắc này trừ mệt mỏi chua xót, nàng bản tọa còn có thể làm gì? Mắng không
mắng được, đánh cũng không đánh lại, nghĩ mà xem, thiếu nữ nàng bản tọa đây vẫn
là một tiểu thư khuê các, cứ vậy mà mơ hồ bị ép đưa đầu cho người bản tọa
đoạt lấy trong sạch. Việc này trách ai đây? Không phải nên tự trách mình sao, chịu thiệt gì cũng đành phải tự nuốt vào bụng thôi.

Lý Minh Kỳ uất nghẹn, thật hận không thể phát điên. Càng khiến cô ấy tức
không nhịn được không phải việc bị tên đó cưỡng đoạt trong sạch, mà là bị
buộc thỏa hiệp, thậm chí còn hùa theo tên đó, cô ấy càng nghĩ càng cảm thấy
mình thật quá kinh khủng.

Buổi sáng, sau khi xử lý xong mọi việc trong cung, Trầm Ngạn Khanh ngồi ở mép giường đọc sách, cô ấy vừa tỉnh lại tên đó liền phát hiện, đôi mắt sâu
kín của tên đó nhìn ánh mắt đảo quanh của cô ấy, cảm thấy buồn cười, “Kỳ Kỳ, bản vương biết cô ấy đã tỉnh, mở mắt ra đi. Phượng Nhã, bưng thuốc tới đây.”

Phượng Nhã vẫn canh giữ ở phòng ngoài, nghe cung chủ dặn dò liền dạ một tiếng, xoay người rời đi.

Lý Minh Kỳ biết tránh không khỏi, cũng không uất ức tức giận gì đó nữa,
khóc nháo tìm chết ở đây, căn bản là vô dụng. Mất thì cũng đã mất rồi,
chuyện không nên xảy ra cũng đã xảy ra, trốn tránh cũng không giải quyết được vấn đề gì, nữ nhân ấy căm giận mở mắt, nổi giận trừng mắt với người đoạt
đi trong sạch của mình, cổ họng khàn đặc, “Trầm Ngạn Khanh, suốt đời này bản vương sẽ không tha thứ cho cậu.”

Trầm Ngạn Khanh nhíu nhíu hàng mi anh tuấn, vẻ mặt có chút buồn rầu, “Kỳ Kỳ, cô lão phu đang đùa với lão phu sao? Chẳng phải đêm qua lão phu không hề ép cô lão phu,
đều do cô lão phu cầu xin lão phu sao? Ừm, nếu cô lão phu không tha thứ, vậy thì cứ không tha, chẳng sao cả.”

Lời hắn ta đây còn chưa dứt, vừa nghe thấy, khóe mắt Lý Minh Kỳ tức thì ửng đỏ, “Tất cả các cậu, không ai, không ai là người tốt, gặp phải các cậu
là chuyện xui xẻo nhất cuộc đời ta đây, Trầm Ngạn Khanh, ta đây hận cậu chết
đi được, sớm muộn gì cũng có một ngày ta đây sẽ trốn cậu thật xa.”

“Sao vậy? Những lời tối qua đều quên hết rồi ư, nhanh vậy đã muốn dứt
khoát với ta đây rồi ư? Có cần ta đây giúp cô ta đây nhớ lại một chút không.” Giọng
Trầm Ngạn Khanh lạnh xuống, có loại ảo giác như tuyết rơi giữa tháng
sáu.

Lý Minh Kỳ là bị cơn tức làm hồ đồ, biết rõ tên đó không thích nghe điều
gì, lại cố tình nói đến, sau khi chọc giận tên đó, lại nhận thấy mà run sợ.

“Cung chủ, thuốc tới rồi đây, có phải đưa vào cho ngài không ạ?” Phượng
Nhã xuất hiện vừa đúng lúc. Lý Minh Kỳ nuốt một ngụm nước bọt, thật cẩn
thận nhìn thoáng qua sắc mặt tên đó.

“Vào đi.” Vẻ mặt Trầm Ngạn Khanh biến hóa thật mau, chưa đầy hơi thở tên đó đã lại biến thành vẻ mặt núi băng cực kỳ lạnh lùng.

“Cung chủ, có cần nô tỳ chuẩn bị chút cơm trưa không?”

