Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 22: Mảnh vỡ Luân Hồi thứ hai

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:35:33 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 22: MẢNH VỠ LUÂN HỒI THỨ HAI – SỰ THẬT VỀ CÁI CHẾT

Gió lạnh gào thét qua những khe đá hẹp của Táng Thần Khâu, mang theo âm thanh vạn quỷ khóc than. Nơi này vốn là một vùng đất chết nằm tại biên cảnh Đông Châu, nơi mà ngay cả ánh mặt trời cũng dường như bị nuốt chửng bởi một màn sương xám xịt, vĩnh hằng không tan.

Lâm Khuyết lê từng bước chân nặng nề trên nền đất phủ đầy xương trắng lạo xạo. Sau trận đại chiến chấn động tại Thiên Vân Tông, thương thế trên nhục thân của hắn vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Những vết nứt trên kinh mạch thi thoảng lại truyền đến cảm giác đau đớn kịch liệt như bị hàng ngàn mũi kim châm vào, nhưng đôi mắt hắn vẫn lạnh lùng và kiên định như một mặt hồ đóng băng vạn năm.

Trên vai hắn, Thanh Lão hiện ra trong hình dạng một làn khói mờ ảo, nét mặt già nua hiện rõ sự lo lắng:
"Tiểu tử, ngươi quá nóng vội rồi. Mảnh vỡ thứ hai này ẩn chứa tà tính và oán niệm cực nặng của những kẻ từng thất bại dưới tay Thiên Đạo. Nếu đạo tâm không vững, ngươi sẽ bị ký ức của chính mình nuốt chửng ngay lập tức."

Lâm Khuyết không dừng bước, thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát trong tay hắn phát ra những tiếng ngân run rẩy, dường như đang cộng hưởng với một thứ gì đó nằm sâu trong lòng đất.

"Thanh Lão, thời gian không chờ đợi ta. Thiên Đạo Tuần Tra Giả đã bắt đầu đánh hơi được hơi thở của Cửu Luân Chân Tiên. Nếu không tìm lại được mảnh vỡ ký ức này để hoàn thiện 'Nhất Niệm Luân Hồi Quyết', ta chỉ là một con kiến hôi đợi ngày bị nghiền nát lần nữa."

Càng đi sâu vào lòng Táng Thần Khâu, áp lực không gian càng trở nên vặn xoắn. Không khí loãng dần, thay vào đó là một loại lực lượng nguyên thủy, hỗn độn và đầy tính hủy diệt. Đột nhiên, Trảm Thần Kiếm phát ra một luồng sáng vàng rực rỡ, trực tiếp xé toạc màn sương đen trước mặt.

Tại đó, giữa một tế đàn cổ xưa bằng đá vỡ nát, một mảnh vỡ tinh thể hình thoi đang lơ lửng, tỏa ra hơi thở u uất nhưng đầy quyền uy. Đó chính là Mảnh vỡ Luân Hồi thứ hai.

Khi Lâm Khuyết tiến lại gần, những sợi dây nhân quả xung quanh mảnh vỡ bắt đầu run rẩy. Hắn hít một hơi thật sâu, vươn bàn tay run rẩy chạm vào khối tinh thể.

"Oanh!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong thức hải. Cả thế giới quanh Lâm Khuyết sụp đổ, bóng tối bao trùm lấy hắn, rồi ngay lập tức, một khung cảnh bi tráng hiện ra trước mắt.

Đó không còn là Táng Thần Khâu tiêu điều, mà là Thần Điện Thái Thượng trên Cửu Tiêu Thánh Vực của vạn năm trước.

Máu. Máu chảy thành sông, nhuộm đỏ cả những bậc thềm ngọc trắng tinh khiết. Lâm Khuyết nhìn thấy chính mình của kiếp trước – Cửu Luân Chân Tiên. Hắn lúc đó khoác trên mình chiến bào rách rưới, mái tóc dài tung bay trong cuồng phong, một tay cầm Trảm Thần Kiếm còn nguyên vẹn, tay kia thì giữ chặt ngực, nơi trái tim đang đập những nhịp yếu ớt.

Trước mặt hắn, mười vạn thiên binh thiên tướng đã ngã xuống, nhưng áp lực kinh khủng nhất lại đến từ một bóng người đang ngồi tĩnh tọa trên ngai vàng cao ngất giữa chín tầng mây.

Thái Thượng Thiên Tôn. Sư phụ của hắn.

Lão nhân kia mang vẻ mặt từ bi nhưng đôi mắt lại trống rỗng, vô tình như hư không vĩnh hằng. Lão nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói như sấm rền vọng từ thiên cổ:
"Khuyết nhi, vì sao con lại muốn phá vỡ sự cân bằng này? Vòng lặp Luân Hồi là sự bảo hộ tối cao của ta dành cho thế giới. Có sinh có tử, có thịnh có suy, vạn vật mới có thể trường tồn."

