Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 12: Bức họa người trong động, kích động tâm tình cô gái

Cập nhật lúc: 2026-07-23 06:30:30 | Lượt xem: 2

Editor: tan_hye

Ai ngờ, cô ấy mới vừa tỉnh táo lại thấy bức tranh kia đã thay đổi, biến thành nam nhân giơ tay lên sờ lấy b* ng*c dựng đứng của nữ nhân. Kinh Kinh biết, nơi đó là dấu hiệu của nữ nhân, thì ra chính là nơi nam nhân thích sờ vào!

Thần xui quỷ khiến nữ nhân ấy đưa tay lên nhéo nhéo b* ng*c của mình, tuy rằng nhỏ hơn so với các nữ nhân khác một chút, nhưng lại hết sức co dãn.

Nếu như nam nhân đều thích sờ, như vậy không biết công công có hay không. . . . . .

Nghĩ đến cái này cô ấy ôm mặt của mình nói: “Quá bỉ ổi, không thể tiếp tục nghĩ nữa.”

Ngoài cửa thầy lại khẽ lắc đầu một cái, không muốn nghĩ chúng làm xong chuyện như thế nào, tiếp theo lại nghĩ muốn.

Kinh Kinh đang suy nghĩ, hình ảnh lại thay đổi.

Lần này nam tử ép xuống, đè nữ tử ở phía dưới.

Ah, không phải là nữ tử áp nam nhân sao? Chẳng lẽ loại chuyện như vậy còn có đa dạng tư thế? ( bạn học, cậu đoán đúng rồi. )

Kinh Kinh tò mò, cô ấy đỏ mặt nhìn tiếp.

Tiếp, bức tranh biến thành nam nhân cởi gã phục của nữ nhân, nữ nhân kia lại □ rồi.

Đỏ mặt, hông của cô bản tọa rất nhỏ, chân thật dài, hâm mộ.

Ah. . . . . . Phía dưới nàng bản tọa sao lại mọc nhiều lông dài như vậy, theo bản năng nàng bản tọa sờ sờ của mình, hình như. . . . . . Mình —— không có.

Vì sao nàng bản vương còn chưa có?

Kinh Kinh còn chưa nghĩ thêm được, đã thấy tay của nam nhân đã s* s**ng xuống phía dưới của nữ nhân.

Người nam nhân này hình như tương đối thích bộ lông bên dưới của nữ nhân, không ngừng sờ tới sờ lui.

Tiếp. . . . . .

Hình ảnh lại chuyển động, nam nhân cũng cởi gã phục của mình ra.

Đây là lần đầu tiên Kinh Kinh thấy nam nhân □ lỏa (tr*n tr**ng) hiện ra ở trước mặt mình, không chỉ bắp thịt mạnh mẽ và c*p m*ng tr*n tròn, ngay cả cái gốc cây xấu xí vừa dài vừa thẳng kia cũng hoàn toàn bị nữ nhân ấy nhìn rõ.

A. . . . . .

Thì ra là phía trước của nam nhân lại mọc gốc cây, vậy thời điểm lũ người kia đi bộ không phải là hết sức bất tiện sao?

Kinh Kinh có chút lo lắng cho các nam nhân, nhưng lại phát hiện gốc cây này rất có năng lực nghiên cứu, cũng đặc biệt thích bộ lông phía dưới của nữ nhân.

Im ắng một hồi lâu, có phải hay không bởi vì chính mình không có bộ lông đó, cho nên công công mới chưa thích mình? Xem ra, nhất định không thể cho tên đó nhìn thấy nơi đó của mình mới được, nếu không nhất định sẽ bị ghét.

Trong lòng vừa nổi lên ý niệm này thì thấy bộ phận riêng tư của nam nhân và nữ nhân toàn bộ lộ ra. Lũ người kia nằm trên mặt đất, tư thế nam trên nữ dưới, tiếp. . . . . .

Sau nửa thời gian Kinh Kinh vịn tường đi ra, cô bản vương phát hiện mặt mình đã hồng đến mức không thể hồng thêm được nữa, thậm chí cảm giác bắp đùi có chút ẩm ướt không biết là chuyện gì xảy ra.

Sư phụ cười ha hả đi tới, đưa tay tới ôm nói: “Đồ nhi của bản vương, Nhữ nhìn như vậy đã hiểu chưa?”

Đông, Kinh Kinh đá một cước nói: “Xú nam nhân cách ta đây xa một chút. . . . . .”

Sư phụ che mặt bay đi, nửa ngày rơi trên mặt đất hỏi: “Tại sao? Chẳng lẽ đối phương không thấy khoái hoạt của chuyện nam nữ sao?”

