Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 18: Lục Trầm bái sư?
**CHƯƠNG 18: LỤC TRẦM BÁI SƯ**
Gió bên bờ sông Vong Xuyên không giống với gió ở bất kỳ nơi nào khác trên thế gian. Nó mang theo hơi lạnh thấu tận linh hồn, tiếng gào rú của hàng vạn âm hồn lãng đãng dưới dòng nước đen ngòm như đang cố níu kéo chút hơi ấm cuối cùng từ cõi sống. Trong màn sương mù mịt mù xám xịt, bóng dáng của ba người đứng sừng sững, mỗi kẻ mang một tâm thái khác nhau trước cơn bão táp sắp sửa đổ ập xuống từ tầng mây.
Lâm Khuyết đứng đó, thanh kiếm gãy trên lưng tựa như một mảnh xương trắng vụn vỡ nhưng lại tỏa ra khí tức khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Hắn vừa mới Trúc Cơ thành công, nhưng đó không phải là con đường Trúc Cơ mà vạn cổ tu sĩ từng đi. Vòng tròn luân hồi hư ảo mờ nhạt sau lưng hắn là bằng chứng cho việc hắn đã chính thức tuyên chiến với trật tự của toàn bộ vũ trụ này.
Lục Trầm nắm chặt chuôi trọng kiếm, lòng bàn tay hắn rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. Hắn là thiên tài ngông cuồng nhất của Kiếm Tông, kẻ từng một mình một ngựa xông vào hang ổ của Ma đạo mà chẳng hề biến sắc. Thế nhưng, vào lúc này, khi nhìn vào bóng lưng của Lâm Khuyết, một cảm giác run rẩy từ sâu trong bản năng trỗi dậy. Đó không phải là sợ hãi trước sức mạnh, mà là sự kinh hãi trước một thứ ý niệm quá đỗi to lớn, vượt xa khỏi sự hiểu biết của hắn.
“Lâm Khuyết…” Lục Trầm khàn giọng cất tiếng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. “Vừa rồi… đó rốt cuộc là cái gì? Thứ khí thế đó, nó không thuộc về linh lực, cũng không thuộc về pháp tắc của thế giới này.”
Lâm Khuyết không quay đầu lại, đôi mắt hắn vẫn đăm đắm nhìn về phía ba luồng kim quang đang xé rách bầu trời đêm từ phía xa. Hắn thản nhiên đáp: “Đó là sự thật. Là sự thật mà thế gian này đã bị tước đoạt quyền được biết. Lục Trầm, ngươi tu kiếm mười lăm năm, ngươi thấy trời cao kia trông như thế nào?”
Lục Trầm nhíu mày, vô thức ngước nhìn lên màn đêm xám xịt: “Trời cao là đỉnh cao của tu hành, là nơi các vị chân tiên ngự trị, là mục tiêu cuối cùng của mọi kiếm tu.”
“Sai rồi.” Lâm Khuyết đột nhiên cười, tiếng cười lạnh lẽo hơn cả nước sông Vong Xuyên. “Trời cao mà ngươi thấy, chỉ là nắp của một chiếc quan tài khổng lồ. Chúng ta đều là những cái xác không hồn đang cào cấu bên trong đó để tranh giành chút linh khí thừa thãi mà những kẻ bên trên ban phát. Toàn bộ con đường tu hành của ngươi, từ lúc cầm kiếm đến lúc đắc đạo, thực chất chỉ là một quá trình ‘nuôi béo’ chính mình để rồi đến một ngày, Thiên Đạo sẽ xuống thu hoạch.”
Lời nói của Lâm Khuyết như những nhát búa nặng nề nện thẳng vào đạo tâm của Lục Trầm. Hắn lảo đảo lùi lại một bước, trọng kiếm cắm phập xuống bùn lầy để giữ vững cơ thể. Nếu là kẻ khác nói lời này, Lục Trầm sẽ chém bay đầu kẻ đó vì tội đại nghịch bất đạo. Nhưng người nói là Lâm Khuyết – kẻ vừa mới nghịch chuyển cả thiên kiếp, kẻ vừa biến một phế thể trở thành một thứ gì đó vượt lên trên mọi quy luật.