Lâm Khuyết (trong ký ức) nhổ ra một ngụm máu lớn, cười vang dại dột, tiếng cười đầy sự mỉa mai và căm hận:
"Bảo hộ? Sư phụ, lão còn muốn lừa ta đến bao giờ? Cái gọi là Luân Hồi chỉ là cái cối xay thịt khổng lồ. Lão nuôi dưỡng chúng sinh như nuôi cổ, đợi khi linh căn của họ chín muồi, lão lại gặt hái để duy trì thọ nguyên của chính mình. Những thiên tài vạn cổ kia, những người bạn đồng môn của ta… họ không phải chết vì kiếp nạn, mà là chết vì bị lão nuốt chửng!"

Trái tim Lâm Khuyết (kiếp này) co thắt lại. Đây chính là khoảnh khắc mà kiếp trước hắn đã khám phá ra chân tướng kinh hoàng nhất. Toàn bộ Thương Khung Giới chỉ là một viên "Trường Sinh Đan" mà Thái Thượng Thiên Tôn đang luyện chế dở dang qua hàng triệu năm.

Ký ức tiếp tục chuyển động. Thái Thượng Thiên Tôn khẽ thở dài, một cái thở dài mang theo sự sụp đổ của ngàn vạn tinh tú. Lão đưa một ngón tay ra, chỉ nhẹ vào không trung.

"Khuyết nhi, con biết quá nhiều rồi. Để duy trì trật tự của Đạo, con buộc phải biến mất khỏi dòng lịch sử."

Một đạo pháp tắc hoàng kim giáng xuống. Lâm Khuyết thấy chính mình kiếp trước đã dốc toàn bộ tu vi, ngưng tụ thành "Nhất Niệm" cuối cùng để chống chọi. Trảm Thần Kiếm gãy vụn trong khoảnh khắc đó, linh hồn hắn bị xé toạc thành nghìn mảnh.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Lâm Khuyết kiếp trước đã nhìn thấy một điều mà lão già trên ngai vàng kia không thấy được. Phía sau tấm màn Thiên Đạo, có một đôi mắt to lớn hơn, cổ xưa hơn đang nhìn xuống Thái Thượng Thiên Tôn với cùng một ánh mắt nhìn nô lệ.

"Hóa ra… ngay cả lão cũng chỉ là một quân cờ." Lâm Khuyết kiếp trước thầm thì trong hơi thở cuối cùng.

Sự thật về cái chết không chỉ là sự phản bội của người thầy, mà là sự phát hiện ra một sự thật còn tuyệt vọng hơn: Toàn bộ cái "Tù lồng vạn cổ" này còn có những tầng lớp cao hơn. Thái Thượng Thiên Tôn tưởng mình là chủ nhân, nhưng lão cũng chỉ là một "kẻ chăn nuôi" đang làm việc cho một thế lực tối cao không thể gọi tên.

"Ta sẽ không chết…" Lâm Khuyết kiếp trước gầm lên. Hắn không chọn cách cầu sinh, mà chọn cách tự bạo thần hồn theo một quy luật nghịch chuyển nhân quả cực kỳ tinh vi. Hắn đã gửi gắm một sợi ý niệm vào kẽ hở của Luân Hồi, đánh cược toàn bộ sự tồn tại của mình để trọng sinh vào kỷ nguyên này.

Khung cảnh ký ức bắt đầu tan vỡ.

Tại Táng Thần Khâu, Lâm Khuyết hiện tại bừng tỉnh. Mồ hôi lạnh thấm đẫm áo bào đen, đôi mắt hắn đỏ ngầu như sắp nhỏ máu.

"Thì ra là thế… Thì ra cái chết của ta kiếp trước là do ta chủ động sắp xếp!"

Hắn nắm chặt tay lại, mảnh vỡ Luân Hồi thứ hai đã hòa tan vào trong cơ thể, chảy vào thức hải và dung hợp với mảnh vỡ đầu tiên. Một nguồn năng lượng đen ngòm, cổ quái và mang theo sức mạnh nghìn nghịt bùng phát từ tâm vị của hắn.

Hệ thống tu luyện bên trong cơ thể Lâm Khuyết bắt đầu chuyển động theo một quỹ đạo hoàn toàn mới. Nếu trước đây hắn tu luyện là để phục thù Thái Thượng Thiên Tôn, thì giờ đây, ý chí của hắn đã mở rộng ra đến tận cùng của vũ trụ. Hắn không chỉ muốn giết một vị Thiên Tôn, mà hắn muốn xé nát toàn bộ hệ thống "chăn nuôi chúng sinh" này.

Cảm giác tức giận hòa quyện cùng "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết" tạo thành một loại sức mạnh gọi là **Nghịch Đạo Ý**.

Phía trên Táng Thần Khâu, bầu trời bỗng nhiên nổ ra một tiếng sét kinh thiên động địa. Những đám mây màu tím sậm kéo đến, bên trong thấp thoáng bóng dáng của một sinh vật to lớn bằng núi non, khoác trên mình bộ giáp vàng, cầm trong tay thiên đao.

"Nghịch Đạo Giả… đã xuất hiện." Giọng nói của Thiên Đạo Tuần Tra Giả âm vang khắp bốn phía.