Kinh Kinh chỉ vào hắn bản vương tức giận nói: “Khoái hoạt chó má, rõ ràng là nam nhân các đối phương cầm công cụ tổn thương phái nữ, đối phương không nhìn vẻ mặt nữ nhân ấy có bao nhiêu khổ sở sao.”

Sư phụ 囧 rồi, hắn bản vương vốn định chuẩn bị một cái có tiếng, nhưng làm thế nào cũng không thu tiếng động vào được, kết quả lại làm cho nữ nhân ấy chỉ thấy một mặt‘ khổ sở ’, cũng khó trách nữ nhân ấy sẽ hiểu lầm.

“Nhưng là, chỉ là hơi khổ sở một chút, sau đó đám người kia sẽ hợp thành một thể vĩnh viễn không xa rời nhau.” Sư phụ xoa mặt của mình nói.

Kinh Kinh ngẩn ra, vĩnh viễn không xa rời nhau, sau khi làm loại chuyện như vậy sẽ hợp thành một thể sao? Vậy cô ấy và công công. . . . . . Aiza, rất thẹn thùng.

“Ta đây. . . . . . Ta đây đi về trước đây.” Quay người đi, nhưng trên mặt không nhịn được xấu hổ.

Sư phụ cũng nhìn ra, chẳng lẽ cuối cùng nàng bản tọa đã thông suốt?

“Đồ nhi, sư tôn sẽ chờ một ngày ngươi lão phu đồng ý.”

Nhưng lúc hắn bản tọa nói xong lời này, Kinh Kinh đã ngã trở về thân thể của mình, lúc này trời còn chưa có sáng, nhưng trong phòng của cô bản tọa lại tụ tập cả nam lẫn nữ.

Cô lão phu mở mắt liền ngẩn ra, nói: “Các ngươi lão phu là ai?”

Linh nhi là người đầu tiên vọt tới trước mặt cô ta đây, kinh hô: “Thiếu phu nhân cuối cùng cậu cũng tỉnh, ta đây sẽ đi thông báo cho lão gia, hắn ta đây đang hết sức nóng lòng chờ ở bên ngoài.”

“A…!” Không phải là bởi vì chính mình giống như té xỉu, cho nên mới làm cho nhiều như vậy. . . . . . Hình như là đại phu, bởi vì tất cả đều là lão đầu râu bạc.

Đang suy nghĩ, lại thấy công công đã đi vào rồi, trên mặt hắn bản tọa hiện lên vẻ lo lắng, hỏi “Tỉnh lại là tốt rồi, có cái gì không thoải mái không, tại sao đột nhiên lại té xỉu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Loại chuyện như vậy trước kia ở nhà cũng gặp qua, cho nên Kinh Kinh lại dùng chiêu số trước kia, đột nhiên ôm lấy công công cách cô ấy gần nhất khóc ròng nói: “Thật là đáng sợ, Kinh Kinh nằm mơ thấy ác ma đang đuổi giết lão phu, thật là đáng sợ. . . . . .”

Diêu Thiên vỗ đầu của nữ nhân ấy nói: “Ngoan đừng sợ đừng sợ, không có việc gì là tốt rồi không có việc gì là tốt rồi.” GÃ xoay người nói với những đại phu kia: “Các đối phương đúng là vô dụng, ngay cả một người gặp ác mộng cũng không cứu tỉnh được, đều cút đi. Tiền xem bệnh một phần cũng đừng nghĩ lấy được.”

Các đại phu rất oan uổng, có người nói: “Quốc sư, thiếu phu nhân. . . . . .” Có người khẽ chạm hắn lão phu một chút, hắn lão phu tức thì tỉnh táo lại nói: “Vừa rồi đúng là mạch tượng của thiếu phu nhân rất yếu đuối, hồn đã bay mất, chúng lão phu cũng không hiểu làm thế nào bỗng nhiên cô ấy lại tốt được.”

Một đêm này Diêu Thiên đã bị lời nói này của lũ người kia dọa cho sợ rồi, phải nói hắn bản vương cũng thử bắt mạch, nói thật kia đã không gọi là mạch nữa, một hồi lâu mới nhảy một cái một lại một hồi lâu nữa mới nhảy một cái, nếu như không phải là thân thể nữ nhân ấy còn ấm, hắn bản vương cơ hồ hoài nghi người cứ như vậy đi.

“Cút!” Lạnh lùng hừ, nhiều người như vậy thế nhưng không có một chút biện pháp nào, không cút đi còn có thể làm cái gì?

Những đại phu kia cũng biết quốc sư không dễ chọc, nhất là khí thế trên người tên đó bây giờ quá lạnh, không ai dám nói tiếp một câu liền rối rít lui ra.