Vân Hi đứng bên cạnh, đôi mắt thanh tú chứa đựng sự ưu tư. Nàng thấu hiểu những gì Lâm Khuyết đang chịu đựng, vì nàng cũng chính là một con cờ trong bàn cờ vạn cổ đó. Nàng khẽ chạm vào vai Lục Trầm, giọng nói như tiếng chuông bạc lay động tâm can: “Lục đạo hữu, thế giới này vốn dĩ là một lồng giam. Lâm Khuyết là kẻ duy nhất muốn đập tan cái lồng ấy.”
Lục Trầm im lặng hồi lâu. Trong đầu hắn, những giáo lý của Kiếm Tông, những lời răn dạy của sư môn bỗng chốc trở nên nực cười và mong manh như bọt nước. Hắn nhớ về những đêm dài luyện kiếm, khi hắn luôn cảm thấy có một tầng rào cản vô hình mà dù hắn có mạnh đến đâu cũng không thể xuyên phá. Hóa ra, đó không phải là giới hạn của hắn, mà là giới hạn của cái "lồng" này.
Đúng lúc này, ba luồng kim quang trên không trung đã áp sát. Áp lực của Kết Đan Cảnh đè nén xuống khiến mặt sông Vong Xuyên cuộn sóng, hàng vạn âm hồn gào khóc thảm thiết rồi tan biến trong nháy mắt. Đó là ba vị Thiên Đạo Tuần Tra Giả, khoác trên mình bộ giáp vàng kim chói lọi, khuôn mặt họ bị che khuất bởi mặt nạ vô diện, tỏa ra hơi thở của sự công bình đến lạnh lùng.
“Nghịch Đạo Giả Lâm Khuyết, phạm thượng tôn nghiêm Thiên Đạo, can dự luân hồi, tội đáng vạn chết!”
Giọng nói từ trên cao vọng xuống, không có cảm xúc, tựa như phán quyết của một vị thần linh dành cho lũ kiến hôi.
Lục Trầm nhìn lên, rồi lại nhìn về phía Lâm Khuyết. Hắn thấy Lâm Khuyết vẫn đứng đó, đôi chân không hề run rẩy, một tay đã đặt lên thanh kiếm gãy. Một khoảnh khắc nào đó, Lục Trầm nhận ra rằng, nếu hôm nay hắn không đưa ra lựa chọn, hắn sẽ vĩnh viễn đánh mất đi cái gọi là "Kiếm Tâm".
Nếu trời xanh là giả, nếu đạo pháp là xiềng xích, vậy thì tu hành để làm gì?
Lục Trầm đột ngột quỳ sụp xuống, không phải quỳ hướng về phía ba vị Tuần Tra Giả uy nghiêm trên trời, mà quỳ sau lưng Lâm Khuyết. Hắn dùng hai tay dâng lên thanh trọng kiếm yêu quý nhất của mình, đầu cúi thấp, giọng vang lên rành rọt từng chữ:
“Ta, Lục Trầm, từ nhỏ si mê kiếm đạo, một lòng cầu trường sinh, cầu đỉnh cao. Nhưng hôm nay mới biết, đỉnh cao ấy chỉ là mây mù giả tạo. Lâm Khuyết, ngươi đã thấy được con đường thật sự, ta nguyện ý vứt bỏ toàn bộ vinh quang của Kiếm Tông, vứt bỏ thân phận thiên tài, đi theo ngươi làm một kẻ Nghịch Đạo. Xin được bái ngươi làm thầy, truyền cho ta cái đạo ‘phá lồng’ ấy!”
Lâm Khuyết khựng lại một nhịp. Hắn không ngờ Lục Trầm – một kẻ kiêu ngạo đến xương tủy lại có thể vứt bỏ hết thảy nhanh như vậy. Hắn xoay người lại, ánh mắt thâm trầm như vực thẳm nhìn xuống nam tử đang quỳ dưới đất.
“Ngươi có biết, một khi đi theo ta, cái danh ‘Kiếm Tông thiên tài’ sẽ biến thành ‘Nghịch tặc thiên hạ’? Sư môn sẽ ruồng bỏ ngươi, cha mẹ sẽ kinh sợ ngươi, và Thiên Đạo… sẽ vĩnh viễn truy sát ngươi cho đến khi thần hình câu diệt.”