Thanh Lão giật mình: "Khí tức của mảnh vỡ vừa rồi đã làm lộ vị trí của ngươi! Lâm Khuyết, mau chạy đi, Thiên Đạo Tuần Tra Giả này ít nhất cũng có tu vi tương đương với đỉnh phong Hóa Thần Cảnh, ngươi bây giờ chưa phải đối thủ của hắn!"

Lâm Khuyết đứng thẳng dậy, thân hình mảnh khảnh của thiếu niên giờ đây mang theo một sự uy nghiêm khó tả. Hắn nhìn lên sinh vật khổng lồ trên bầu trời, trong mắt không có một chút sợ hãi, chỉ có sự lạnh lùng đến cực hạn.

"Chạy? Trong từ điển của Lâm Khuyết ta không có chữ đó."

Hắn cầm thanh Trảm Thần Kiếm gãy, lúc này trên lưỡi kiếm đã xuất hiện những hoa văn màu đỏ sậm từ mảnh vỡ thứ hai mang lại.

"Kiếp trước, các ngươi vây sát ta trên Thượng Giới. Kiếp này, ta sẽ lấy đầu các ngươi làm lễ tế cho ngày trở về."

Lâm Khuyết nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sức mạnh của hai mảnh vỡ Luân Hồi đang cộng hưởng. Một niệm nảy sinh, vạn vật tĩnh lặng.

"Nhất Niệm… Phá Sát!"

Một đường kiếm khí mỏng manh như sợi tơ trời, mang theo màu đen hủ bại của Luân Hồi, lặng lẽ bay vút lên trời xanh. Nó không mang theo thanh thế hào hùng, không có lôi đình vạn dặm, nhưng khi nó đi qua, không gian xung quanh liền bị nát vụn thành từng mảnh.

Thiên Đạo Tuần Tra Giả ban đầu còn đầy vẻ ngạo mạn, nhưng khi thấy đường kiếm kia tiến gần, đồng tử của nó co rút lại kịch liệt. Nó cảm thấy linh hồn mình như bị khóa chặt bởi một loại quy luật tối cao, một loại sức mạnh không thuộc về thế giới này.

"Ngươi… ngươi là ai?" Thiên Đạo Tuần Tra Giả rống lên, vội vã vung thiên đao ra đỡ.

"Xoẹt!"

Một tiếng vang nhẹ nhàng như cắt qua trang giấy mỏng. Thiên đao gãy đôi. Giáp trụ vàng ròng vỡ vụn. Sinh vật to lớn như ngọn núi kia đứng hình giữa không trung, rồi ngay lập tức bị chém làm đôi từ giữa trán xuống tận chân.

Máu của "thần" đổ xuống Táng Thần Khâu như mưa rào, khiến cỏ cây hoa lá vốn đã khô héo nghìn năm bỗng nhiên biến dị, mọc lên điên cuồng với một màu đỏ quỷ dị.

Lâm Khuyết quỳ một chân xuống đất, khóe miệng rỉ máu. Đòn vừa rồi đã vắt kiệt linh lực và ý niệm của hắn.

Thanh Lão đứng ngây người ra nhìn xác chết của Tuần Tra Giả đang tan biến thành những mảnh khí tức đạo lý: "Tiểu tử… ngươi thật sự là một con quái vật. Nhất Niệm Phá Sát… ngươi đã sơ bộ chạm tới chân lý của Chấp Đạo Cảnh rồi sao?"

Lâm Khuyết lau đi vết máu trên môi, ánh mắt hướng về phía phương xa. Hắn biết, trận chiến này chỉ mới là bắt đầu. Một khi Thiên Đạo Tuần Tra Giả bị giết, Thần Điện Thái Thượng sẽ nhanh chóng cử đến những kẻ mạnh hơn.

Nhưng hắn không quan tâm. Trong ký ức từ mảnh vỡ thứ hai, hắn đã thấy được vị trí của mảnh vỡ thứ ba – nơi ẩn chứa linh hồn thực sự của Trảm Thần Kiếm.

"Vân Hi… chờ ta." Hắn thì thầm tên của người con gái trong ký ức, người mà kiếp trước đã vì hắn mà tan biến, và kiếp này, hắn thề sẽ không để bi kịch lặp lại.

Bóng dáng Lâm Khuyết hòa vào màn đêm của Táng Thần Khâu, đơn độc nhưng đầy kiên nghị. Hắn đang đi trên con đường nghìn năm chưa ai dám đi, con đường chém đứt mọi luân hồi để tìm lại chính mình.

Tại nơi sâu nhất của thức hải, hai mảnh vỡ Luân Hồi xoay tròn chậm rãi, phát ra âm thanh như tiếng gầm của một con rồng thiêng đang dần thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm. Sự thật về cái chết không phải là kết thúc, mà là hạt giống cho một sự khởi đầu mới vĩ đại hơn, đẫm máu hơn và rực rỡ hơn bất kỳ kỷ nguyên nào trước đây.

Bên ngoài cấm địa, một đạo khí tức mạnh mẽ đang cấp tốc tiến lại gần. Lâm Khuyết mỉm cười nhạt, một nụ cười đầy sát ý.

"Đến đi… trời đất này, cũng đến lúc phải đổi một màu sắc khác rồi."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8