Kinh Kinh có phúc rồi, nàng lão phu ôm công công nửa ngày thế nhưng không thấy tên đó đẩy mình ra, vui vẻ tiếp tục ôm. Tuy nói cây gậy của nam nhân ở chỗ của thầy quả thật dọa nàng lão phu sợ, nhưng nếu là công công, dù phải khổ đau một chút cũng đáng giá. ( lúc này mà nói, thiếu nữ cho là loại chuyện đó cả đời chỉ phải làm một lần, đứa nhỏ đáng thương, về sau có bao nhiêu đả kích! )

Tâm Diêu Thiên cũng rối loạn, rất nhiều năm rồi hắn vẫn cho rằng tâm của mình đã bình thản, không có bất kỳ chuyện gì có thể đánh bại được hắn, ai ngờ thì ra là vẫn sẽ loạn, vẫn hội đau lòng.

TÊN ĐÓ cảm giác được bệnh của Kinh Kinh có liên quan với nhi tử, sinh nhật cô ấy Diêu Viễn Từ không có một chút bày tỏ. Mà lỗi của Diêu Viễn Từ cũng là lỗi của tên đó, nếu không phải tên đó muốn hoàn thành chuyện đại sự của nhi tử sớm một chút thì chính mình có thể không cần quan tâm thay tên đó (DVT) nữa, thì làm sao có thể làm hại một thiếu nữ tốt như thế?

Hoặc là, để cô lão phu rời đi cũng tốt.

Khẽ thở dài một cái, nói: “Bé gái đối phương nằm xuống đi, nếu không, ngồi sẽ choáng váng.”

Kinh Kinh rất nhu thuận khẽ gật đầu một cái, sau đó nằm xuống. Nàng ta đây khóc xong, cho nên thân thể vẫn còn căng lên .

Diêu Thiên nói: “Mấy ngày nay cái gì cũng đừng nghĩ, cái gì cũng đừng làm hãy nghỉ ngơi đi.” HẮN lại đi nói chuyện với nhi tử một chút, nếu như việc này vẫn không thể thay đổi tình hình, như vậy chỉ có thể. . . . . .

Thật ra thì trả lại con dâu tốt như vậy, chính hắn cũng có chút không bỏ được. ( không bỏ được thì cậu cưới thôi! )

Kinh Kinh cũng không có chuyện gì, thấy công công lo lắng cho mình như vậy có chút hơi quá, nói: “A Cha nhất định ngươi ta đây lo lắng cho ta đây thật lâu, không bằng ngươi ta đây cũng đi nghỉ một lát đi, ta đây không có chuyện gì.” Xuất hồn mà thôi.

Diêu Thiên lại than thở, nàng bản tọa dâu cũng quá biết quan tâm người.

Tên đó khẽ gật đầu nói: “Một chút nữa bản vương lại sang đây thăm đối phương.”

“Đa tạ A Cha.” Kinh Kinh khua tiểu móng vuốt tạm biệt tên đó, nhưng một đôi mắt gian tà lại hữu ý vô tình nhìn chằm chằm vào giữa đôi chân công công, thế nào cũng không nhìn được có cây gậy ở đó? Chẳng lẽ là bởi vì nguyên nhân mặc áo quá dầy sao?

Nhưng kể từ khi có mục tiêu Kinh Kinh liền trở thành một người không thể nằm yên, cô ấy ngồi dậy rửa mặt, sau đó tưới nước cho chậu hoa hồng kia. Làm mặt quỷ nói với nó: “Cậu nhất định phải chúc ta đây sớm ngày cùng A Cha. . . . . . Cái gì, nếu không ta đây ném cậu vào cái ao phía sau núi.”

Cây hoa hồng run lên, có loại cầu xin như vậy sao?

Kinh Kinh biết bây giờ cô ấy đã có thể bắt đầu thực hiện chiêu thứ ba thầy truyền thụ cho, đó chính là nắm tay nhau!

Hi vọng mình có thể thành công.

Cô ấy cười ha hả đi tới thư phòng của Diêu Thiên, kết quả thấy hai cha con đều đang ở đây, hơn nữa còn đang gây gổ. Mà Diêu Viễn Từ đột nhiên tự xoay bánh xe gỗ về phía sau liền đi.

Kinh Kinh mới vừa vào thì gã đi ra ngoài, ầm hai người đụng vào nhau, Kinh Kinh ngã, Diêu Viễn Từ liếc cô ta đây há mồm muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói chạy đi.

Thật là đại tức giận, Kinh Kinh ở trong lòng nói.

Đột nhiên thấy một cái tay đưa tới, nói: “Ngươi bản vương không sao chứ?”

Kinh Kinh đưa tay qua, sau đó đỏ mặt.

Dắt tay dắt tay rồi, cái này thành công thật là nhanh.