Lục Trầm ngẩng đầu, nụ cười ngông cuồng ngày nào lại hiện lên trên môi, nhưng lần này nó mang theo một sự quyết tuyệt đến cực đoan: “Mười lăm năm tu kiếm thuận thiên, ta chỉ thấy mình như con rối trên dây. Hôm nay nếu được một ngày cầm kiếm nghịch thiên mà chết, cũng thỏa chí nam nhi! Lâm Khuyết, chẳng lẽ ngươi không dám nhận một đồ đệ như ta sao?”
Lâm Khuyết nhìn thấy trong mắt Lục Trầm hình ảnh của chính mình ở kiếp trước – kẻ cũng từng điên cuồng đi tìm sự thật cho đến tận lúc tự bạo thần hồn. Hắn khẽ thở dài, nhưng trong lòng lại dâng lên một tia ấm áp hiếm hoi giữa cuộc đời đầy rẫy sự phản bội này.
“Ta không nhận đồ đệ.” Lâm Khuyết thản nhiên nói, rồi đưa tay nâng Lục Trầm dậy. “Ở thế giới này, ta không là thầy của ai cả. Nếu ngươi muốn đi, chúng ta là chiến hữu. Ngươi là thanh kiếm của ta, và ta… sẽ là kẻ chỉ cho ngươi thấy nơi cần phải chém tới.”
Lục Trầm đứng dậy, đôi mắt sáng rực như sao sa. Hắn nắm chặt lấy trọng kiếm, cảm giác như từ giây phút này, thanh kiếm trong tay hắn mới thực sự thuộc về hắn.
“Chiến hữu? Được! Vậy thì hãy để chiến hữu ta, mở đường cho ngươi giết chết ba con chó vàng trên kia!”
Thanh Lão từ trong nhẫn vang lên tiếng cười khàn khàn đầy tán thưởng: “Khá khen cho một tiểu tử Kiếm Tông! Lâm Khuyết, ngươi không nhìn lầm người. Hắn mang trong mình ‘Vô Ngã Kiếm Tâm’, là vật liệu tốt nhất để rèn giũa thành Nghịch Thiên Kiếm Ý. Để ta giúp hắn một tay!”
Một luồng ánh sáng u tối từ chiếc nhẫn bay ra, chui tọt vào giữa chân mày của Lục Trầm. Toàn thân Lục Trầm rung lên, một luồng kiến thức cổ xưa và huyền bí tràn vào não hải. Đó là một phần nhỏ của *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết* đã được Thanh Lão cải biên để phù hợp với kiếm đạo.
“Thanh Lão nói đúng.” Lâm Khuyết nhìn về phía ba vị Thiên Đạo Tuần Tra Giả đang lao xuống như ba ngôi sao chổi mang theo hủy diệt. “Đêm nay, hãy để nước sông Vong Xuyên chứng giám cho lời thề này.”
“Lục Trầm, nghe đây! Nghịch Đạo không phải là giết người, mà là giết đi cái tâm niệm ‘thuận theo’ trong chính mình. Nhìn kỹ chiêu này!”
Lâm Khuyết rút mạnh thanh Trảm Thần Kiếm gãy. Một tiếng rít xé gió vang lên, dường như cả dòng sông Vong Xuyên bị chẻ đôi ra bởi một đạo kiếm khí không màu.
Ba vị Tuần Tra Giả trên cao cảm thấy một sự đe dọa chưa từng có. Vị dẫn đầu gầm lên: “Pháp tắc: Thiên Cấm!”
Một bàn tay vàng khổng lồ từ mây xanh vỗ xuống, mang theo uy áp của cả một phương thế giới, định trấn áp tất cả xuống đáy sông. Không gian quanh Lâm Khuyết và Lục Trầm bắt đầu rạn nứt như thủy tinh sắp vỡ.
Lâm Khuyết không lùi nửa bước. Hắn nhắm mắt lại, ý niệm tập trung vào một điểm duy nhất giữa hư không.
“Nhất Niệm… Phá Sát!”