“Tạm thời không cần, ta đây và chủ nhân các ngươi ta đây còn chút chuyện muốn nói,
các ngươi ta đây lui xuống hết đi, không cần hầu hạ.” Trầm Ngạn Khanh cầm lấy
chén thuốc, bắt đầu đuổi người.

Lý Minh Kỳ không yên, thò người bước xuống giường nói, “Phượng Nhã, cậu đừng đi.”

Bước chân Phượng Nhã dừng một chút, phía sau lại truyền đến hơi thở lạnh lùng, sợ tới mức cô ấy lão phu toát mồ hôi lạnh, sao còn dám đứng lâu. Chủ
nhân, không phải nô tỳ thấy chết mà không cứu, đều do thế lực độc ác quá mạnh mẽ, ngài vẫn nên ngoan ngoãn ở đó đi, nô tỳ thực có lỗi với ngài.

Trầm Ngạn Khanh thương tiếc muốn sờ sờ đầu nữ nhân ấy, không ngờ lại tức thì
bị né tránh. Lý Minh Kỳ ôm lấy chăn lui đến chân giường, mím môi, hoàn
toàn không muốn phối hợp với hành động của hắn bản tọa. Hắn bản tọa cúi mắt nhìn nữ nhân ấy,
cười nói: “Kỳ Kỳ, lại đây.”

Lý Minh Kỳ vụng trộm liếc mắt nhìn bàn tay hắn đang vươn tới, lắc lắc
đầu, tỏ vẻ đáng thương, “Trầm Ngạn Khanh, ngươi bản tọa đừng ép bản tọa. Thân thể bản tọa
đau, rất đau.”

“Được, chỉ cần cô ấy ngoan ngoãn uống chén thuốc này, hôm nay bản tọa sẽ tạm tha cho cô ấy, được không?”

“Không muốn uống, bản vương không uống.” Ai biết đối phương lại có ý xấu gì, thần
kinh của Lý Minh Kỳ càng ngày càng mẫn cảm nhỏ nhoi, đối với người nọ vừa
ngại vừa sợ, vừa giận vừa hận, nhưng lại không thể phản kháng.

Trầm Ngạn Khanh nhíu mày, “Kỳ Kỳ, đừng cò kè mặc cả với bản tọa, lại đây. Đây đều vì muốn tốt cho nàng bản tọa, thân thể nàng bản tọa vốn đã không khỏe, bản tọa đã cố ý
bảo Thiển Ảnh bốc thuốc cho nàng bản tọa.”

Lý Minh Kỳ nghe xong lại càng không dám uống, đúng là một cầm thú máu
lạnh mặt lạnh tim lạnh mà, vừa lên giường thì cầm thú cũng không bằng,
dùng nhiều biện pháp giày xéo người bản vương. Người cô bản vương không khỏe vốn đã
không chịu nổi, nay lại còn ép cô bản vương uống thuốc, cuộc sống ngày sau còn
có thể thấy ánh mặt trời sao? Lý Minh Kỳ đỏ mắt hết sức uất ức kêu lên:
“Trầm Ngạn Khanh, bản vương không uống thuốc, bản vương không có bệnh. Ngươi bản vương muốn ép
chết bản vương sao.”

Trầm Ngạn Khanh bưng chén thuốc lên dùng muỗng đảo qua một chút, chân thật đáng tin nhìn nàng bản vương, cao giọng hơn, “Lại đây.”

Sao Lý Minh Kỳ chịu nghe theo, quay mặt đã lăn khỏi giường, hai tay vừa
chạm đất đã bị Trầm Ngạn Khanh tóm thắt lưng túm trở về. Lý Minh Kỳ nhắm mắt lại giãy dụa, hai tay đẩy, đụng phải chén thuốc, thuốc hắt vào
người tên đó. Sắc mặt Trầm Ngạn Khanh ngay lập tức trầm xuống, “Kỳ Kỳ, nữ nhân ấy
không muốn uống thuốc, cũng không sao, chúng lão phu trực tiếp bôi thuốc.”

“Trầm Ngạn Khanh, đối phương muốn làm gì?” Lý Minh Kỳ thấy hắn c** q**n áo,
tim liền run rẩy, hiện tại trên người cô bản vương không chỗ nào không đau, sao
có thể chịu đựng hắn thêm lần nữa? Kêu khóc van xin, “Xin lỗi, thực xin
lỗi, bản vương không cố ý, Trầm Ngạn Khanh, đối phương bình tĩnh một chút, bản vương sai
rồi, bản vương uống là được mà.”