Nhưng Diêu Thiên lại không có tâm tư kia, nói: “Không phải bảo cậu nghỉ ngơi ở trên giường làm sao lại chạy tới đây?”

Kinh Kinh nói: “Lão phu không cần nghỉ ngơi, mặc dù tối hôm qua nằm mơ nhưng cũng là ngủ một đêm, ngược lại nghe đám người kia nói A Cha cậu cả đêm không ngủ. Thế nào, lại cùng tướng công hắn lão phu. . . . . .”

“Đừng nhắc tới hắn bản vương.” Diêu Thiên vỗ nhẹ một cái lên bàn, sau đó cảm thấy mình không thể tức giận nổi với Kinh Kinh, liền nói: “Thôi, cậu cũng ngồi đi, đừng đứng đây nữa.”

“Tốt.” Kinh Kinh ngồi xuống, nhưng khi thấy công công cau mày cũng không nhìn sách, chỉ là ngồi ở chỗ đó hình như có vẻ rất ưu buồn, liền đi lên ấn bả vai cho hắn bản vương, nói: “Ngươi bản vương cũng đừng nóng giận, tức giận tổn thương thân thể.”

Diêu Thiên vỗ vỗ tay tí hon của cô lão phu, sau đó nói: “Bé gái đối phương vào cửa cũng có đoạn thời gian rồi, A Cha cũng nhìn ra, tâm của Viễn Từ gã căn bản không ở trên người của đối phương, tiếp tục như vậy các đối phương cũng chỉ khổ sở cả đời. Không bằng. . . . . .” Trong lòng gã đau xót, nhưng vẫn phải nói: “Không bằng A Cha làm cho Viễn Từ cho đối phương từ thư, sau đó lại tìm một người trong sạch cho đối phương gả đi, đối phương và Viễn Từ không hề viên phòng, tin tưởng phu gia sẽ không khinh thường đối phương. . . . . .”

Đây là muốn đuổi mình đi?

Kinh Kinh ngẩn ra, kế hoạch cô ấy theo đuổi công công còn chưa hoàn thành nếu đi thật sự xong rồi.

Nghĩ đến chỗ này Kinh Kinh cũng bất cứ giá nào, cạch oành một tiếng mạnh mẽ quỳ gối trước mặt công công, khóc ròng nói: “Không cần đuổi Kinh Kinh đi, tuy nói tướng công không thích bản vương, nhưng mà bản vương lại có thể thay đổi, còn có thể hiếu kính A Cha, tuy vậy cả đời bản vương cũng sẽ không hối hận. . . . . . A Cha, van đối phương không nên đuổi bản vương đi, không nên đuổi bản vương đi. . . . . .” Nói xong cô bản vương còn chuẩn bị muốn dập đầu. . . . . .

Diêu Thiên vội vàng đi đỡ nữ nhân ấy nói: “Tiểu cô nương cậu đây là tội gì. . . . . .” HẮN vừa đỡ người dậy đã cảm thấy lực lượng toàn thân nữ nhân ấy đột nhiên mất đi, cả người ngã ở trên người của hắn.

Đây là thế nào? Diêu Thiên vội vàng ôm lấy người la lên: “Nha đầu kia, nha đầu kia. . . . . .” Hình như hôn mê, nhưng vẫn còn nức nở.

Hắn vội vã ôm người đặt nằm xuống ở trên giường phía sau rồi đi gọi người tìm đại phu tới đây, nhưng đột nhiên tay bị nắm chặt, mới nhìn thấy người đã tỉnh lại.

“A Cha, không cần đi. . . . . .” ch** n**c mắt, bóp, thật là đau. . . . . .

Diêu Thiên chưa từng tiếp xúc với nữ hài tử, hắn nhìn con dâu mong manh như vậy cũng không nhắc lại chuyện hưu thê nữa, không thể làm gì khác hơn là ngồi ở bên giường nói: “Tốt lắm bản tọa không nói nữa, cũng không đi, cậu tốt nhất nghỉ ngơi một chút, chốc nữa bản tọa bảo các nữ nhân ấy đưa cậu trở về phòng.”

Kinh Kinh khẽ gật gật đầu một cái, tiếp tục nắm tay công công không thả.

Diêu Thiên cho là đứa nhỏ này bị giật mình, mà Kinh Kinh thì quang minh chính đại giả bộ đáng thương ăn đậu hũ của công công. Đồng thời cô ấy ở trong lòng tính toán, chiêu thứ ba tay cũng đã năm, chiêu thứ tư ôm cũng đã ôm, vậy có phải hay không có thể tiến hành chiêu thứ năm được rồi? ( thiếu nữ, đối phương in tưởng đối phương tiến có chút nhanh? )

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8