Không có kiếm chiêu hào nhoáng, không có linh lực nổ tung. Chỉ là một ý niệm cực kỳ cô đọng, xuyên thấu qua pháp tắc, xuyên thấu qua bàn tay vàng, và xuyên thấu luôn cả ngực của vị Tuần Tra Giả đứng giữa.
“Phanh!”
Một tiếng nổ trầm đục. Vị Thiên Đạo Tuần Tra Giả Kết Đan Cảnh, kẻ nắm giữ pháp tắc thiên địa, lại giống như một quả bong bóng bị châm thủng, nổ tung thành hàng vạn mảnh kim quang vụn vỡ. Bộ giáp vàng kim mà hắn tự hào bỗng chốc trở thành rác rưởi trôi dạt trên sông.
Hai vị Tuần Tra Giả còn lại sững sờ, động tác khựng lại giữa không trung. Bọn chúng không thể tin vào mắt mình. Một tu sĩ Trúc Cơ vừa mới đột phá, tại sao có thể một chiêu giết chết Kết Đan? Hơn nữa, đó còn là sát chiêu bỏ qua mọi phòng ngự của pháp tắc!
Lục Trầm đứng bên cạnh, tận mắt chứng kiến màn giết chóc thần sầu này, máu trong người hắn như sôi trào. Hắn cảm nhận được luồng khí tức vừa rồi của Lâm Khuyết, một thứ sức mạnh không vay mượn từ trời đất, mà sinh ra từ sự phẫn nộ và ý chí của chính con người.
“Hóa ra đây là Nghịch Đạo…” Lục Trầm lẩm bẩm, rồi đột nhiên ngửa mặt lên trời cười vang. Tiếng cười cuồng vọng át cả tiếng sấm rền của Thiên Đạo.
“Đến đây! Đám chó săn của Thiên Đạo! Hãy để Lục Trầm ta thử xem, cổ của các ngươi cứng hay trọng kiếm của ta sắc hơn!”
Lục Trầm phóng vút lên, trọng kiếm trong tay hắn tỏa ra một luồng hắc khí u ám. Nhờ có sự dẫn dắt từ Thanh Lão, hắn đã bắt đầu biết cách vận dụng một chút ý niệm vào kiếm chiêu. Một đường kiếm nặng nề như núi sập chém thẳng về phía hai vị Tuần Tra Giả còn lại.
Trận chiến bên bờ Vong Xuyên nổ ra điên cuồng.
Vân Hi nhìn bóng dáng hai nam nhân đang chiến đấu hăng máu, nàng khẽ mỉm cười. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, thế giới đã không còn giống như trước nữa. Những mắt xích của vòng lặp luân hồi vạn năm bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti.
Lâm Khuyết đứng phía dưới, tay cầm kiếm gãy, mắt nhìn sâu vào bóng tối vô tận phía cuối con sông. Hắn biết ba tên tép riu này chỉ là màn dạo đầu. Đằng sau họ, còn có những kẻ mạnh hơn, những thực thể Thái Thượng đang dõi theo từ Thượng Giới.
Nhưng hắn không quan tâm. Hắn đã có một thanh kiếm mạnh nhất cho riêng mình, và bây giờ, hắn có thêm một người đồng hành trung thành nhất.
“Thái Thượng Thiên Tôn… cái lồng này của các ngươi, ta sẽ từng bước, từng bước dỡ bỏ nó.”
Gió trên sông Vong Xuyên vẫn rít gào, nhưng giờ đây, trong tiếng gió dường như mang theo một giai điệu mới – giai điệu của sự phản kháng, giai điệu của một kỷ nguyên mới đang thành hình từ đống đổ nát của niềm tin cũ. Một lời hứa vạn năm giữa Lâm Khuyết và chính bản thân mình ở kiếp trước nay đã có kẻ cùng gánh vác.
Đêm ấy, máu của thần sứ nhuộm đỏ dòng sông âm ti, đánh dấu một bước ngoặt vĩnh viễn không thể quay đầu trong lịch sử của Thương Khung Giới. Lục Trầm đã bái sư, không phải bái vào một tông môn, mà là bái vào một vận mệnh nghịch thiên.