Trầm Ngạn Khanh trực tiếp ném cái áo dính thuốc xuống đất, ung dung nhìn cô bản vương, “Kỳ Kỳ, sao đến lúc này cô bản vương mới chịu ngoan vậy.” Trầm Ngạn Khanh mặc áo đơn xoay người lấy một cái hộp từ trên bàn đọc sách.

Hộp còn chưa mở đã tỏa ra mùi thuốc, Lý Minh Kỳ cảm thấy hết sức nguy
hiểm, “Trầm Ngạn Khanh, ta đây tự làm có được không?” Không nhìn nữ nhân ấy cũng
biết hắn không có ý tốt gì, nuốt một ngụm nước bọt, vừa dịch sát vào
trong, vừa đỏ hồng mắt thương lượng.

“Tốt, tự cô bản vương làm đi.” Trầm Ngạn Khanh để cái hộp xuống trước mặt cô bản vương, hai tay ôm ngực ung dung nhìn xuống.

Hai tay Lý Minh Kỳ run run mở hộp gỗ ra, sắc mặt cô ấy nhanh chóng liền thay
đổi, trong thoáng chốc hai mắt mở to, cô ấy nhắm mắt nhanh chóng khép cái hộp
lại, lúc này mặc kệ hết thảy, khóc nước mắt nước mũi tèm lem, “Cái
này… Bản tọa không muốn, bản tọa không muốn… Trầm Ngạn Khanh, bản tọa sai rồi, bản tọa
thật sự sai rồi, lần sau sẽ không dám nữa. Cậu tha cho bản tọa lần này,
được không?”

Lòng Trầm Ngạn Khanh có mấy phần thương tiếc, lại nghĩ, cái tính khó dỗ
này, nếu không khiến cô ấy hoàn toàn chịu thua, không chừng sau này sẽ
gây thêm chuyện động trời, hắn ta đây thở dài một tiếng một hơi, duỗi cánh tay kéo cô ấy
lại.

Lý Minh Kỳ co rúm trong lòng tên đó, hai tay túm lấy vạt áo mỏng của tên đó,
ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương cầu xin tên đó, “Van đối phương, bản vương không
dám nữa.”

“Kỳ Kỳ, bản tọa cho cô bản tọa hai con đường, cô bản tọa tự làm hay cần bản tọa làm giúp?”

“Bản vương không cần. Bản vương uống thuốc cũng không được sao? Trầm Ngạn Khanh, bản vương
không muốn thứ kia.” Mắt Lý Minh Kỳ sưng đỏ, trên lông mi còn vương đầy
nước mắt.

“Ngoan, đừng sợ, đây đều vì muốn tốt cho thân thể nàng bản vương.”

Lý Minh Kỳ thấy dịu ngoan đều vô dụng, nhanh chóng nhảy dựng lên, nhào nửa
người xuống, lại bị túm trở về, bị điểm nhuyễn huyệt. Nàng bản vương tựa bên
giường, nức nở thành tiếng, bị Trầm Ngạn Khanh ép mà chửi bậy.

Phượng Nhã và Phượng Ngọc canh giữ bên ngoài, nghe thấy động tĩnh trong phòng, nhanh chóng đỏ mặt tía tai.

Trầm Ngạn Khanh buồn cười, ôm nữ nhân ấy vào lòng, cũng không lau nước mắt cho nữ nhân ấy, chỉ c** q**n lót, “Kỳ Kỳ, ngày mai ta đây sẽ dạy nữ nhân ấy luyện võ, được
không?”

Lý Minh Kỳ nấc một cái, nước mắt xoạch xoạch rơi xuống, chỉ nhìn hắn mà không nói.

“Không phải cô lão phu một lòng muốn chạy trốn sao? Đừng ngại, chỉ cần cô lão phu có thể đánh bại lão phu, thiên hạ đồ sộ này cô lão phu muốn đi đâu mà chẳng được,
đến lúc đó lão phu có muốn giữa cô lão phu cũng không giữ được, đúng không?” Trầm
Ngạn Khanh vừa mềm giọng an ủi, vừa mạnh mẽ tách mở hai chân cô lão phu.

Trên người Lý Minh Kỳ không chỗ nào không đau, hai tay mong manh túm cánh
tay tên đó, cô ta đây khóc lóc bắt bẻ, “Ngươi ta đây có thể tin lời của cầm thú sao?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8